Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Sao cậu biết tôi cưa đổ được người trong mộng?
Chương 6
12
Sau khi đi dạo phố với mẹ Vương xong, mẹ bảo dạo trước bạn bè có biếu ít thuốc bổ quý, sáng nay đã dậy sớm hầm gà mái già rồi, kêu tôi trưa theo mẹ về nhà ăn cơm.
Tôi nghe xong mừng rỡ theo luôn.
Ăn trưa xong, mẹ Vương bảo muốn nghỉ trưa một lát, tôi cũng thấy buồn ngủ nên vào phòng Giang Dư Bạch nằm nghỉ.
Dù giờ hai đứa tôi đã dọn ra ngoài sống riêng, nhưng phòng của anh vẫn thường xuyên được mẹ dọn dẹp sạch sẽ, chăn gối mới tinh.
Tôi ngủ một giấc mê man không biết bao lâu, nhưng rất sâu và rất ngon.
Tỉnh dậy nhìn điện thoại mới biết đã hơn ba giờ chiều.
Một tiếng trước, Giang Dư Bạch có nhắn hỏi tôi đang ở đâu.
Tôi trả lời tin nhắn rồi ngồi dậy, vừa vươn vai vừa liếc nhìn quanh phòng.
Phòng này tôi từng vào rồi, nhưng vì là phòng con trai, tôi lúc nào cũng rất giữ ý, chưa bao giờ dám nhìn kỹ.
Hồi lớp 9, tôi từng ngủ ở đây một lần.
Lúc đó hai bên gia đình cùng tổ chức tất niên, người lớn thì chia bàn đánh mạt chược, anh tôi và Giang Dư Bạch ra ngoài đánh bi-a.
Tôi ngồi chơi một hồi buồn ngủ quá nên thiếp đi trên ghế sofa.
Tỉnh dậy thì đã thấy mình nằm trong chăn ấm đệm êm trên giường của Giang Dư Bạch, điều hòa mát lạnh, cửa sổ ánh trăng lờ mờ chiếu vào, nhìn thấy hai anh – một người nằm sàn, một người nằm sofa.
Khi đó, không ai trong chúng tôi ngờ, về sau sẽ có một ngày tôi là vợ hợp pháp của Giang Dư Bạch, đường hoàng nằm trên chiếc giường này.
Nghĩ lại chuyện cũ, tôi vẫn thấy buồn cười.
Đang nhìn ngó kệ sách của anh, Giang Dư Bạch nhắn lại:
Bảo lát nữa anh tới đón tôi.
Tôi hỏi lại:
【Anh không bận nữa hả?】
Anh trả lời:
【Vụ án sắp kết thúc rồi. Tối nay dẫn em đi ăn.】
【Hả? Đi đâu ăn vậy?】
【Có mấy đứa bạn đại học sau Tết chuyển về Thượng Hải, muốn tụ họp một bữa mừng. Họ còn chưa gặp em bao giờ, tiện thể để giới thiệu em với mọi người.】
Tôi đồng ý, nghĩ bụng tí nữa phải mượn đồ trang điểm của mẹ chồng để dặm lại một chút.
—
Đúng sáu giờ tối, Giang Dư Bạch mở cửa bước vào.
Tôi đang được mẹ tỉa chân mày, nghe tiếng mở cửa thì ngẩng đầu lên nhìn.
Mẹ liếc mắt một cái, giọng mát rượi:
“Hôm nay thì đúng giờ ghê ha, mẹ gọi về ăn cơm ba lần còn chẳng thấy mặt.”
Tôi nhịn cười, chỉ biết im lặng.
Mẹ cũng bật cười, nhẹ nhàng vỗ tay tôi:
“Đừng động đậy, lỡ tay cắt lẹm vào mặt bây giờ.”
Giang Dư Bạch bị mẹ mắng vài câu mà vẫn cười tươi như không, còn hí hửng chen tới gần.
Mẹ nghiêng người nhường chỗ:
“Học cho kỹ vào, sau này đến lượt con tỉa lông mày cho vợ con đó.”
Tôi không dám động, chỉ liếc mắt nhìn – thấy anh mặc áo khoác dài màu đen, hai tay khoanh trước ngực, bóng dáng cao lớn chắn mất nửa ánh sáng.
Anh cúi xuống nhìn kỹ, gãi đầu:
“Lông mày em đẹp rồi mà, sửa gì nữa?”
Mẹ liếc anh khinh khỉnh:
“Cái thằng quê mùa, nhìn mà phát mệt.”
Tôi phì cười thành tiếng.
Giang Dư Bạch chỉ biết “hừ hừ” hai tiếng, không dám cãi, đành chui vào phòng xếp đồ cho tôi.
Anh đúng là trẻ con – cứ nghe thấy tôi và mẹ anh nói chuyện cười đùa là lập tức cảm thấy bị ra rìa.
Thế là trong phòng, bắt đầu réo tên tôi như gọi vốn:
“Bé cưng ơi, em mang son không?”
Tôi ngơ ngác:
“Tất nhiên là có, hỏi kỳ vậy?”
Chưa được mấy phút anh lại réo tiếp:
“Thế cái bánh này mang không?”
Tôi ngẩng đầu – thì ra anh nói đến phấn nền:
“Có, cũng phải mang.”
Một lát sau, lại vọng ra:
“Còn cái này?”
“Tất cả đều mang!”
Cuối cùng mẹ Vương chịu hết nổi, quát thẳng hai đứa tôi:
“Mau cuốn xéo, nhìn thấy cái bản mặt mày là mẹ thấy bực.”
Giang Dư Bạch vui như trẩy hội, khoác cái túi xách trắng của tôi lên vai, tay chìa ra kéo tay tôi:
“Đi thôi bảo bối, mẹ anh không muốn thấy tụi mình, anh đưa em đi ăn ngon.”
Tôi dở khóc dở cười:
“Không phải lỗi của anh chắc?”
Anh như không nghe thấy, còn lảm nhảm:
“Mẹ anh xưa nay tính khí vậy đó, suốt ngày chê bai anh...”
Anh còn chưa dứt lời, cửa sổ tầng ba bỗng bật mở, mẹ anh thò nửa người ra ngoài, chỉ tay mắng:
“Còn lảng vảng ngoài đó nữa, coi tao có bẻ giò mày không thì biết.”
Giang Dư Bạch hú lên một tiếng, kéo tôi chạy như bay.
Chạy như một thằng nhóc bị mẹ dí chổi lông gà.
13
Trường cũ của Đại học Công an Nhân dân nằm ở Liêu Ninh, sau này mới xây thêm cơ sở mới tại Bắc Kinh.
Lúc Giang Dư Bạch học, ngành hình sự vẫn còn phân về cơ sở cũ ở Liêu Ninh, nên trong đám bạn học của anh, dân Đông Bắc khá nhiều.
Phòng ký túc của anh có bốn người:
A Thông là người Cát Lâm, da ngăm, dáng người cao to lực lưỡng, lông mày rậm, mắt to – nhìn là thấy an tâm. Nhưng cứ mở miệng nói tiếng phổ thông giọng đặc sệt vùng Đông Bắc là cảm giác lại… đổi liền.
Đông Tử là người Liêu Ninh, không cao, nhưng rất có khiếu hài hước. Giang Dư Bạch bảo anh ấy hát hay, từng giành Á quân cuộc thi ca sĩ sinh viên trong trường đại học.
Minh Tử thì điển trai, mắt to, sống mũi cao, nụ cười môi đỏ răng trắng – nhìn cứ như Quách Phú Thành thời trẻ. Anh ấy quê gốc ở Triều Sán, Quảng Đông, nhưng cả nhà sống tại Thượng Hải nên cũng xem như “người bản địa nửa mùa”.
Lần này là Minh Tử được điều chuyển công tác từ miền Bắc về lại Thượng Hải.
Còn A Thông và Đông Tử sau khi tốt nghiệp đều về quê nhận công tác, nên không kịp về dự buổi tụ họp tối nay.
Minh Tử gọi video call cho họ.
Giang Dư Bạch khoác vai tôi, cùng nhau lên sóng chào hỏi.
A Thông đang ăn mì gói, bên cạnh còn là một núi tài liệu vụ án.
Vừa thấy tôi, mắt anh ấy sáng rực, mở miệng đã nói:
“Ui giời đất ơi! Em bảo sao màn hình sáng bừng cả lên – thì ra là chị dâu hạ phàm đó mà!”
Tôi bị câu nói quá thẳng thắn làm cho ngượng chín mặt, chẳng biết nói gì, chỉ cười mím môi.
Đông Tử chắc đang ở nhà, nghe vậy liền phá lên cười:
“Mấy năm rồi mồm miệng vẫn cứ mấy câu cũ rích, không chán à?”
A Thông không chịu thua:
“Thế mày thử nói câu nào cho ra hồn xem?”
Đông Tử cũng không ngại:
“Chị dâu ơi, chị nhìn xem anh Giang nhà bọn em bị chị mê đến độ mắt dính chặt lên người chị, khóe môi thì cong không xuống nổi.”
Giang Dư Bạch bị gọi tên thì bật cười, mắng:
“Biến!”
Minh Tử cũng thêm dầu vào lửa:
“Chuẩn luôn! Hồi nãy hai người tới, tụi này tận mắt thấy anh Giang vừa mở cửa vừa treo áo khoác cho chị – phải nói là cung phụng từng li từng tí, chó săn tới mức không còn gì để nói.”
Giang Dư Bạch đánh không tới A Thông và Đông Tử, đành trút lên Minh Tử, đấm cái bốp vào lưng anh ta:
“Muốn chết hả?”
Cả đám nhao nhao cười nói, khiến tôi cũng bật cười theo không ngớt.
Đông Tử còn định biểu diễn một bài hát tặng tôi, nhưng bị Giang Dư Bạch phũ:
“Không muốn nghe.”
Anh ta bực mình:
“Lần sau gặp mặt nhất định chuốc cho ông say lăn quay!”
Thế là lại chuyển sang chủ đề “khi nào gặp lại?”
Lát sau, những người bạn khác cũng lần lượt đến đông đủ.
Hầu hết là bạn học của Giang Dư Bạch giờ đang làm ở hệ thống công an Thượng Hải.
Phần lớn đều dẫn theo vợ, có vài người còn mang cả con nhỏ theo nữa.
Tôi đang ngồi cảm thán trong lòng:
“Sao ai cũng có con hết vậy…”
Rồi lại chợt nhớ ra – Giang Dư Bạch năm nay vừa tròn 30.
Bạn bè đồng lứa có con rồi là… chuyện quá bình thường.
Lúc này, anh đang bế một bé gái cỡ hơn một tuổi, chơi đùa rất vui.
Bé là con gái của lớp trưởng lớp đại học của anh – một cô nàng cao ráo, tóc ngắn, dáng dấp mạnh mẽ, được kể là hồi học đại học từng “đấu võ” ngang ngửa với mấy bạn nam trong lớp võ thuật.
Hai năm trước cô ấy kết hôn.
Chồng là anh hàng xóm – thanh mai trúc mã – hiện là bác sĩ ngoại thần kinh.
Gia đình ba người đứng cạnh nhau – trai tài gái sắc, con gái lại xinh xắn dễ thương – đúng chuẩn hình mẫu lý tưởng.
Bé con lon ton đi từng bước, nói ê a chưa rõ lời.
Gương mặt tròn trịa trắng hồng, đôi mắt đen lay láy như hai quả nho – nhìn muốn tan chảy.
Giang Dư Bạch lấy trán chạm vào trán bé, chọc cho bé cười khanh khách.
Anh… có vẻ rất thích trẻ con.
Tôi lặng nhìn một lúc, bỗng thấy tim mình khẽ nhói.
Không lẽ… anh cũng rất muốn có một đứa trẻ của riêng mình?
Tôi bỗng chột dạ.
Vì thật lòng mà nói – trong thời gian tới, tôi không hề có kế hoạch sinh con.
Tôi đang ở giai đoạn đỉnh cao trong sự nghiệp.
Hai năm nay, studio phát triển cực kỳ nhanh.
Nếu bây giờ mà chọn sinh con, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tiến độ công việc.
Huống hồ, sang năm sẽ có một dự án lớn của chính phủ mở thầu công khai, tôi và An Khanh đã chuẩn bị cả nửa năm, chỉ đợi sau Tết là đi đấu thầu. Nếu giành được, đó sẽ là bước ngoặt lớn trong sự phát triển của studio.
Ngay lúc mấu chốt này, tôi không có ý định, cũng không có lập trường gì để từ bỏ sự nghiệp mà chọn gia đình.
Nghĩ tới nghĩ lui, cả buổi tối tôi cứ rối bời trong lòng.
Giang Dư Bạch nhận ra tôi mất tập trung, nhẹ nhàng ghé sát lại:
“Sao vậy em?”
Tôi vội vàng lắc đầu, cười với anh:
“Không sao đâu.”
Anh nhìn tôi chằm chằm, như thể đang dò xét nét mặt.
Giây tiếp theo, anh khẽ cười, hơi nhướng mày, vẻ bất đắc dĩ:
“Em tưởng chồng em làm nghề gì? Anh học hình sự bao năm rồi, em nghĩ giấu anh được chắc?”
Tôi hết cách, đành nói:
“Không có gì quan trọng đâu… về nhà rồi em nói sau nhé!”
“Thật không đấy?”
Tôi gật đầu:
“Thật mà.”
Anh lúc đó mới chịu buông tha, dưới bàn còn lén bóp nhẹ tay tôi một cái:
“Có gì cứ nói với anh là được.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Đúng lúc đó Minh Tử bước tới mời rượu.
Anh với Giang Dư Bạch tranh nhau xem ai rót ít hơn, cuối cùng bị lớp trưởng tới đầy lại cả hai ly.
Là rượu trắng, rõ là chẳng ai dám uống hết, cả hai chỉ nhấp môi lấy lệ.
Minh Tử đứng cạnh Giang Dư Bạch, đang gắp vài đũa thức ăn, bỗng nói:
“Nãy giờ em cứ nghĩ mãi, sao thấy chị dâu quen quen… thật đấy, em thấy hình như từng gặp chị ở đâu rồi.”
Tôi hơi bất ngờ:
“Không thể nào, hôm nay là lần đầu tiên chúng ta gặp mà?”
Ai ngờ lời vừa dứt, bàn tiệc đã có người phụ họa ngay:
“Thật đấy! Tôi cũng thấy thế, mà nghĩ mãi không ra gặp ở đâu.”
Lúc này, biểu cảm của Giang Dư Bạch mới hơi gượng gạo, cứ như đang che giấu điều gì đó.
Anh phẩy tay:
“Mọi người nhớ nhầm rồi đấy.”
Ngay khoảnh khắc ấy, lớp trưởng bỗng đập tay xuống bàn “bốp” một cái:
“Ái chà! Tôi nhớ ra rồi!”
Cả bàn nhìn sang, chưa kịp hiểu gì.
Chỉ có Giang Dư Bạch ngồi cạnh tôi - lông mày nhíu chặt.
Lớp trưởng nói như vỡ òa:
“Là cái ảnh đó đấy!”
Minh Tử cũng bừng tỉnh, vỗ tay cái bốp:
“Phải rồi! Hồi đó trong phòng ký túc của cậu có cái khung ảnh, bên trong chính là chị dâu!”
Giang Dư Bạch lập tức phản ứng:
“Thôi nào, làm gì có, ảnh gì chứ...”
Lớp trưởng nói liền mạch:
“Bọn tôi nhìn thấy cả đấy nhé! Năm ba chuyển ký túc, tôi phụ trách phát thẻ từ dưới lầu, cậu bưng cả đống đồ xuống, bên trên cùng là một cái khung ảnh.”
“Tôi thấy cậu ôm lỉnh kỉnh, còn giúp cậu bê đồ. Tôi còn đùa, bảo bạn gái cậu trông cứ như chưa đủ tuổi vị thành niên. Lúc đó cái mặt cậu ấy... ha ha...”
Cô chỉ tay vào Giang Dư Bạch, cười như bắt được quả tang:
“Y hệt biểu cảm bây giờ! Lúng túng cực kỳ! Cậu còn nói với tôi - đó là em gái cậu!”
“Nhưng trong ảnh, cô gái đó giống hệt chị dâu bây giờ. Cả nốt ruồi đỏ nhỏ ở chóp mũi cũng giống!”
Mọi người xung quanh bắt đầu gật gù nhớ ra.
“Đúng đúng! Có thật đấy!”
“Trời ơi, sao giờ mới nhớ ra!”
“Hồi đó cậu còn nói là em gái, hóa ra đã âm thầm để mắt người ta từ lâu rồi hả Giang Dư Bạch?!”
Tiếng cười ồ lên.
Còn tôi thì choáng váng.
Trong đầu vang ong ong như có pháo hoa nổ tung.
Tôi như cái bong bóng chứa đầy những cảm xúc hỗn độn: ngạc nhiên, bối rối, vui mừng, hoài nghi, tất cả đều khiến tôi như trôi bồng bềnh, chân không chạm đất.
Họ nói gì cơ?
Ảnh tôi... để trong phòng ký túc xá của Giang Dư Bạch?
Chẳng lẽ... trong những năm tháng tôi không biết, anh cũng đã từng…thích tôi một chút?
Tôi quay sang nhìn anh, ngơ ngác:
“Thật… à?”
Giang Dư Bạch hiếm khi đỏ mặt, tai anh đỏ bừng như muốn rỉ máu.
Cả gương mặt mang theo vẻ xấu hổ như bị bóc trần bí mật chôn kín suốt nhiều năm.
Anh trông như sắp bỏ chạy.
Minh Tử thì hào hứng không thôi:
“Nhớ không? Tôi còn bảo em gái cậu xinh quá, hỏi có thể làm mai cho tôi không. Cậu mắng tôi te tua, bảo đang học cấp ba mà dám có ý đồ thì cậu sẽ băm ra gói làm nhân bánh!”
“Cậu giả vờ trong sạch với bọn tôi, rồi tự ôm luôn chị ấy làm vợ? Cậu đúng là đồ khốn!”
Tôi ngồi đó, đầu óc quay cuồng.
Mãi mới phản ứng được, giơ tay kéo tay áo Giang Dư Bạch, mắt long lanh:
“Thật hả…”
Giang Dư Bạch hoảng hốt bịt miệng tôi, mặt đỏ như gấc:
“Đừng hỏi nữa! Về nhà anh kể! Được không? Bảo bối?”
Tôi cũng mơ màng gật đầu theo.
Thật ra, tôi cũng không dám hỏi nữa.
Bởi vì… trông anh như sắp… vỡ thành từng mảnh mất rồi.