Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vô Tình Rơi Vào Tim Anh
Chương 3
7
Hách Doanh vừa mới đánh bạn học một trận ra trò.
Bình thường nhìn nó nhỏ con thế thôi, không ngờ lại khỏe đến vậy, đánh cho thằng mập kia bầm tím cả mặt mũi.
Khi tôi đến trường, Hách Doanh đang bị phạt đứng.
Ban đầu còn ngậm cọng cỏ đuôi chó, trông lười nhác kiểu ngông nghênh.
Nhưng vừa thấy tôi, nó lập tức đứng nghiêm chỉnh, cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng.
Giáo viên kể lại rằng, trong giờ giải lao, khi đang nói chuyện với bạn thì nó bất ngờ giơ tay đánh người.
“Thật ra chuyện này không đến mức phải gọi phụ huynh, bọn tôi hoàn toàn có thể xử lý được.”
“Nhưng Hách Doanh bướng bỉnh lắm, làm sai cũng không chịu xin lỗi, thà bị phạt đứng còn hơn cúi đầu nhận lỗi.”
“Không còn cách nào khác, đành phải mời chị đến, mong chị giúp bé hiểu ra vấn đề, học cách nhận sai một cách tích cực.”
Ngoài trời gió lớn, khác hẳn với văn phòng ấm áp.
Tôi dắt Hách Doanh vào phòng, tay nó lạnh buốt, mũi đỏ ửng vì gió lạnh.
Tôi hà hơi vào lòng bàn tay nó, rồi hỏi:
“Nói đi, vì sao lại đánh bạn?”
Hách Doanh bực tức trừng mắt nhìn thằng mập, nhưng miệng thì ngậm chặt, không hé nửa lời.
Thằng mập kia lại nổi đóa mách lẻo:
“Con chỉ nói nó có mẹ sinh không có mẹ nuôi, thế là nó đấm thẳng vào mặt con!”
Giáo viên quay sang giải thích với tôi:
“Hôm nay lớp có cuộc thi vẽ tranh với chủ đề ‘Mẹ của em’. Hách Doanh đoạt giải nhất.”
“Nhưng Tử Hàn không phục, nói mẹ của Hách Doanh chỉ treo trên tường, làm gì có mẹ thật.”
“Hách Doanh nghe vậy thì nổi khùng, lập tức ra tay.”
“Tử Hàn nói vậy quả thật không đúng, nhưng đánh người là sai, Hách Doanh cần xin lỗi bạn ấy.”
Hách Doanh siết chặt nắm tay, mặt đỏ bừng vì tức giận.
Tôi vỗ vỗ vai nó, sau đó nhìn thẳng vào cô giáo:
“Sao thế, cô bị làm sao à? Con tôi bị xúc phạm, phản ứng một chút mà cô còn bắt nó xin lỗi?”
“Tôi ghét nhất cái kiểu ai ra tay trước là sai đấy. Bị chửi nặng lời như vậy, chẳng lẽ không cố ý gây chuyện à?”
“Con tôi không phải trái hồng mềm, mắc gì phải để mặc người ta bắt nạt?”
Tôi thực sự rất ghét cái kiểu "cả hai đều sai" này.
Hồi nhỏ đi học, cậu con trai ngồi sau luôn kéo tóc tôi.
Tôi tức quá quay lại mắng một câu, kết quả bị giáo viên phê bình trước lớp.
Giáo viên nói cậu ta kéo tóc là sai, nhưng tôi mắng lại cũng không đúng, bắt cả hai cùng xin lỗi.
Tôi về kể cho mẹ, bà chỉ cười cho qua, còn dặn tôi đừng gây chuyện ở trường, kẻo bố ghét.
Thế là thằng nhóc kia càng được đà bắt nạt tôi thậm tệ hơn.
Khi ấy tôi đã nghĩ, giá mà mình có cha mẹ chịu đứng về phía mình vô điều kiện thì tốt biết bao.
Sau này lớn lên, tôi nhất định sẽ làm một người mẹ biết bênh con.
Tôi nắm chặt tay Hách Doanh:
“Hôm nay, lời xin lỗi này, con tôi sẽ không nói.”
“Ngược lại, bạn học này, nếu không xin lỗi thì đừng hòng về nhà.”
“Nếu không muốn, gọi phụ huynh đi, tôi đợi ở đây.”
Hách Doanh ngơ ngác ngẩng đầu lên, không thể tin được mà nhìn tôi.
Đôi mắt trước đó còn u ám, giờ bỗng ánh lên rực rỡ.
Trước mặt cha mẹ, thằng bé mập đã cúi đầu xin lỗi Hách Doanh.
Tôi thấy giáo viên xử lý chưa công bằng, khiến Hách Doanh bị lạnh đến chảy nước mũi, nên kiên quyết yêu cầu cô cũng phải xin lỗi nó.
Trên đường về, vẻ mặt u ám của Hách Doanh tan biến hết, nó tung tăng nhảy nhót, kéo tay tôi ríu rít:
“Mẹ kế ơi, vừa nãy nhìn oách thật đấy!”
“Con cứ tưởng dì cũng sẽ mắng con, bảo con không được đánh người cơ.”
“Mẹ kế, hình như con bắt đầu thích dì rồi.”
Tôi nhìn ánh mắt long lanh của nó, trong lòng thở dài không tiếng động.
Tôi biết nếu muốn nó ghét tôi, tôi chỉ cần lạnh lùng bỏ mặc lúc đó là xong.
Nhưng tôi không làm được.
Dù sao trên danh nghĩa tôi vẫn là mẹ kế của nó, tôi không nỡ để nó bị người ngoài ức hiếp.
Nhưng cũng không thể để nó thích tôi được, phải nghĩ cách vãn hồi thôi.
Về đến nhà, tôi túm tóc Hách Doanh, hất cằm sai khiến:
“Chân dì mỏi rồi, đi lấy nước nóng cho dì ngâm chân.”
Hách Doanh ngoan ngoãn xách nước nóng đến.
Tôi lại ra lệnh:
“Đấm lưng cho dì.”
“Dạ được ạ!”
Nó ngồi xuống ghế sofa, rất nghiêm túc đấm lưng cho tôi suốt nửa tiếng, tôi không bảo dừng nó cũng không ngừng lại.
“Mẹ kế, còn cần con làm gì nữa không?”
Tôi im lặng một lúc, rồi ác độc duỗi chân ra:
“Lau khô chân cho dì.”
Nó vậy mà vẫn cười tươi rói, dùng khăn lau sạch nước trên chân tôi:
“Mẹ kế, con hầu hạ thế này dì hài lòng chưa?”
Bộ dạng nịnh nọt của nó khiến đầu tôi như choáng váng.
Tôi không nhịn nổi, vỗ cho nó một cái vào má:
“Con đúng là thiếu đòn mà.”
Hách Doanh đưa tay che mặt.
Tôi còn tưởng nó sắp gào khóc như mọi lần, nhưng nó lại ghé sát mặt tôi, ánh mắt lấp lánh:
“Mẹ kế, đánh xong chưa? Có muốn đánh thêm vài cái không?”
“Bởi vì cái chạm đầu tiên… là mùi thơm trên đầu ngón tay của dì.”
8
Ban đầu tôi định vỗ cho Hách Doanh một cái vào mông.
Nhưng nghe nó nói vậy, tay tôi lập tức rụt lại, hai người mắt to trừng mắt nhỏ.
Hách Doanh do dự một lát, giọng non nớt hỏi:
“Mẹ kế, dì có muốn xem bài vẽ được giải nhất của con không?”
“Con vẽ đẹp lắm luôn đó.”
Tôi không muốn làm người phá hỏng hứng thú, bèn gật đầu:
“Đưa đây xem nào.”
Hách Doanh lục trong cặp lấy ra bức tranh, trịnh trọng đưa đến trước mặt tôi như khoe báu vật.
“Mẹ kế, dì xem này.”
Nét vẽ của trẻ con còn ngây ngô, trên giấy là một người phụ nữ tóc dài bay bay, cười tươi với hai lúm đồng tiền, đầu mũi còn có một nốt ruồi nhỏ.
Nó dán cánh hoa lên tóc làm đồ trang trí, bên cạnh nắn nót viết bốn chữ: “Mẹ của em.”
“Mẹ kế, con vẽ dì đó!” Hách Doanh kéo tay tôi, phấn khích miêu tả:
“Mũi dì có một nốt ruồi, mắt tròn tròn, hai mí dài, lông mi cong vút, cười lên có hai lúm đồng tiền.”
“Dì thích mặc đồ màu sáng, kẹp tóc mỗi ngày một kiểu, móng tay còn đính nhiều đá lấp lánh.”
“Trước đây mỗi lần giáo viên bảo vẽ mẹ, con đều nộp giấy trắng. Nhưng lần này, chỉ cần nghe đến chữ 'mẹ', trong đầu con liền hiện ra hình ảnh của dì.”
Nó ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt sáng như sao.
Tôi do dự, thử đưa tay ra.
Hách Doanh như một chú mèo con, dụi đầu vào lòng bàn tay tôi, mềm mềm ấm ấm.
“Vì có dì, nên giờ con cũng có mẹ rồi.”
Tôi nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ấy, tim bỗng mềm nhũn.
Tôi vốn không có sức chống lại sự tin tưởng hoàn toàn như vậy.
Khoảnh khắc đó, tôi hiểu ra: vai mẹ kế độc ác này, tôi không thể làm nữa rồi.
Xem ra, muốn ly hôn chỉ còn cách xuống tay từ phía Hách Diễn Chu.
Rảnh rỗi, tôi lân la tán gẫu với bảo mẫu, moi được không ít thông tin về Hách Diễn Chu.
Chẳng hạn, Hách Diễn Chu tính cách khép kín, bao nhiêu năm nay không có bất kỳ người phụ nữ nào bên cạnh.
Tôi sững lại:
“Vậy… anh ta chỉ từng ở với mẹ ruột của Hách Doanh thôi sao?”
Bảo mẫu lắc đầu:
“Tôi làm ở nhà này mấy chục năm rồi, chưa từng thấy Hách tổng thân mật với bất kỳ ai.
Lúc anh ấy bế cậu chủ nhỏ về nhà, ai cũng giật mình.
Đến giờ vẫn chẳng ai biết mẹ ruột của cậu chủ là ai.”
“À, Hách tổng tốt, cái gì cũng tốt, chỉ có điều… tự tôn cao quá.”
Bảo mẫu khuyên tôi:
“Lúc chị ở cạnh Hách tổng, đừng làm gì đụng chạm đến lòng tự trọng của anh ấy.
Tôi thấy chị cũng không phải người như vậy, chỉ tiện miệng dặn thêm một câu thôi.”
Tôi ngoài mặt ngoan ngoãn gật đầu, quay lưng liền lên Taobao đặt mua một sợi vòng cổ thú cưng và một cây roi nhỏ.
Thực ra lần đầu gặp Hách Diễn Chu, tôi đã cảm thấy vòng cổ da thuộc hợp với anh ta lắm rồi.
Giờ là lúc thử nghiệm.
Trước khi Hách Diễn Chu về nhà, tôi còn nhắn tin cho bạn thân, chắc nịch tuyên bố:
“Lần này chắc chắn anh ta sẽ ghét tôi đến chết thôi.”
Dạo này Hách Diễn Chu về nhà rất sớm, thường là chín giờ tối.
Tôi bước vào phòng khi anh ấy đang tắm.
Tiếng nước tí tách trong phòng tắm kéo dài mười mấy phút rồi mới ngừng.
Hách Diễn Chu quấn hờ khăn tắm trắng quanh người, bước ra.
Rồi anh ta khựng lại tại chỗ, ngơ ngác nhìn tôi:
“Du Du, sao em lại ở đây… có chuyện gì sao?”
Thật ra trong lòng tôi hơi run, nhưng vẫn cứng đầu mà bước lên, giơ vòng cổ lên quăng vào mặt anh ta.
“Đeo cái này, cho tôi xem.”