Trạng Nguyên Phu Quân Xin Hòa Ly

Chương 3



Ta ném cái cuốc trong tay, nhào vào trong lòng y:

“Lang quân cuối cùng cũng về rồi, trong nhà có trộm, chàng mau đánh hắn ra ngoài đi.”

Lý Minh Uyên đau đến nhe răng trợn mắt.

Khó khăn lắm mới bò từ dưới đất dậy, nhìn ta, ánh mắt đầy vẻ không thể tin được:

“Minh Dao, nàng nói ta là trộm, còn muốn hắn đánh ta?”

“Nhưng trước đây, ta bị thương dù bị một chút thôi, nàng cũng không nỡ.”

“Ồn ào.”

Lời vừa dứt, Thẩm Khiêm lại tung một cú đá vào ngực Lý Minh Uyên.

Ít nhiều cũng mang theo chút thù hận.

Trực tiếp đá người đó đến mức không còn tiếng động.

Ta bước tới đá đá: “Không phải là chết rồi chứ?”

“Đau lòng sao?” Thẩm Khiêm hỏi.

Ta lắc đầu: “Đương nhiên là không, nhưng hắn ta dù sao cũng là mệnh quan triều đình, nếu chết rồi, e rằng không dễ giải thích.”

“Yên tâm.” Thẩm Khiêm xoa xoa đầu ta, “Ta có chừng mực, sẽ không làm chết người.”

......

Lý Minh Uyên từ kinh thành đến, chắc chắn sẽ không đi một mình.

Thẩm Khiêm kéo hắn đến nằm dưới một gốc cây cách đó không xa.

Không lâu sau liền bị những người đi theo đưa đi.

Ngày hôm sau.

Thẩm Khiêm xin nghỉ ở chỗ quản sự bến tàu.

Ta cũng không đi tửu lâu.

Dù sao cũng không biết Lý Minh Uyên còn làm ầm ĩ đến bao giờ.

Nhưng kỳ lạ là, hôm nay hắn không đến.

Mãi cho đến ngày thứ ba.

Ta tưởng hắn đã đi rồi.

Mở cửa, lại thấy hắn đứng bên ngoài.

Không gõ cửa, cũng không dám đứng quá gần.

Hắn thấy sau lưng ta không có ai, mới mở lời hỏi: “Minh Dao, nàng có biết hắn là ai hay không?”

Ta cười lạnh:

“Lời này ngươi hỏi cũng thật kỳ lạ.”

“Chàng ấy là Thẩm Khiêm, là lang quân của ta, còn có thể là ai?”

Lý Minh Uyên lại bật cười thành tiếng:

“Nàng có biết, trước đây hắn làm gì không?”

“Thuộc hạ tướng lĩnh Bùi Tiêu của quân Thiên Dũng, ba năm trước trong trận chiến Bắc Lương, quân Thiên Dũng lâm trận tháo chạy, khiến triều ta chiến bại, cả Bùi gia bị tịch thu gia sản trảm hết cả nhà, không ngờ, vẫn còn sót lại dư nghiệt ẩn mình ở đây.”

“Minh Dao, nàng nói nếu ta tố cáo Thẩm Khiêm lên triều đình thì sẽ thế nào?”

Ta chưa bao giờ hỏi về quá khứ của Thẩm Khiêm.

Nhưng trong vô số đêm khuya, ta đã từng thấy y lau chùi cây hồng anh thương hết lần này đến lần khác.

Ta không tin y sẽ lâm trận tháo chạy.

Lý Minh Uyên dường như nhìn thấu tâm tư ta: “Minh Dao, đừng chấp mê bất ngộ nữa, ta sẽ giúp nàng hòa ly, ta cũng không chê nàng đã từng gả cho hắn, ta vẫn có thể giữ lời thề với nàng, được không?”

“Không được.” Gần như là buột miệng thốt ra.

“Cho dù ngươi nói là thật, cho dù Thẩm Khiêm có lỗi, ta cũng nguyện ý cùng chàng ấy đối mặt.”

Lý Minh Uyên tức giận đến run rẩy.

“Được được được, được lắm!”

Không nói thêm gì nữa, hắn giận dữ bỏ đi.

......

Lý Minh Uyên đi rồi.

Lúc hắn nói những lời đó, Thẩm Khiêm đang ở trong nhà.

Không hề phủ nhận.

Chỉ thấy y cầm bút viết chữ trên giấy.

Chữ viết dày đặc, những chữ khác ta không nhận ra, nhưng ta nhận ra hai chữ ‘hòa ly'

Nghĩ cũng không thèm nghĩ, ta giật lấy ném vào chậu lửa.

“Ta ghét hai chữ này, càng ghét chàng viết.”

“Chàng dựa vào cái gì mà không hỏi ta một câu, đã tự tiện quyết định.”

Mực nhỏ giọt theo đầu bút xuống bàn, loang ra một mảng lớn.

“Xin lỗi nàng.”

Ta hít hít mũi.

Bước tới lấy cây bút trong tay của y, cùng những tờ giấy chưa viết trên bàn, cất hết đi.

Ngồi sát bên cạnh y, chỉ vào cây hồng anh thương đó: “Ta mới không muốn nghe chàng nói xin lỗi, ta muốn nghe chàng kể về chuyện của quân Thiên Dũng.”

Đèn dầu chưa tắt.

Thẩm Khiêm lần đầu tiên trải lòng với ta về cây hồng anh thương kia.

Sáu tuổi học võ, mười hai tuổi lên đài đấu, thiên tư thông minh, được Bùi Tiêu thu nhận dưới trướng, mười bốn tuổi cầm thương ra trận.

Y nói quân Thiên Dũng chưa bao giờ bại trận.

Cho đến ba năm trước, Bắc Lương xâm phạm.

Lần nữa ra chiến trường, Tam hoàng tử tự xin đi theo quân.

Trên đường hành quân, Tam hoàng tử tự phụ mạo hiểm, không nghe lời can ngăn của Bùi tướng quân, đêm khuya mang theo năm ngàn tinh binh, đánh lén Bắc Lương.

Nhưng không ngờ trúng kế, bị vây khốn trong khe núi.

Bùi tướng quân bất đắc dĩ dẫn binh đi giải cứu.

Y thì đóng giữ hậu phương, ở trong quân doanh đợi năm ngày năm đêm.

Nhưng người trở về chỉ có Tam hoàng tử.

Thẩm Khiêm không tin Bùi tướng quân sẽ chết.

Nhân lúc Tam hoàng tử không chú ý, lén chạy ra khỏi doanh trại.

Một đường tìm đến khe núi.

Xác người nằm la liệt khắp nơi, lửa cháy ngút trời, nhưng chỉ có quân Thiên Dũng, không có quân Bắc Lương.

Y điên cuồng tìm kiếm Bùi tướng quân.

Tay bị lửa nóng cháy xém, chân bị đá lăn đè gãy.

Khó khăn lắm mới tìm thấy, Bùi tướng quân chỉ còn thoi thóp một hơi.

Nắm lấy Thẩm Khiêm, bảo y đừng quay về nữa.

Trúng kế là thật, nhưng không phải kế của quân Bắc Lương, mà là của Tam hoàng tử.

Thẩm Khiêm nói, Bùi tướng quân không muốn y đi báo thù.

Công cao át chủ, bách tính ủng hộ, cho dù Tam hoàng tử không ra tay, Bùi gia cũng khó tránh khỏi tai họa gió tanh mưa máu.

Quân Thiên Dũng còn lại trong doanh, Tam hoàng tử cũng sẽ không để bọn họ sống sót.

Nhưng Thẩm Khiêm không mang họ Bùi, đã trốn thoát được rồi, không cần thiết phải đánh đổi tính mạng nữa.

Trước lúc lâm chung đã bắt y thề, phải sống cho thật tốt.

Nói đến cuối cùng, Thẩm Khiêm lại nói với ta một tiếng cám ơn.

“Dao nhi, ta chưa từng đổi tên, cũng không giấu cây hồng anh thương của quân Thiên Dũng, ta chỉ nghĩ rằng nếu có một ngày bị người ta phát hiện.”

“Là kẻ địch cũng được, hắn muốn đưa ta xuống suối vàng; là hậu nhân Bùi gia cũng được, ta cũng sẽ theo hắn để minh oan cho tướng quân, dù sao cũng tốt hơn là sống tạm bợ.”

Nắm lấy tay của Thẩm Khiêm, nhìn vào đôi mắt chân thành của y mà hỏi:

“Bùi gia có người còn sống đúng không?”

Thẩm Khiêm cúi đầu ngầm thừa nhận.

“Ta cùng chàng đi kinh thành, sống cũng được, chết cũng thôi.”

......

Xe ngựa lắc lư lay động.

Nhiều năm trước Lý Minh Uyên đậu trạng nguyên.

Ta từng mơ ước cùng hắn lên kinh thành, được ăn ngon, mặc đẹp, không còn vất vả như ở huyện Thanh Sơn nữa.

Mà nay bên cạnh đã đổi thành một người khác.

Không biết sống chết, nhưng lại là một sự an tâm khó có được.

Lý Minh Uyên về kinh trước bọn ta một bước.

Năm đó việc quân Thiên Dũng lâm trận tháo chạy, là do Tam hoàng tử vạch trần.

Hiện nay Tam hoàng tử ở trong triều đình có nhiều phụ tá, rất có thế lực nhập chủ Đông cung.

Nếu để hắn tự mình báo tin tức của Thẩm Khiêm cho Tam hoàng tử, tỏ rõ lập trường, biết đâu năm sau có thể thăng quan.

Nhưng hiện tại chức quan của hắn quá thấp, đừng nói là mật báo, ngay cả gặp mặt Tam hoàng tử cũng chưa chắc đã được.

Đang lúc thời điểm phiền não.

Lương Cảnh Nhu duyên dáng bước đến.

“Phu quân, nghe nói chàng muốn gặp Tam hoàng tử?”

Lý Minh Uyên đang bực bội, không muốn để ý đến nàng ta.

Lương Cảnh Nhu cũng không giận, mân mê cây trâm trên tóc: “Vậy chàng phải thưởng cho ta thật tốt đấy nhé.”

“Ý gì?”

Chỉ thấy nàng ta móc ra một phong thiệp: “Biết đây là ai cho không?”

“Ai?” Lý Minh Uyên day day thái dương, càng lúc càng không kiên nhẫn.

“Dương phu nhân.”

“Cái gì!” Cặp lông mày vốn cau chặt lập tức giãn ra: “Trắc phi của Tam hoàng tử, nàng quen nàng ta sao?”

“Ừ.” Lương Cảnh Nhu vẻ mặt đắc ý, “Nếu không phải ta thường xuyên đến Thúy Bảo Các, làm sao có thể quen biết Dương phu nhân, làm sao có thể có được tấm thiệp dự tiệc xuân.”

“Nhưng trên thiệp nói, phải để ta đi một mình, phu quân?”

Lý Minh Uyên im lặng một lúc.

Dương phu nhân tuy nói là trắc phi, nhưng chính phi chưa lập, nàng ta một mình ở trong phủ được sủng ái, bách tính kinh thành đều thấy rõ.

Hắn không đi cũng không sao.

Tin tức của Thẩm Khiêm, nói cho nàng ta cũng như nhau.

Thư tố giác, hắn dặn Lương Cảnh Nhu nhất định phải tự tay giao cho Dương phu nhân.

Lương Cảnh Nhu cũng không ngốc.

“Phu quân, chàng đã đi tìm Minh Dao rồi nhỉ.”

“Nếu muốn ta giúp chàng, chàng phải hứa với ta, sau này nàng ta vào phủ, vĩnh viễn chỉ có thể làm tiện thiếp thấp kém nhất.”

“Được, ta hứa với nàng.”

Trước danh lợi, ai cũng không quan trọng.

......

Thẩm Khiêm đã bị bắt.

Vừa vào kinh thành, một nhóm người mặc đồ đen đã bắt cóc y.

Ta không đi tìm Lý Minh Uyên, hắn lại tự tìm đến cửa trước.

Ngoài quán trọ.

Hắn chặn đường ta, vừa vui sướng lại vừa đắc ý.

“Dao nhi, nàng cố ý ở quán trọ gần phủ ta như vậy, không phải là muốn ta đến tìm nàng sao?”

“Nhưng không sao cả, ta đã nói rồi, không để bụng chuyện nàng đã gả cho người ta, nhưng nàng cũng biết, Cảnh Nhu hiện tại vẫn là thê tử của ta, nàng muốn vào phủ, chỉ có thể làm thiếp.”

“Chi phí ăn mặc, ta cũng sẽ không để nàng thiếu thốn.”

Lý Minh Uyên tự mình nói rất nhiều.

Ta chỉ cảm thấy ghê tởm.

Lúc đặt quán trọ, ta cũng không biết phủ của hắn ở đâu, chỉ đơn thuần vì nơi này có thể từ xa nhìn tới phủ của Tam hoàng tử.

Ta không để ý đến hắn, quay người muốn đi.

Lý Minh Uyên lập tức đổi sắc mặt, quát lớn với ta: “Nàng đi là ý gì, còn muốn làm kiêu với ta đến bao giờ? Nếu nàng còn không biết điều như vậy, có tin hay không ngay cả thiếp cũng không làm được!”

Lời chưa nói hết.

Lương Cảnh Nhu phe phẩy chiếc quạt cũng đến rồi.

Phong thủy kinh thành nuôi dưỡng nàng ta rất tốt.

Béo hơn hẳn một vòng so với ở huyện Thanh Sơn.

Nàng ta cố ý lắc lắc cây trâm cài tóc bên thái dương, cùng chiếc vòng trên cổ tay, quạt xanh khẽ che chóp mũi:

“Nghe nói tỷ tỷ giận dỗi, tái giá không phải người tốt, hiện giờ người đã bị bắt, lại đến nương nhờ phu quân, phu quân cũng là người lương thiện, không ruồng bỏ tỷ tỷ, sao lại còn cần bọn ta tự mình đến mời?”

“Thôi đi, dù sao ta cũng là chính thê, chuyện nạp thiếp như vậy, sao có thể làm phiền phu quân chứ.”

Nói rồi, nàng ta dựa cả người vào lòng Lý Minh Uyên.

Vẻ mặt như đang giễu võ giương oai với ta.

Lý Minh Uyên cũng ngầm thừa nhận lời nàng ta nói, trầm giọng:

“Nhìn xem, Cảnh Nhu hiểu chuyện biết bao, sau này nàng vào phủ phải kính trà cho nàng ấy cho tử tế vào.”

Ta bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn họ như nhìn kẻ ngốc: “Vì sao phải kính trà? Ta đã bao giờ đồng ý với các ngươi sẽ làm thiếp thất?”

Tuy nhiên đổi lại là một tiếng cười lạnh của Lý Minh Uyên

Hắn vô cùng chắc chắn:

“Nữ tử triều ta không thể tự lập môn hộ, Thẩm Khiêm đã bị bắt, nói không chừng bây giờ đã bị tra tấn đến mức xương cốt không còn, nàng ngoài việc dựa vào ta, còn có thể dựa vào ai? Bằng không nàng ở lại kinh thành làm gì?”

Suýt chút nữa bị hắn lôi kéo, mục đích ta ở lại đây không thể để hắn biết.

Nếu hắn quả thực nghĩ, ta chỉ có thể dựa vào hắn, cũng chưa hẳn không phải là chuyện tốt.

Không giải thích nữa.

Ta lách qua họ đi về phía quan trọ.

Lý Minh Uyên còn muốn đuổi theo, nhưng bị Lương Cảnh Nhu ngăn lại.

Chỉ có thể ở lại phía sau tức giận hét lên:

“Minh Dao, giận dỗi cũng phải có mức độ, ta cho nàng thêm năm ngày cuối cùng!”

Ban đêm, Thẩm Khiêm đã phái người gửi thư cho ta.

Người mặc đồ đen bắt y hôm đó, chính là hậu nhân của Bùi gia.

Lúc Bùi gia bị diệt môn, Bùi tứ tiểu thư vì ham chơi, lén đổi thân phận với nha hoàn trong nhà, lặng lẽ chạy ra ngoài xem hội đèn, thoát được một kiếp.

Hiện nay nàng ta đã đổi tên đổi họ, ẩn mình bên cạnh Tam hoàng tử, mưu tính nhiều năm, chỉ chờ sau bảy ngày nữa sẽ đến Đại điển tế tự mười năm một lần.

Đại điển do Tam hoàng tử chủ trì.

Đến lúc đó sẽ có người ở phủ Tam hoàng tử thả tín hiệu.

Ta chỉ cần đốt cháy ngôi miếu đổ nát ở phía tây thành.

Đọc xong đốt đi.

Ngày thứ ba, Lý Minh Uyên lại đến.

Còn chưa thay quan phục.

Tiểu nhị quán trọ thấy hắn, liên tục gọi gia.

Trực tiếp dẫn hắn đến phòng ta.

Đúng lúc ăn trưa.

Trong lòng có chuyện lo lắng, ta ăn không vào.

Trên bàn chỉ có một bát cháo loãng và dưa muối.

Hắn thấy vậy, cười khẩy một tiếng, ra vẻ cao cao tại thượng vẫy tay, ra lệnh: “Đi, dọn lên vài món ăn ngon.”

“Dao nhi, nàng xem hà cớ gì phải giận dỗi ta chứ, ngay cả thịt cũng không ăn nổi.”

“Chúng ta lùi một bước, ta cho nàng làm quý thiếp thì thế nào?”

“Còn hai ngày nữa, nàng từ từ suy nghĩ đi.”

Sau khi hắn đi.

Ta nhìn những mấy món thịt thà do tiểu nhị bưng lên, thấy mà buồn nôn.

Không lâu sau, ngoài cửa truyền đến tiếng cãi vã.

Hóa ra vừa rồi Lương Cảnh Nhu ở ngoài cửa nghe lén.

Nức nở chất vấn:

“Chẳng phải chàng đã hứa với ta, để nàng ta làm tiện thiếp sao?”

“Quý tiện một phân cũng khác biệt lớn, sau này có phải chàng còn muốn đưa nàng ta lên làm chính thê hay không?”

“Đừng tưởng ta không biết, hơn một năm nay đến kinh thành, chàng vẫn luôn nhớ đến nàng ta. Căn viện mà chàng dành cho nàng ta lúc mới mua phủ đệ, trông thì nhỏ đấy, nhưng lại gần thư phòng chàng nhất.”

“Đừng quên, việc đưa thư cho Tam hoàng tử, là ta đang…”

Qua khe cửa, ta thấy Lý Minh Uyên vội vàng bịt miệng nàng ta kéo đi.

Ngấm ngầm trao đổi riêng với hoàng tử, chính là tội lớn.

Ngày thứ năm.

Lý Minh Uyên trực tiếp mang đến một rương sính lễ.

Mở ra, đầy ắp đều là trang sức.

“Dao nhi, ta cũng không so đo với nàng nữa, sính lễ trước đây nợ nàng, nay coi như đã trả xong, hôm nay theo ta vào phủ đi.”

Ta nhìn thoáng qua phía sau hắn, còn có mấy gã gia đinh vạm vỡ.

Liền tiện tay lấy ra một cây trâm ngọc trai từ trong rương, cài lên tóc: “Ta nhớ lần đầu chúng ta thành thân không xem ngày.”

“Cho nên hôm qua ta xem rồi, hôm nay ngày không tốt, đợi thêm ba ngày nữa đi.”

Lý Minh Uyên thở phào nhẹ nhõm:

“Cũng được, đều nghe theo nàng.”

“Dao nhi, lần này chúng ta nhất định sẽ sống tốt.

......

Thời gian hai ngày, thoắt cái đã qua.

Đại điển tế tự diễn ra như đã định.

Bách tính lũ lượt kéo đến thành lầu xem đại điển, hy vọng trời cao phù hộ, che chở cho năm năm tới mưa thuận gió hòa.

Tam hoàng tử cùng trắc phi Dương phu nhân, dưới sự chứng kiến của văn võ bá quan, chầm chậm bước lên thành lầu.

Lễ quan hô to đại điển bắt đầu.

Tuy nhiên Tam hoàng tử vừa định gõ chuông.

Đột nhiên một đàn quạ đen bay qua, Tam hoàng tử chợt ngã xuống đất.

Dương phu nhân vội vàng đỡ hắn ta, nhưng không ngờ trong lúc hoảng loạn kéo rách áo ngoài của hắn ta.

Áo trong hiện rõ hoa văn kim long ngũ trảo.

Cùng lúc đó, ta cũng thấy khói lửa bốc lên từ phủ Tam hoàng tử.

Ta chạy đến ngôi miếu đổ nát, châm lửa đốt cháy.

Đại điển tế tự hỗn loạn thành một mớ.

Không biết ai đó hô lên:

“Mọi người mau nhìn! Miếu đổ nát ở phía tây thành, lại cháy rồi!”

“Có người muốn mưu phản! Có người muốn mưu phản!”

Thánh thượng nổi cơn thịnh nộ.

Lập tức áp giải Tam hoàng tử vào Tông nhân phủ.

Thì ra trước khi Thánh thượng đăng cơ, cửu tử đoạt đích, ngôi miếu đó cũng từng cháy một lần.

Dương phu nhân chính là Tứ tiểu thư của Bùi gia năm xưa.

Sau khi Tam hoàng tử bị giam vào Tông nhân phủ.

Nàng ta cầm chứng cứ thu thập được sau nhiều năm nhẫn nhịn, gõ trống Đăng Văn.

Từng vụ từng việc, đều là vạch trần hành vi phạm tội ý đồ mưu phản của Tam hoàng tử, hãm hại Bùi gia.

Nhưng đến chỗ quân Thiên Dũng.

Chỉ còn lại một nhân chứng là Thẩm Khiêm.

Cảnh tượng thảm khốc quân Thiên Dũng bị thiêu cháy trong khe núi năm xưa.

Kể ra từng chút một, mọi người nghe xong đều rợn tóc gáy.

Bao gồm cả Lý Minh Uyên.

Hắn tát một cái vào mặt Lương Cảnh Nhu;

“Đồ ngu, Dương phu nhân lại là cô nhi của Bùi gia, chuyện này mà ngươi cũng không nhìn ra.”

“Bây giờ thì hay rồi, ta vừa mới đứng về một phe, Tam hoàng tử đã bị bắt.”

“Ta muốn hưu ngươi, bây giờ liền hưu ngươi!”

Lương Cảnh Nhu ôm mặt, cười lạnh thành tiếng:

“Ha, ngươi nói ta ngu, ngươi có thể tốt hơn được chỗ nào? Ta tốn hết mưu đồ đuổi Minh Dao đi để gả cho ngươi, tưởng rằng ngươi đậu trạng nguyên là có thể sống cuộc sống tốt đẹp, kết quả thì sao?”

“Đạo lý đối nhân xử thế thì không biết, đường công danh nửa bước tiến cũng không có, ngươi còn có mặt mũi trách ta!”

“Còn muốn hưu ta, hưu đi, mau hưu đi! May mà ta không sinh con cho ngươi, dung nhan vẫn còn đó, dù làm thiếp nhà hào môn, cũng tốt hơn ở bên cạnh người vô dụng như ngươi.”

Lý Minh Uyên tức giận toàn thân run rẩy.

Không quản được nhiều như vậy, hắn siết chặt cổ nàng ta, mắt trợn tròn giận dữ:

“Thì ra là ngươi ở giữa giở trò, đi chết đi, đi chết đi!”

Vụ án Tam hoàng tử, mãi đến cuối năm mới có kết quả.

Oan khuất Bùi gia được rửa sạch, quân Thiên Dũng được minh oan.

Tam hoàng tử bị phán sau thu xử trảm.

Những mưu sĩ có liên quan đến hắn ta, kẻ trảm cũng đã trảm, kẻ lưu đày thì bị lưu đày.

Lý Minh Uyên ngay cả mặt Tam hoàng t.ử cũng chưa từng thấy, vốn dĩ không liên quan đến hắn.

Nhưng hắn đã lỡ tay bóp chết phu nhân của mình.

Bị người có tâm lợi dụng, lôi ra làm vật tế tội, nằm trong danh sách chém đầu.

Còn về Dương phu nhân… không, nên gọi là Bùi Tứ tiểu thư.

Một trăm lẻ tám bài vị Bùi gia, nàng ta tự mình đặt lên từ đường.

Khi tế bái, nàng nói với ta và Thẩm Khiêm:

“Trước đây phụ thân mẫu thân, các ca ca, vì thương ta nhỏ tuổi nhất, nên chiều chuộng ta mọi điều.”

“Ta không thích đọc sách, không thích nữ công, mẫu thân luôn cười ta không lớn nổi, sau này không gả đi được, ta liền rúc vào lòng của bà ấy nũng nịu, không gả được thì không gả, để phụ thân và các ca ca nuôi ta cả đời.”

“Nhưng mà, cả đời của họ ngắn ngủi quá.”

Lúc rời khỏi kinh thành.

Bùi Tứ tiểu thư không muốn đi.

Mặc dù kinh thành nhiều thị phi.

Nhưng chỉ có nơi này mới có bóng dáng của Bùi gia trước đây.

Lại một năm xuân nữa.

Thẩm Khiêm đang đùa nghịch với đứa nữ nhi trong lòng.

Đúng vậy.

Năm ngoái ở quán trọ kinh thành, ta ngửi thấy mùi thịt cá thấy buồn nôn, đã có hỷ rồi.

Ta thêu xong đôi giày đầu hổ.

Ta chợt nhớ đến, ngày trước khi lên kinh thành, Thẩm Khiêm đã viết rất nhiều chữ trên thư hòa ly.

Liền ghé sát vào hỏi y: “Ngày đó chàng viết gì trên đó vậy?”

Y nói: “Ta viết, vợ ta lòng thiện, huệ chất lan tâm, giỏi giang việc nhà, trách ta thân thể có khiếm khuyết, không thể thường xuyên ở bên bầu bạn, nếu tái kết lương duyên, nguyện quân đối đãi tử tế…”

“Chàng viết ta tốt như vậy, có nỡ lòng nào nhường ta cho người khác không?”

“Đương nhiên là không nỡ.”

Ánh nắng rắc vào, kéo dài bóng của ba người bọn ta thật dài thật dài.

Những ngày tháng sau này, cũng còn thật dài thật dài.

Chương trước
Loading...