Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thứ Nữ Phản Cục
Chương 6
13,
Dùng xong bữa sáng, ta và Lý Biện Đình thong dong bước qua đó
Vừa bước qua cửa đã thấy đích tỷ mặt mày xanh xám ngồi đó.
Nhưng vừa thấy Lý Biện Đình cũng đến, tỷ ta lập tức thay đổi bộ mặt
Có điều với khuôn mặt sưng vù như đầu heo kia, thì có đổi bộ mặt nào cũng chẳng xinh đẹp nổi.
Tỷ ta bước tới nắm lấy tay ta: “Muội muội, tối qua tỷ tỷ thân thể không khỏe, đã nói những lời hồ đồ, muội đừng để bụng nhé.”
Ta lặng lẽ rút tay về, lùi lại một bước,
“Trưởng tỷ nếu thân thể không khỏe thì đừng ra ngoài, nên nằm trên giường tịnh dưỡng cho tốt, phải nghe lời Vương gia dặn.”
Đích tỷ liếc nhìn Vương gia một cái, cười nói: “Tỷ có nghe lời Vương gia mà, chỉ là đột nhiên nhận ra tối qua mình làm không đúng, nên mới qua đây xin lỗi muội.”
Ta thiếu kiên nhẫn nói: “Xin lỗi thì không cần thiết, không có việc gì thì mau đi đi.”
Trên mặt đích tỷ xẹt qua tia oán độc, lập tức mỉm cười bưng cho ta một thố canh,
“Đây là canh tỷ tỷ đặc biệt hầm cho muội, có công hiệu trợ thai đấy nhé.”
Ta chỉ tay về phía chiếc bàn cạnh đó nói: “Để đó đi. Lát nữa ta sẽ uống, vừa ăn sáng no rồi, tỷ cứ về trước đi.”
“Được, muội muội, muội nhất định phải nhớ uống đấy nhé.”
Đích tỷ đi được vài bước lại quay đầu lại, mỉm cười với ta nói: “Nhất định phải nhớ uống đấy nhé.”
Khuôn mặt sưng vù như đầu heo đó, lại phối hợp với biểu cảm này, nói bao nhiêu quỷ dị liền có bấy nhiêu quỷ dị.
Đợi tỷ ta đi xa, ta mới dặn Tiểu Thúy: “Đem thố canh này tìm chỗ đổ đi.”
“Dạ.”
Tiểu Thúy bưng thố canh rời đi.
Lý Biện Đình bước tới hỏi: “Canh này có độc?”
“Chưa chắc.” Ta nhìn bóng lưng Tiểu Thúy xa dần, “Hai lọ thuốc đó đã bị ta tráo đổi, loại có độc, nàng ta đang dùng, lần này mang cho ta, nói không chừng chính là loại trợ thai.”
Lý Biện Đình nắm lấy tay ta dặn dò cẩn thận
“Cho dù là thế nào, từ nay về sau đồ qua tay nàng ta tuyệt đối không được ăn.”
“Tất nhiên.”
“Đi thôi, sắp phải dẫn binh xuất chinh rồi, nàng đi giúp ta xử lý chút chính vụ.”
“Ta giúp ngài sao?” Ta tự chỉ vào mình, “Ngài tin ta vậy sao?”
“Bất luận là năng lực hay nhân phẩm, ta đều tin tưởng nàng.”
Được người khác tín nhiệm vô điều kiện như vậy, cảm giác thật sự rất tốt.
Tiếp theo đó, ta ngoài việc ăn cơm ngủ nghỉ ra, đều là đang giúp ngài xử lý chính vụ.
Chớp mắt đã đến ngày Lại mặt.
Lý Biện Đình vốn dĩ rất bận, nhưng thực sự không yên tâm nên liền cùng ta trở về.
Xe ngựa của Lý Biện Đình và ta đi phía trước, xe ngựa của đích tỷ theo ở phía sau.
Vừa xuống xe ngựa, cha mẹ nhìn thấy sự an bài này, nụ cười trên mặt suýt chút nữa cứng đờ.
Khi bọn họ nhìn thấy khuôn mặt sưng vù như đầu heo của đích tỷ, lập tức hét lên lao tới
Mẫu thân ôm lấy mặt đích tỷ khóc: “Sao lại thành ra thế này? Là kẻ nào đánh? Ta phải tìm hắn tính sổ.”
Lý Biện Đình lạnh lùng cất giọng: “Là bổn vương đánh, Thái úy phu nhân định tính sổ thế nào đây?”
Mẫu thân lập tức khựng lại, không dám ho he nửa lời.
Phụ thân giận dữ vung tay tát đích tỷ một cái: “Nữ tử lấy phu quân làm trời, ngươi lại dám chọc giận phu quân của mình sao?”
Nhìn thấy dáng vẻ đau lòng của phụ thân sau khi đánh đích tỷ xong, trong lòng ta vô cùng sảng khoái.
“Nương, cha đánh con, hu hu…” Đích tỷ ôm mẫu thân khóc lóc, “Muội muội nó chưởng quản trung quỹ, còn cướp đi giá trang, từ đêm tân hôn đến nay, Tề vương gia luôn ở bên cạnh nó, nữ nhi không còn gì cả…”
Cha mẹ đồng loạt trừng mắt căm phẫn nhìn ta.
Lý Biện Đình hừ lạnh một tiếng, bọn họ lập tức rụt cổ thoái lui.
Mẫu thân lau khô nước mắt cho đích tỷ, quay sang nói với Lý Biện Đình
“Vương gia, ngày vui hồi môn, xin đừng vì mấy chuyện này mà làm ảnh hưởng đến không khí, mời mọi người vào trong.”
Lý Biện Đình cũng không khách sáo, ôm lấy ta bước đi trước
Ta lặng lẽ nhích lại gần Lý Biện Đình, khẽ nói: “Bà ta đột nhiên bình tĩnh lại như vậy, chắc chắn trong lòng đang ấp ủ mưu đồ xấu xa.”
“Không cần lo lắng, cha nàng trên quan trường còn đấu không lại ta, ở nhà lại càng không có cửa, loại vai phụ ti tiện như nương nàng, ta căn bản không để vào mắt.”
Lý Biện Đình ghé sát tai ta thì thầm, nói xong còn tranh thủ hôn trộm một cái,
Ta tức giận hung hăng đấm ngài một cái, chọc ngài phát ra một tràng cười sảng khoái.
“Nương, người nhìn xem.” Đích tỷ ở phía sau tức tối dậm chân.
Ta liếc mắt nhìn lại, thấy mẫu thân ra dấu suỵt với đích tỷ.
Muốn giở trò rồi đây.
Để đề phòng, ở nhà mẹ đẻ, ta chưa lúc nào rời khỏi Lý Biện Đình nửa bước.
Cho đến lúc dùng bữa tối, cũng không hề buông lỏng cảnh giác.
Năm con người giả tình giả ý, hư dĩ ủy xà, ngồi đó dùng bữa.
Lúc sắp ăn xong,
Phụ thân bưng một ly rượu đứng dậy: “Vương gia, ta thân là nhạc phụ, chúc ngài và Cửu Dao bách niên giai lão.”
Hôm nay dù người nhà có khuyên nài thế nào, Lý Biện Đình cũng chưa từng uống một giọt rượu.
Phụ thân nói đến câu này, ngài lại nhấc ly rượu lên.
Ta vội giữ tay ngài lại nói: “Lát về còn có việc phải xử lý, không thể uống rượu.”
Phụ thân ta làm sao có thể tốt bụng đến vậy?
Mong chúng ta bách niên giai lão sao?
Nói câu này chẳng qua cũng chỉ là muốn ép Lý Biện Đình không thể không uống rượu mà thôi.
“Không sao, ly rượu này ta bắt buộc phải uống, ta nhất định phải cùng nàng bạch đầu giai lão.”
Lý Biện Đình kéo tay ta lên môi hôn nhẹ, sau đó nâng ly rượu một hơi uống cạn.
“Nhìn ngài uống kìa, dính đầy quanh môi rồi.”
Ta vội lấy khăn tay ấn lên môi ngài, đợi ngài nhổ ngụm rượu ra rồi mới lấy khăn đi.
Hai chúng ta trao đổi ánh mắt.
Lý Biện Đình nói với ta: “Cửu Dao, ta muốn ăn bánh quế hoa ở đầu phố, nàng dẫn Dương Kiếm đi mua cho ta được không.”
“Được, lát nữa đừng uống rượu nữa đấy.”
Ta đưa Dương Kiếm ra ngoài.
Đến tiểu quan quán tìm một nam nhân.
Ta và Dương Kiếm dẫn theo nam nhân đó lén lút lẻn vào phòng của đích tỷ.
Khi ta vào đến nơi, đích tỷ đã thần trí không tỉnh táo, đang không ngừng xé rách y phục của chính mình.
Lý Biện Đình đứng cách đó một đoạn, trên mặt đầy vẻ chán ghét.
Thấy ta đến, ngài lập tức vươn tay ôm ta ra ngoài, phi thân lên nóc nhà đi thẳng không ngoảnh đầu lại.
Vừa về đến Tề vương phủ, ngài lập tức tắm rửa thay y phục.
Ta nhìn ngài vừa lau tóc vừa bước tới, liền trêu chọc: “Trưởng tỷ hôn ngài, ôm ngài rồi sao? Gấp gáp đi tắm rửa như vậy?”
“Ta chạm cũng chưa thèm chạm vào nàng ta, nếu không phải vì muốn lừa nàng ta uống chén trà có pha thuốc kia, ta ngay cả nói chuyện cũng lười nói.”
Lý Biện Đình bước tới ôm lấy ta, rúc đầu vào cổ ta.
“Chén rượu kia tuy ta đã nhổ ra một ít, nhưng thuốc dính trong miệng vẫn còn, ta phải đi tắm rửa để bình tĩnh lại một chút.”
Ta dịu dàng vuốt ve tóc ngài: “Vậy đã bình tĩnh lại chưa?”
Lý Biện Đình ngẩng đầu lên, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào ta: “Nếu ta nói chưa, nàng sẽ làm thế nào?”
Ta nói đùa: “Hay là tìm cho ngài một nữ nhân nhé?”
“Nữ nhân xấu xa!”
Lý Biện Đình cắn lên má ta một cái, bế bổng ta ném lên giường, sau đó đè lên, hung hăng hôn ta,
Ngài liên tục công thành đoạt đất,
Ngay lúc ta tưởng ngài sẽ không dừng lại.
Thì ngài lại dừng lại, gắt gao ôm chặt lấy ta: “Đợi khi chúng ta thực sự bái đường thành thân, ta sẽ một miếng ăn sạch nàng.”
Ta chỉ biết vuốt ve mái tóc ngài mà cười.
14,
Ngày hôm sau đích tỷ đến tìm ta, vô cùng tự mãn khoe khoang với ta:
“Tối qua Vương gia nghỉ lại phòng ta, trong bụng ta e là đã mang cốt nhục của ngài rồi.”
Đích tỷ vừa nói, vừa để lộ những vết hôn ngân trên cổ.
Xem ra tối qua tên tiểu quan kia nhận tiền xong làm việc cũng hết sức bán mạng.
Ta nhàn nhã nhấp một ngụm trà: “Một đêm mà đã mang thai rồi, tỷ chắc chắn là nhanh đến vậy sao?”
Đích tỷ sững người, không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên đưa tay về phía ta,
“Bây giờ ta một người ăn cơm hai người, chi tiêu lớn hơn một chút, muội phải trích thêm tiền cho ta.”
“Được, mỗi tháng chi cho tỷ nhiều hơn một nửa.”
Tiền đúng là một thứ tốt.
Nam nhân có nhiều tiền trong tay liền dễ sinh tật, nữ nhân cũng thế…
Đích tỷ cầm số tiền đó chưa được bao lâu, trong phòng tỷ ta liền xuất hiện thêm một nha hoàn thân hình cao to.
Nha hoàn này thực sự có chút thô kệch.
Nghe Tiểu Thúy nói, có lúc nha hoàn đó còn có cả râu…
Nha hoàn đó mỗi ngày đều ở trong phòng tỷ ta rất lâu, đóng kín cửa nẻo, bên trong còn truyền ra những âm thanh kỳ lạ.
Nghe được những tin tức này, mỗi lần nhìn Lý Biện Đình, ta lại thấy trên đầu ngài mọc lên cả một đồng cỏ xanh mướt.
Cứ như vậy không lâu sau, chỗ đích tỷ liền truyền ra tin tức mang thai.
Ta chiếu theo yêu cầu của tỷ ta, lại cấp thêm cho tỷ ta một ít lệ tiền.
Dù sao thì cũng đã mang thai rồi, chắc chẳng sống được bao ngày nữa.
Nửa đêm Lý Biện Đình về nghe được tin này, lập tức dẫn người đến phòng đích tỷ.
Chẳng biết làm sao, Lý Biện Đình lại bắt tại trận đích tỷ đang cùng một nam nhân lăn lộn trên giường.
Lý Biện Đình ngay đêm đó liền đánh gãy chân nam nhân kia, tống cổ cả hắn và đích tỷ ra khỏi Tề vương phủ.
Ngày hôm sau chuyện đích tỷ tư thông liền truyền đi khắp hang cùng ngõ hẻm, ai ai cũng biết.
Cha mẹ vẫn là xót xa tỷ ta, cho dù bị người đời chỉ trỏ, vẫn dắt tỷ ta về nhà.
Không lâu sau Lý Biện Đình cùng ta tổ chức một hôn lễ vô cùng long trọng, ta chính thức trở thành Vương phi của ngài.
Chúng ta cùng nhau chuẩn bị cho chiến sự, cho đến lúc sắp xuất chinh,
Mẫu thân khóc lóc đến tìm ta, nói rằng đích tỷ sinh non bị băng huyết, muốn nhìn ta lần cuối.
Ta nhìn vào đôi mắt khóc sưng húp của bà ta nói: “Đích tỷ đã chết, có gì đáng để nhìn đâu. Bà chẳng qua là muốn lừa ta về phủ để ra tay với ta mà thôi.”
Khuôn mặt mẫu thân lập tức trở nên vặn vẹo dữ tợn: “Ngươi cái gì cũng biết, xem ra thuốc là do ngươi tráo đổi.”
Ta thờ ơ gật đầu.
“Đồ hung thủ giết người tàn ác, ác quỷ.” Mẫu thân lao tới bóp cổ ta, “Ngươi ở trong bụng ta đã giết chết ca ca ngươi, bây giờ lại giết chết tỷ tỷ ngươi, ta đáng ra phải bóp chết ngươi từ sớm, không nên để ngươi sống đến tận bây giờ.”
Ta gỡ tay bà ta ra, gian nan hỏi: “Ca ca ta, ai là ca ca ta?”
“Năm đó ta mang thai long phượng thai, con trai sinh ra liền chết yểu, chính là ngươi đã giết nó ở trong bụng ta…”
“Chỉ vì chuyện này, mà bà hận ta đến vậy, vứt bỏ ta ngần ấy năm, lại còn muốn giết ta?”
“Đúng vậy, ta đáng lẽ phải sớm ra tay…”
Ta đã biết được nguyên nhân rồi, lập tức gạt tay bà ta ra, tung một cước đá văng bà ta sang một bên
“Người đâu, ném bà ta ra khỏi Tề vương phủ.”
Sau khi bị tống cổ ra khỏi Tề vương phủ, bà ta thường xuyên đến trước cổng phủ gào khóc ầm ĩ.
Chúng ta đều không thèm đếm xỉa đến bà ta,
Không lâu sau ta theo Lý Biện Đình xuất chinh, đi theo ngài đánh trận suốt mấy năm liền.
Một bước giành lấy Giang Nam, Lý Biện Đình phế truất Ngô vương, tự lập làm Đế.
Ngài định đô ở Kim Lăng, tổ chức đại điển ăn mừng vô cùng hoành tráng để phong ta làm Hậu.
Lúc này nhi nữ của chúng ta cũng đã được mấy tuổi rồi.
Sau này qua miệng người khác ta mới biết, không lâu sau khi chúng ta rời đi, mẫu thân liền phát điên,
Lúc lên cơn điên bà ta đã giết chết phụ thân.
Bà ta không có ai chăm sóc, đã chết cóng trong một đêm mùa đông giá rét.
Nghe xong kết cục của bọn họ, lòng ta vô bi vô hỉ, đứng lặng trên tường thành hồi lâu không nói gì…
Lý Biện Đình bước tới, từ phía sau ôm lấy ta.
“Không cho phép vì những người không can hệ mà thương tâm. Ở trong vòng tay của ta, mỗi ngày vui vẻ sống tốt là được.”
Ta luôn nhìn ngài mỉm cười: “Vậy nếu ta muốn chu du liệt quốc thì làm sao đây?”
Lý Biện Đình cắn răng một cái, “Vậy thì ta sẽ dẫn nàng đi đánh hạ bọn chúng, đánh tới đâu nàng cứ chu du tới đó.”
A, nam nhân này, quả thực sẽ không nhốt ta trong chốn hậu cung hậu trạch.
Nhưng ngài vẫn luôn dốc lòng dốc sức để nhốt ta ở bên cạnh ngài.