Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thiên Hạ Đệ Nhất Thích Ngân Huyền
Chương 4
Ta vắt chân chữ ngũ, ôm tì bà ngồi tại chỗ, thong thả lau dây đàn.
Thanh kiếm của Túc Hồi đã bị ta đập nát.
Cả người hắn, à không, cả con yêu cũng bị ta đánh trở về nguyên hình.
Một con rắn nhỏ đen sì.
Đám hoàng thất nước Lê phía sau, bao gồm cả Vân Kiều Kiều, đều bị ta vạch đất làm lao mà giam lại.
Cha của Túc Hồi tới rất nhanh.
Thậm chí còn nhanh hơn cả A Tráng.
Ban đầu nhìn thấy con trai bị đánh về nguyên hình, sát ý của hắn lập tức bùng lên.
Nhưng khi đôi mắt đỏ ấy nhìn về phía ta, hắn bỗng sững lại.
Sau đó biến thành luống cuống.
Biểu cảm của ta không đổi.
Vẫn mỉm cười lau dây đàn.
Ta ngẩng mắt nhìn hắn, nói.
“Ngươi nói xem ta có phải thiên hạ đệ nhất không.”
Hắn khựng lại.
Sau đó ánh mắt trở nên kiên định.
“Thích Ngân Huyền, thiên hạ đệ nhất.”
Nghe câu trả lời ấy, ta hài lòng mỉm cười.
Mặc cho hắn mang Túc Hồi rời đi.
Đẹp thì đẹp thật.
Nhưng quá yêu diễm.
Nhìn lâu dễ bị chói mắt.
Không bằng nhìn Uẩn Ngọc.
Cha của Túc Hồi vừa xách hắn đi chưa lâu.
Ta đã nghe thấy tiếng lừa kêu vang dội.
Đợi khi móng lừa đá tung cánh cửa.
“Í a í a í a~”
A Tráng rõ ràng đang trách ta.
Ý của nó đại khái là: một cô nương ra ngoài mà không có phương tiện đi lại, sao không biết cưỡi lừa hả! Lỡ ngươi lại bị người ta đ//ánh cho ngủ thêm mấy nghìn năm thì sao!
Ta vuốt vuốt lông nó.
“Trên đường về ngươi không cẩn thận một chút, coi chừng biến thành bánh thịt lừa đó.”
A Tráng rõ ràng run lên.
Sau đó cọ cọ vào lòng bàn tay ta.
Sau khi cha Túc Hồi mang hắn đi.
Nạn đói và dịch bệnh cũng dần biến mất.
Con rắn nhỏ này hơi ngốc.
Ngốc đến mức người khác nói gì cũng nghe.
Người trong lòng bảo làm gì là làm nấy.
Ngay cả lần ta ngủ say hai trăm năm trước, cũng là lúc sửa pháp trận bị bản thể của hắn đâm phải.
Cái giá hắn phải trả là bị cha biến thành rắn suốt một nghìn năm.
Mỗi ngày chỉ có thể bò lê trên mặt đất.
Hoàng thất nước Lê coi như xong đời.
Các đại thần tôn một vị dị tính vương đức cao vọng trọng lên làm tân hoàng.
Từ đó mở ra một thời thịnh thế mới.
Ta không chặt Vân Kiều Kiều thành bùn làm phân bón.
Chỉ nhìn gương mặt kiêu ngạo tự xưng cao quý của nàng.
Giơ tay truyền tống nàng đến những kẻ mà nàng khinh thường nhất.
Những cô gái khốn khổ.
Nàng sắp đặt cuộc đời ta, ngang ngược vô độ.
Vậy ta đương nhiên cũng phải trả lại cho nàng thật đàng hoàng.
Khi vị công chúa năm xưa này, ngày qua ngày phải chịu những trận đòn vô lý.
Sự áp bức của thế đạo.
Trên đường cầu cứu lại gặp quý nữ.
Chỉ cần một cái phẩy tay đã định đoạt vận mệnh của nàng.
Khi thì gả cho phu xe.
Khi thì gả cho kẻ què, kẻ rỗ, kẻ thọt, kẻ lùn, kẻ điên, kẻ ngốc.
Hết lần này đến lần khác.
Hết ngày này qua ngày khác.
Hết năm này qua năm khác.
Ta để vị công chúa cao quý này mang theo ký ức mà luân hồi.
Nàng vĩnh viễn nhớ mình từng là kim chi ngọc diệp.
Cũng vĩnh viễn khinh miệt những khổ nạn ấy.
Nàng từng cầu xin ta tha cho nàng.
Nàng nói sai rồi.
Phải là xin ta cho nàng trở về tông môn.
Ta lại nhớ đến vô số đêm như thế.
Ta cầu xin thần linh cứu ta.
Thần linh lại một cước đá ta khỏi đài cao.
Chỉ vì ta làm bẩn cẩm ủng của nàng.
Vân Kiều Kiều cầu xin đến mệt mỏi.
Sau đó bắt đầu điên cuồng chửi rủa ta.
Chửi rủa tất cả mọi người.
Khi thì Lục Lưu Phong.
Khi thì An Đạo Hợp.
Lúc lại là Túc Hồi.
Thậm chí cả hoàng thất từng nâng nàng như bảo châu.
Ta lại thêm cho nàng một thứ mới.
Mỗi khi nàng oán trời trách người, chửi rủa.
Những bách tính bị nàng dùng thạch tín độc ch//ết sẽ xuất hiện trong giấc mộng của nàng ban đêm.
Hết lần này đến lần khác hỏi nàng.
Vì sao ngươi hại ta.
Vân Kiều Kiều không chịu nổi nữa.
Nàng dùng một dải lụa trắng treo cổ tự vẫn.
Nghĩ rằng như vậy có thể trở về Phù Vân Tông.
Nhưng đáng tiếc.
Thứ ta chuẩn bị cho ngươi là mười kiếp.
Mười kiếp này.
Ngươi đều phải đối diện với chính mình.
Thủy Kính bị người ta tắt đi.
Vị chưởng môn tiên phong đạo cốt bày ra vẻ mặt tủi thân.
Nói.
“Ngươi rõ ràng nói sẽ thêu túi hương cho ta, vậy mà vẫn chưa bắt đầu, còn ta thêu cho ngươi thì sắp chất thành cả một gò nhỏ rồi.”
Ngoại truyện
Chước Nhiễm chưa từng nghĩ rằng.
Trong ký ức của Thích Ngân Huyền, mình chỉ còn lại cái nhãn.
Thằng cha của tên ngốc Túc Hồi.
Thật chịu không nổi.
Rõ ràng hắn cũng là do nàng nhặt về.
Tại sao không thể bị nàng nhặt về Phù Vân Tông.
Nàng rõ ràng đã nhặt rất nhiều người.
Có tiểu đầu bếp sửa lò cho người ta rồi bị đẩy vào nước sôi.
Có con bạch khổng tước bị đem ra đấu giá.
Còn có nhện tinh Nam Hải làm nô lệ.
Đặc biệt là con bạch khổng tước kia.
Nhìn là đã bực mình.
Lòe loẹt phô trương.
Chẳng biết định quyến rũ ai.
Nào có cao cấp bằng một con hồng mãng xà như hắn.
Được rồi.
Hắn quên mất.
Lúc đó Ngân Huyền vốn định mang hắn đi.
Nhưng trong bầy rắn bỗng dưng chui ra mấy trăm con rắn đi theo.
Ai mà chịu nổi.
Chỉ có thể để rắn lại chỗ cũ.
Được rồi.
Hắn lén lút xây một phân tộc xà tộc ngay dưới Phù Vân Tông.
Ngân Huyền nói muốn lập Hợp Hoan Tông.
Cái tên nghe đã thấy cao cấp.
Xì.
Có nên nhắc nàng Hợp Hoan Tông là làm gì không nhỉ.
Thôi.
Khỏi cần ta rồi.
Con khổng tước lẳng lơ kia nói mất rồi.
Buồn ghê.
Nàng nói tông môn sẽ gọi là Phù Vân Tông.
Bởi vì.
Mọi thứ đều là phù vân.
Nghe thật cao cấp.
Thích.
Wow.
Ta cũng nhặt được một con rắn nhỏ đen sì.
Nếu không phải mắt bản vương tốt thì ai mà nhìn thấy chứ.
Hì hì.
Nếu là nàng ở đây.
Nhất định sẽ khen ta nhỉ.
Vì ta thấy nàng khen con khổng tước lẳng lơ kia rồi.
Hình như nàng đột nhiên ngủ mất.
Ngủ cũng thật lâu.
Thôi.
Bản vương người đẹp tâm thiện.
Cứ canh giữ vậy.
Con nha đầu chết tiệt này ở đâu ra.
Ngày nào cũng trộm y phục của nàng mặc.
Phiền chết đi được.
Ta cũng ngủ một giấc.
Hình như mơ thấy nàng.
Chúng ta là thanh mai trúc mã đấy.
Nhưng trong mơ ta hình như đã làm chuyện không tốt.
Nàng nhảy thành tường rồi.
Thôi.
Ta bò đi xa một chút vậy.
Không thì nàng nhìn thấy ta chắc sẽ giận mất.
Nghịch tử gây họa rồi.
Ta thật bó tay.
Nàng hình như nhớ chuyện trong mơ.
Nàng không muốn gặp ta.
Được rồi.
Ta đi.
Tiện tay xách theo nghịch tử.
Nàng ở bên con khổng tước chết tiệt kia hình như rất vui.
Thôi.
Ta không đi quấy rầy nữa.
Nàng không muốn gặp ta.
Nếu con khổng tước lẳng lơ kia dám bắt nạt nàng.
Ta nhất định sẽ nhổ sạch lông hắn.
Ngân Huyền.
Ta có tư tâm.
Gương mặt của Túc Hồi là ta nặn theo dáng vẻ của ta.
Hắn rất đau khổ.
Nhưng ta không quan tâm.
Ta chỉ muốn.
Nàng có thể nhìn ta một lần.
【HẾT TOÀN VĂN】