Thầm Thích Anh Trai Bạn Thân

Chương 11



Nhưng anh đã đứng dậy khỏi chiếc ghế bên cạnh Tô Dao, bước sang một góc khác của sảnh.

Anh đứng cách tôi hai bước chân, ở chếch phía sau lưng bên phải tôi.

Anh không nói gì cả.

Nhưng tất cả mọi người đều nhìn thấy vị trí anh đang đứng.

***

Sau khi buổi giao lưu kết thúc, Tô Dao gần như bỏ chạy thục mạng.

Hạ Soái chặn cô ta ngoài cửa nói thêm mấy câu, đại khái là về hướng xử lý với đống tài liệu photo kia. Tô Dao suốt quá trình chỉ cúi gằm mặt, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Lục Miên Miên chạy tới ôm chầm lấy tôi: “Đường Đường, xin lỗi cậu, mình thế mà lại tin những lời chị ta nói.”

“Cậu không tin.” Tôi vỗ lưng cô ấy, “Cậu chỉ là không nghi ngờ thôi.”

“Thế cũng không được, cậu là bạn thân nhất của mình, đáng lẽ mình phải đứng về phía cậu đầu tiên.” Mắt Lục Miên Miên đỏ hoe, cọ mạnh lên vai tôi hai cái.

Tiểu Triệu chống nạnh đứng bên cạnh: “Đã bảo rồi mà, cái cô Tô Dao đó không phải thứ tốt đẹp gì. Nhìn là biết kiểu ngoài mặt cười tủm tỉm, sau lưng ngáng chân người khác.”

Mấy cán bộ khu phố đi ngang qua vỗ vai tôi, một chị lên tiếng: “Tiểu Đường à, đề cương của em chị xem rồi, viết chi tiết lắm. Sau này khu phố có hoạt động gì có thể nhờ em giúp một tay đấy.”

Tôi gật đầu.

Bước ra khỏi ủy ban khu phố, Tạ Bình Xuyên đang đứng dưới bậc thềm trước cửa.

Thấy tôi bước ra, anh tiến lên hai bước, dừng lại ngay trước mặt tôi.

“Em ăn cơm chưa.”

Đây là câu đầu tiên anh nói trong ngày hôm nay.

 

Cả buổi giao lưu kéo dài 2 tiếng, anh ngồi đó không hó hé nửa lời. Lúc Tô Dao ngồi cạnh, anh không nói; lúc Tô Dao bị chất vấn, anh không nói; lúc tất cả mọi người cùng bàn tán, anh cũng không nói.

Anh chỉ im lặng đứng ra phía sau lưng tôi.

Và bây giờ, bước ra ngoài hỏi tôi ăn cơm chưa.

“Chưa.” Tôi nói.

Anh quay lưng bước đi.

Tôi lẽo đẽo theo sau lưng anh, rẽ vào quán mì lần trước.

Anh lại gọi hai bát mì. Bát của tôi vẫn là không rau mùi, không cay, thêm trứng chần.

Mì bưng lên, anh chưa đụng đũa, đã mở lời trước.

“Chuyện phương án, tôi biết em là người viết đề cương.”

“Tôi biết là anh biết.”

“Lúc Tô Dao tiếp quản mà tôi không đính chính lại, là lỗi của tôi.”

Tôi không đáp, cúi đầu ăn một gắp mì.

“Còn những lời cô ta nói.” Ngón tay Tạ Bình Xuyên đặt trên đôi đũa, ngón cái xoa xoa lên góc cạnh của thân đũa, “Cái cớ quấy rối đó, không thành lập. Em không hề quấy rối tôi.”

“Anh không thấy phiền sao?”

Anh ngẩng đầu lên nhìn tôi.

Đôi mắt đó tôi đã ngắm bốn tháng rưỡi rồi.

Trước đây tôi từng nghĩ đôi mắt ấy lạnh lẽo, như mặt sông ngày đông, nhìn không thấu được dưới đáy có gì.

Bây giờ ở khoảng cách gần, tôi phát hiện ra đôi mắt anh không hề lạnh.

Mà là đang căng thẳng.

Như thể một người muốn nói một trăm câu, nhưng cái miệng chỉ cho phép phát ra đúng vài chữ.

“Không phiền.” Anh nói.

Chỉ hai chữ.

Nhưng tôi tin.

Bởi vì lúc anh buông đũa xuống, bàn tay có vết sẹo bỏng đó đã từ từ di chuyển, nhích lại gần sát mu bàn tay tôi đang đặt trên mặt bàn.

Chưa chạm vào.

Nhưng chỉ còn cách đúng một centimet.

Khu bình luận tiểu thuyết như muốn nổ tung.

Bình luận trên cùng là của tác giả phản hồi độc giả:

【Có người hỏi nam chính rốt cuộc thích nữ phụ từ khi nào. Trả lời: Từ ngày đầu tiên.】

Ngày đầu tiên.

Tôi không dám xem điện thoại nữa, vội đút tọt vào túi áo.

Ăn mì xong.

Tạ Bình Xuyên thanh toán tiền, đi phía trước. Tôi theo sau.

Đến ngã tư trước cửa siêu thị, anh dừng bước.

“Em có về nữa không.”

“Đi đâu cơ?”

“Siêu thị.”

“Tôi nghỉ việc rồi.”

“Chị Vương bảo vị trí của em vẫn chưa tuyển người mới.”

Tôi sững lại: “Anh hỏi chị Vương?”

Anh không trả lời trực tiếp câu hỏi này.

“Nếu em về, chiều mai tôi lại đến mua nước.”

Đây là câu nói dài nhất tôi từng nghe anh nói.

Ánh đèn đường hắt xuống gương mặt anh, cái biểu cảm lúc nào cũng căng cứng kia đã thả lỏng ra một chút. Không hẳn là cười, mà giống như một chiếc đinh ốc bị vặn chặt bấy lâu nay cuối cùng cũng được nới lỏng nửa vòng.

“Mỗi ngày anh đến mua nước, không phải tiện đường đúng không?” Tôi hỏi.

Anh im lặng 3 giây.

“Không phải.”

“Vậy là vì cái gì?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...