Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Sau Khi Bị Hưu, Ta Mang Thai Ba Hoàng Tử
Chương 3
“Không sai. Bổn cung đã cho ngươi uống thuốc tuyệt tự. Từ ngày ngươi bước chân vào phủ Trưởng công chúa, ngươi đã định sẵn phải đoạn tử tuyệt tôn.”
Nguyên Tùy Phong như bị sét đánh trúng, cả người lảo đảo.
“Vì.... vì sao?”
Trưởng công chúa cười lạnh.
“Vì sao? Ngươi tưởng bổn cung thật sự coi trọng loại người vong ân phụ nghĩa như ngươi sao?”
“Đứa trẻ trong bụng bổn cung là của A Sinh. Ngươi biết A Sinh là ai không? Là nam sủng bổn cung nuôi ba năm nay. Dung mạo còn tuấn tú hơn ngươi, lại biết điều hơn ngươi.”
“Bổn cung tìm ngươi chỉ là muốn tìm cho đứa bé một người cha. Dù sao hoàng đế thanh tâm quả dục, không con không cái. Con của bổn cung sau này rất có khả năng được nhận làm con nuôi, kế thừa đại thống.”
“Nhưng ngươi thì hay rồi. Vừa bám được bổn cung đã tưởng mình bay lên cành cao rồi sao?”
Nguyên Tùy Phong run rẩy.
“Ngươi ngươi”
“Bổn cung làm sao?”
Trưởng công chúa đứng dậy, bước đến trước mặt hắn, từ trên cao nhìn xuống.
“Ngươi khi xưa có thể vì tiền đồ mà hưu thê. Vậy tại sao bổn cung không thể vì con mà lợi dụng ngươi?”
“Bây giờ con tiện nhân kia lại mang thai con của hoàng đế, bàn tính của bổn cung đã thất bại. Còn ngươi cũng vô dụng rồi.”
Nàng cúi xuống sát tai hắn, nói từng chữ.
“Nguyên Tùy Phong, cả đời này ngươi chỉ là một con chó mất nhà.”
Nguyên Tùy Phong hoàn toàn sụp đổ.
Hắn quỳ sụp xuống đất, hai tay túm chặt tóc mình, trong cổ họng phát ra tiếng tru như dã thú.
Trưởng công chúa lạnh lùng nhìn hắn.
Nàng đang định quay người thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng thông báo chói tai.
“Hoàng thượng giá lâm....!”
Cửa bị đẩy mạnh ra.
Tạ Tử Hành mặc long bào màu huyền, dẫn ta bước vào đại điện.
Sắc mặt Trưởng công chúa lập tức biến đổi, vô thức lùi lại một bước.
Ta nhìn dáng vẻ hoảng loạn của nàng, trong lòng không hề có khoái ý, chỉ thấy tất cả thật hoang đường.
Đây chính là vị Trưởng công chúa cao cao tại thượng năm xưa sao?
Tạ Tử Hành thậm chí không thèm liếc nhìn Nguyên Tùy Phong đang mềm nhũn dưới đất.
Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn thẳng Trưởng công chúa.
“Phúc An, trẫm hỏi ngươi, đứa trẻ trong bụng ngươi rốt cuộc là của ai?”
Môi Trưởng công chúa run rẩy.
“Hoàng hoàng thượng, trong bụng thần thiếp đương nhiên là cốt nhục của phò mã”
“Thật sao?”
Tạ Tử Hành vỗ tay.
Ngoài cửa, thị vệ áp giải một nam tử trẻ tuổi dung mạo tuấn mỹ bước vào.
Trưởng công chúa vừa nhìn thấy người đó, sắc mặt lập tức trắng như giấy.
“A Sinh”
Nàng lẩm bẩm.
Nam tử kia run lẩy bẩy, phịch một tiếng quỳ xuống.
“Hoàng thượng tha mạng! Hoàng thượng tha mạng! Tiểu nhân khai hết!”
“Là Trưởng công chúa ép tiểu nhân tư thông với nàng! Nàng nói chỉ cần tiểu nhân khiến nàng mang thai sẽ cho tiểu nhân vinh hoa phú quý cả đời! Nàng nói hoàng đế không con, con của nàng sau này có thể làm thái tử!”
Trưởng công chúa hét lên chói tai.
“Ngươi nói bậy! Câm miệng!”
Tạ Tử Hành lạnh lùng nhìn nàng.
“Phúc An, ngươi còn gì để nói?”
Trưởng công chúa run rẩy toàn thân, bỗng như phát điên lao thẳng về phía ta.
“Đều là con tiện nhân nhà ngươi! Chính ngươi phá hỏng đại sự của bổn cung!”
Thị vệ lập tức chặn nàng lại.
Ta nhìn gương mặt vặn vẹo của nàng, bình tĩnh nói.
“Trưởng công chúa, ngươi tính toán đủ đường nhưng lại quên mất một điều.”
“Thiên lý rõ ràng, báo ứng không sai.”
Trưởng công chúa bị kéo đi.
Trong điện chỉ còn lại Nguyên Tùy Phong.
Hắn quỳ trên đất, chậm rãi ngẩng đầu nhìn ta.
Trong ánh mắt ấy có hối hận, có cầu xin, có tuyệt vọng.
“Vĩnh Phương ta sai rồi ta thật sự sai rồi”
“Là con tiện nhân kia hạ thuốc cho ta, là nàng ta hại ta, ta bị nàng ta lừa”
“Tha thứ cho ta được không? Chúng ta trở về Thanh Hà huyện, bắt đầu lại từ đầu”
Ta nhìn hắn, bỗng cảm thấy vô cùng buồn cười.
“Nguyên Tùy Phong, đến bây giờ ngươi vẫn chưa hiểu sao?”
“Ngươi sai không phải vì bị người ta hạ thuốc, cũng không phải vì bị lợi dụng.”
“Ngươi sai ở chỗ ngay từ đầu đã không coi ta là con người.”
Hắn sững sờ.
Ta quay người, khoác tay Tạ Tử Hành.
“Bổn cung hiện nay là hoàng hậu, trong bụng là hoàng tử. Còn ngươi....”
Ta quay đầu nhìn hắn lần cuối.
“Đã chẳng là gì nữa.”
Đêm Nguyên Tùy Phong bị áp giải vào đại lao, hắn hoàn toàn phát điên.
Ngục tốt nói rằng hắn gào thét suốt cả đêm.
Lúc thì kêu “Vĩnh Phương ta sai rồi”.
Lúc thì hét “Ta là Trạng nguyên”.
Lúc lại ôm đống rơm làm con, dỗ dành gọi “Con ơi, cha xin lỗi con”.
Tạ Tử Hành nghe xong chỉ thản nhiên nói.
“Điên rồi cũng tốt. Điên rồi mới biết thế nào là báo ứng.”
Ba ngày sau, thánh chỉ ban xuống.
Nguyên Tùy Phong phạm tội khi quân, mua chuộc thái y, hưu thê tái giá, bị tước bỏ công danh, lưu đày ba nghìn dặm, vĩnh viễn không được trở lại kinh thành.
Phúc An Trưởng công chúa tư dưỡng nam sủng, làm loạn huyết mạch hoàng thất, bị tước phong hiệu, giam cầm tại Tông Nhân phủ, cả đời không được ra ngoài.
Ba nam sủng kia toàn bộ bị ban chết.
Còn vị thái y bị mua chuộc kia, ngay ngày sự việc bại lộ đã treo cổ tự vẫn.
Tin tức truyền ra, cả kinh thành chấn động.
Nhưng điều khiến dân chúng bàn tán nhiều nhất lại là chuyện khác.
Hoàng hậu nương nương mang thai ba thai.
Hơn nữa chính miệng hoàng đế nói ra.
Trong lúc nhất thời, đầu đường cuối ngõ đều bàn luận.
“Nghe chưa? Nguyên Tùy Phong lúc trước hưu vợ nói vợ cũ không sinh được. Kết quả người ta quay đầu gả cho hoàng đế, mang thai ba đứa.”
“Loại người đó đáng đời đoạn tử tuyệt tôn.”
“Chẳng phải sao. Ông trời có mắt.”
Khi Xuân Hạnh kể lại những lời đó cho ta nghe, ta đang dạo bước trong ngự hoa viên.
Ta chỉ cười nhẹ, không nói gì.
Bụng đã rất lớn.
Thái y nói thai càng lớn càng phải đi lại nhiều, sau này sinh nở mới thuận lợi.
Tạ Tử Hành mỗi ngày sau khi hạ triều đều đến cùng ta đi dạo, thậm chí còn căng thẳng hơn cả ta.
Hôm đó hắn đỡ ta đi một lúc rồi bỗng hỏi.
“Vĩnh Phương, nàng có thấy trẫm đối với hắn quá tàn nhẫn không?”
Ta lắc đầu.
“Đó là lựa chọn của chính hắn.”
Hắn nắm chặt tay ta.
“Trẫm chỉ sợ trong lòng nàng vẫn còn hắn.”
Ta dừng bước, nghiêm túc nhìn hắn.
“Tạ Tử Hành, năm đó bên bờ sông chính chàng đã kéo ta lại.”
“Từ khoảnh khắc đó, trong lòng ta chỉ có chàng.”
Hắn khựng lại.
Sau đó bật cười.
Nụ cười giống như một đứa trẻ vừa được kẹo.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Bụng ta ngày càng lớn.
Thái y nói mang ba thai không dễ, phải đặc biệt cẩn thận.
Tạ Tử Hành dứt khoát đem tấu chương vào tẩm cung xử lý, gần như không rời ta nửa bước.
Thái hậu nương nương thì ba ngày hai bữa lại đến thăm.
Mỗi lần đến đều mang theo một đống đồ bổ, nắm tay ta dặn dò.
“Vĩnh Phương à, con phải dưỡng cho tốt, đây là cốt nhục của hoàng gia đó.”
Ta vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.
Thật ra Thái hậu là người rất hiền hòa.
Khi còn trẻ bà đã chịu rất nhiều khổ cực, một mình vất vả nuôi hoàng đế khôn lớn, lại suýt bị gian nhân hãm hại.
Bây giờ sắp có cháu rồi, vui đến mức mất ngủ cả đêm.
Có lần bà lén nói với ta
“Vĩnh Phương, con biết không? Chuyện Tử Hành hồi nhỏ bị người ta hạ thuốc, ai gia nghĩ lại vẫn còn sợ. Con tiện nhân đó thôi không nói nữa. Bây giờ con mang thai rồi, tảng đá lớn trong lòng ai gia cuối cùng cũng buông xuống.”
Ta nắm lấy bàn tay thô ráp của bà, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp.
Đây mới là một người mẹ thật sự.
Nhưng khoảng thời gian yên bình ấy không kéo dài được bao lâu.
Hôm đó Xuân Hạnh hoảng hốt chạy vào.
“Nương nương! Không xong rồi! Nguyên Tùy Phong Nguyên Tùy Phong hắn trốn rồi!”
Ta lập tức đứng bật dậy.
“Cái gì?!”
Xuân Hạnh vội vàng nói tiếp
“Quan sai áp giải nói đi được nửa đường, ban đêm hắn tháo được gông xiềng rồi chạy mất! Bây giờ đang truy bắt khắp nơi!”
Tim ta đập thình thịch.
Tạ Tử Hành nghe tin liền chạy tới, đỡ lấy ta.
“Đừng sợ, trẫm đã lệnh cấm quân truy bắt toàn thành. Hắn không chạy xa được đâu.”
Ta gật đầu, nhưng trong lòng vẫn dâng lên một cảm giác bất an.
Nguyên Tùy Phong là người thế nào, ta hiểu quá rõ.
Hắn là kẻ tâm cơ sâu kín, có thể nhẫn nhịn suốt ba năm mới ra tay, tuyệt đối không phải loại người hành động bốc đồng.
Nếu hắn có thể trốn được, nhất định đã tính toán trước điều gì đó.
Quả nhiên.
Ba ngày sau.
Một đêm mưa gió.
Ta đang nghỉ trong tẩm cung thì bỗng nghe bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng động lạ.
Xuân Hạnh hét thất thanh
“Có thích khách!”
Ta ôm bụng định gọi người thì cửa sổ đã bị đá tung.
Một bóng người toàn thân ướt sũng, tóc tai rối bời lao vào trong phòng.
Là Nguyên Tùy Phong.
Hắn gầy đến mức gần như biến dạng, hốc mắt trũng sâu, người đầy bùn đất, trông như một con quỷ vừa bò ra khỏi địa ngục.
“Vĩnh Phương” hắn nhìn ta, ánh mắt điên loạn “ta đến đưa nàng đi.”
Ta lùi lại một bước, quát lớn
“Nguyên Tùy Phong, ngươi điên rồi!”
Hắn từng bước tiến tới.
“Ta điên rồi! Nhưng ta điên vì nàng!”
“Vĩnh Phương, ta biết ta sai rồi. Nhưng tất cả đều do con tiện nhân kia hại ta! Trong lòng ta vẫn luôn có nàng!”
“Đi theo ta đi, chúng ta rời khỏi kinh thành, tìm một nơi không ai quen biết bắt đầu lại. Đứa trẻ trong bụng nàng, ta sẽ coi như con ruột mà nuôi!”
Ta ôm bụng, cười lạnh.
“Nguyên Tùy Phong, đến giờ ngươi vẫn chưa hiểu sao? Đứa trẻ trong bụng ta là hoàng tử. Ta là hoàng hậu. Dựa vào đâu ta phải theo ngươi?”
Sắc mặt hắn cứng lại.
Đột nhiên hắn lao tới
“Vậy thì đừng trách ta!”
Đúng lúc ấy ngoài cửa vang lên một tiếng quát lớn.
“Càn rỡ!”
Tạ Tử Hành sải bước vào, một cước đá văng Nguyên Tùy Phong xuống đất.
Thị vệ lập tức tràn vào, ghì chặt hắn xuống.
Tạ Tử Hành đứng chắn trước mặt ta, sát khí ngút trời.
“Nữ nhân của trẫm, ngươi cũng dám động?”
Nguyên Tùy Phong bị đè xuống đất nhưng lại bật cười điên dại.