Rơi Vào Cái Bẫy

Chương 2



Tôi đổi ca với đồng nghiệp, bắt đầu xử lý công việc.

Sau khi tốt nghiệp, tôi luôn làm việc tại khách sạn này, hiện tại là quản lý tiền sảnh.

Tôi nhìn logo của khách sạn trên màn hình máy tính, có chút thất thần.

Khách sạn này là của nhà Trần Dự Châu, tức là anh ta là cấp trên của tôi.

Anh ta thường xuyên đến kiểm tra, chúng tôi cũng gặp nhau không ít lần, nhưng anh chưa từng liếc tôi một cái.

Xử lý báo cáo rườm rà khiến tôi bực bội, lại nhớ tới câu “đàn bà thô lỗ” mà Trần Dự Châu buông ra lúc họp lớp, ký ức cũ như bị bới tung lần nữa.

Càng nghĩ càng tức.

Tôi ném đống báo cáo lên bàn, đứng dậy bước ra quầy lễ tân, kiểm tra thông tin khách đặt phòng tổng thống tối nay.

Quả nhiên, Trần Dự Châu sau khi uống say đã không về nhà mà ở lại khách sạn.

Tôi lập tức lên tầng, tới thẳng phòng tổng thống nơi anh ta ở, dùng thẻ mở cửa vào.

Tôi không có ý gì khác.

Chỉ là quá tức.

Tôi muốn mắng anh ta vài câu cho hả, nếu anh ta say quá thì càng tốt.

Tôi sẽ tát thêm vài cái.

Không ngờ, cửa vừa mở ra, Trần Dự Châu lập tức ném một chai nước về phía tôi.

Tôi nghiêng đầu né tránh.

“Tống Nam, con mẹ nó cô dám giở trò với tôi?!”

Tôi nhặt chai nước lên, mở ra, uống một ngụm.

“Đúng đấy, tôi giở trò đấy, thì sao?”

Trần Dự Châu đã say, đập phá phòng loạn cả lên.

Nói năng không kiêng dè, chẳng còn chút dạy dỗ nào.

Anh ta bước tới, bóp cổ tôi, ép tôi dính sát vào cửa, mắng những lời thô bạo đến không thể nghe nổi.

Vốn dĩ tôi cũng định tới để mắng người, nên không nhún nhường.

Chúng tôi bắt đầu cãi nhau.

Cãi chán thì thành… đánh nhau.

Trần Dự Châu từng là đầu gấu trường, tôi cũng không phải dạng hiền lành gì, tôi kéo tóc anh ta, xé áo.

Cả hai giằng co không ai chịu thua.

Cuối cùng tôi cắn anh ta.

Anh ta đau quá, chợt bóp cằm tôi, cúi đầu chặn môi tôi lại.

...

Một đêm dây dưa đến tận sáng.

4

Sáng hôm sau, trước khi anh ta tỉnh lại, tôi đã rời đi.

Tối qua tôi đánh anh ta rất mạnh tay, người đầy vết xước và dấu cắn.

Tôi sợ sau khi anh ta tỉnh lại sẽ đến tìm tôi báo thù.

Vừa tội lỗi, vừa hoang mang.

Lén kiểm tra camera an ninh tầng đó, phát hiện camera bị hỏng đang sửa chữa.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó dứt khoát nghỉ việc, lẩn trốn.

Tôi đổi công việc, vẫn tiếp tục bận rộn.

Mang thai không khiến bụng tôi phình to ngay, chỉ hơi nhô lên, tôi còn tưởng mình tăng cân do stress.

Mãi đến lúc đi khám sức khỏe, tôi mới biết mình mang thai.

Tròn 28 tuần.

Tôi kể lại chuyện đêm hôm đó cho Trần Dự Châu, giọng mang theo tủi thân:

“Hôm đó là anh chủ động trước, anh hôn tôi trước, tôi đã đẩy anh, còn đánh anh nữa, nhưng hình như anh có cái sở thích gì đó… càng bị đánh lại càng hăng, làm tôi đau muốn chết.”

Hành động của anh ta vừa hoang dại lại vừa lúng túng, như thể lần đầu, vừa không cam lòng, vừa bướng bỉnh.

“Cô biết rõ tôi say, đầu óc đâu còn tỉnh… còn nữa, ai cho phép cô vào phòng tôi?”

“Khách đập phá phòng, tôi có quyền can thiệp.”

“Đó là khách sạn của tôi, tôi muốn làm gì thì làm!”

Tôi không cầm được nước mắt:

“Nhưng tôi đâu phải của anh... sao anh có thể cả tôi cũng...”

“Tống Nam, mẹ kiếp! Im miệng!”

Trần Dự Châu bực bội vò đầu.

Anh ta lạnh lùng nói:

“Cái thai đó, cô nghĩ cách phá đi, bao nhiêu tiền cũng được.”

“Tôi không thể cưới cô.”

“Tại sao lại không thể?”

Một giọng nữ sắc lạnh đột ngột vang lên bên cạnh.

Tôi và Trần Dự Châu cùng quay lại.

Một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng đang bước về phía chúng tôi.

Nhìn cách ăn mặc, có lẽ là mẹ của Trần Dự Châu.

Bà đi tới, chắn trước mặt tôi, quay sang nói với Trần Dự Châu:

“Con phải cưới cô ấy.”

Giọng không cho phép phản bác.

Rõ ràng bà đã nghe hết đoạn đối thoại giữa chúng tôi.

Trần Dự Châu có vẻ rất e ngại mẹ mình, giọng bướng bỉnh mà vẫn yếu ớt:

“Cả đời này con không cưới ai cũng được, chứ con nhất định không cưới cô ta!”

Bốp!

Một cái tát giáng thẳng lên mặt Trần Dự Châu.

“Đồ khốn! Không được ăn nói hồ đồ!”

Tôi sững người.

Trần Dự Châu trừng mắt nhìn tôi một cái rồi bỏ đi trong cơn giận.

Mẹ anh ta nắm lấy tay tôi, vẻ hung dữ ban nãy biến mất, thay bằng nét dịu dàng và từ tốn.

Tôi ngơ ngác nhìn bà.

Bà dịu dàng nói với tôi:

“Đừng lo, có bác ở đây, nó sẽ cưới cháu.

Đứa trẻ này, nhất định sẽ được sinh ra.”

5

Mẹ của Trần Dự Châu đưa tôi đi bệnh viện kiểm tra giới tính thai nhi, sau đó làm xét nghiệm ADN để xác nhận huyết thống.

Bà sắp xếp cho tôi một nơi ở an toàn, dặn dò tôi cứ yên tâm dưỡng thai chờ sinh.

Trong thời gian đó, tôi nghe nói nhà họ Trần đang bước vào giai đoạn tranh giành gia sản, vì người nắm quyền hiện tại – cha của Trần Dự Châu – đang nguy kịch.

Nhà họ Trần có bốn người con trai.

Trần Dự Châu là con út, mới vào công ty chưa lâu, khả năng thừa kế gần như thấp nhất.

Nhưng cha anh – người nắm quyền, năm nay đã ngoài bảy mươi, tâm nguyện cuối cùng là được nhìn thấy đứa cháu nội chào đời.

Thậm chí ông còn công khai tuyên bố:

Tất cả tài sản sẽ để lại cho trưởng tôn.

Nếu không có cháu nội, ông sẽ quyên góp hết.

Có lẽ là do ông ta phong lưu quá độ khi còn trẻ, giờ nghiệp quật.

Trong bốn người con trai:

Con cả thì… bất lực.

Con thứ thì cong.

Con ba thì… giờ không còn là đàn ông nữa.

Chỉ còn lại Trần Dự Châu nhìn qua có vẻ bình thường nhất.

Vậy mà anh ta lại một lòng nhớ mãi bóng hình trắng sáng không với tới năm xưa, sống chết cũng không chịu cưới ai.

Điều đó khiến mẹ anh ta lo đến bạc cả đầu.

Người đàn bà làm “chim hoàng yến trong lồng son” suốt hơn hai mươi năm ấy, khát khao biết bao một lần được ngẩng cao đầu.

Chỉ tiếc, đứa con trai duy nhất lại cứ cứng đầu không chịu phối hợp.

Sự xuất hiện của tôi và đứa bé trong bụng, không thể nghi ngờ chính là chiếc phao cứu sinh của bà.

6

Hai tháng sau, đứa bé thuận lợi chào đời.

Tôi được đưa vào trung tâm chăm sóc sau sinh cao cấp mà trước đây chỉ dám mơ — chi phí hơn một triệu tệ.

Mặc dù Trần Dự Châu không hề tình nguyện, thậm chí tỏ rõ thái độ chống đối, nhưng dưới sức ép tuyệt đối của mẹ anh ta, cuối cùng anh vẫn phải cùng tôi đi đăng ký kết hôn.

Sau khi chính thức trở thành vợ chồng với Trần Dự Châu, tôi nhiều lúc vẫn ngẩn ngơ, cảm thấy mọi chuyện diễn ra trơn tru đến mức giống như một giấc mơ.

Trơn tru đến nỗi khiến tôi thấy hơi bất an.

Tôi từng nghĩ, với thái độ anh ta dành cho tôi, khi biết tôi mang thai, dù tôi có muốn giữ lại hay không, anh ta cũng sẽ tìm mọi cách để ép tôi phá thai.

Tôi từng nghĩ, cho dù đứa bé được sinh ra, dù bị mẹ ép buộc, anh ta cũng sẽ không chịu kết hôn với tôi — tôi sẽ chỉ là người phụ nữ không danh không phận.

Tôi từng nghĩ, vì anh ta căm ghét tôi đến tận xương tủy, nên chắc chắn sẽ ghét luôn cả đứa con này.

Nhưng không.

Khi tôi ở cữ, anh ta đến rất thường xuyên.

Không phải để thăm tôi — mà là để thăm đứa bé.

Anh ta cẩn thận bế con, dỗ dành, chơi đùa với con, thậm chí còn học cô bảo mẫu cách thay tã, tắm rửa cho đứa nhỏ.

Nghĩ lại cũng phải thôi.

Đứa trẻ này giúp anh ta giành được gia sản — chẳng khác nào quý nhân của anh ta.

Anh ta sao dám không nâng niu, không cung phụng chứ?

Chỉ là, đối với tôi, Trần Dự Châu vẫn lạnh lùng như băng, ánh mắt vẫn chất chứa hận ý không thể giấu nổi.

Tôi dứt khoát giả vờ không thấy.

Dù sao, bây giờ ngoài tình yêu ra, tôi có mọi thứ tôi muốn.

Mà tình yêu, vốn là thứ rẻ nhất.

Trong suốt thời gian ở cữ, Trần Dự Châu chưa từng nói với tôi một câu.

Ngay cả khi cô bảo mẫu khuyên anh qua thăm tôi một chút, anh đều dứt khoát từ chối:

“Không đi.”

“Nhìn cô ta làm gì? Chỉ khiến tôi buồn nôn.”

“Cô ta có chết cũng chẳng liên quan gì đến tôi.”

“Tốt nhất bây giờ biến mất luôn đi là vừa.”

Sau đó cô bảo mẫu cũng không khuyên nữa, chỉ lặng lẽ nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.

Đến khi tôi sắp rời khỏi trung tâm, anh ta cuối cùng cũng chịu xuất hiện — mang theo một tập hợp đồng.

Anh ta ném tài liệu lên bàn, gương mặt lạnh lùng, giọng điệu kiêu ngạo:

“Ký đi. Một năm sau chúng ta ly hôn.”

“Cô giúp tôi lấy được phần tài sản, tôi sẽ không để cô thiệt. Nhưng điều kiện là — cô phải biết điều.”

“Đừng có nghĩ mấy chuyện không nên nghĩ.”

“Tôi nói rồi, dù phải sống cô độc cả đời, tôi cũng sẽ không ở bên cô.”

Tôi không phải kiểu người thích dây dưa, nên gật đầu luôn.

Cầm bút, dứt khoát ký tên mình, đóng tập lại rồi đưa cho anh ta.

Trần Dự Châu nhìn hành động ấy, vẻ mặt vốn chắc thắng của anh ta bỗng khựng lại, không vội đưa tay nhận.

Tôi hơi khó hiểu nhìn anh, còn anh lại thoáng lộ vẻ bối rối, giọng không chắc chắn:

“Cô… thật sự… đồng ý? Không phải lại đang giăng bẫy tôi chứ?”

Tôi bình thản đối diện ánh mắt anh, ngoan ngoãn gật đầu:

“Chỉ cần tiền đến đúng hẹn, anh muốn tôi biến đi bao xa cũng được.”

Anh ta như vẫn không yên tâm, hỏi tiếp:

“Thế còn Ninh Ninh?”

Ninh Ninh là tên cúng cơm của con chúng tôi — do chính anh đặt.

Chương trước Chương tiếp
Loading...