Nông Nữ Có Thù Tất Báo

Chương 5



18

Ta cũng chẳng rõ đây là tháng thứ bao nhiêu kể từ ngày rời khỏi hầu phủ.

Cuộc sống cứ thế trôi qua, bình lặng, đều đều.

Trong suốt thời gian ấy, chỉ có Ninh Khác từng đến tìm ta.

Lúc đến, nàng rất vui vẻ.

Nắm tay ta, nàng nói: “Ta và đại thiếu gia hầu phủ đã hòa ly rồi.”

Ta có hơi bất ngờ.

Ninh Khác cũng chẳng vòng vo, thẳng thắn ngồi xuống, kể cho ta nghe chuyện xảy ra ở hầu phủ dạo gần đây.

Lúc đầu, ai nấy đều cho rằng hôn sự giữa Thôi Tấn và con gái Ứng Vương là chuyện đã chắc như đinh đóng cột.

Thế nhưng Thôi Tấn lại nhất quyết không chịu.

Hầu gia tức giận, bắt chàng quỳ ngoài thư phòng suốt ba ngày ba đêm.

Thôi Tấn cứng cỏi, cắn răng chịu đựng đến cùng.

Cuối cùng là ngất lịm đi, được người khiêng về.

Phía Ứng Vương biết chuyện, ngoài mặt không nói gì, còn sai người mang nhân sâm ngàn năm tới “bổ thân” cho Thôi Tấn, nhưng trong lòng thì rõ ràng đã nổi giận.

Chính lúc đó, chồng của Ninh Khác – Thôi Nham, bắt đầu nổi lòng tham.

Hắn cố tình sắp xếp “vô tình gặp mặt” Ứng Vương trong các yến tiệc của đám quyền quý.

Sau đó lại chủ động đến phủ Ứng Vương, tạo cơ hội tiếp xúc với quận chúa.

Thôi Nham cao ráo tuấn tú, diện mạo đoan chính.

Vài lần qua lại, quả nhiên khiến quận chúa xiêu lòng.

Hầu gia thấy vẫn còn đường xoay chuyển, liền thôi không ép buộc Thôi Tấn nữa.

Thôi Tấn chủ động đề nghị cắt đứt quan hệ với hầu phủ, ra ngoài tự lập môn hộ — hầu gia lại đồng ý.

Sau đó, Thôi Nham liền đề xuất hòa ly với Ninh Khác, thuận nước đẩy thuyền tới phủ quận chúa cầu thân.

Tuy Ứng Vương không thích cái thói nịnh bợ của Thôi Nham, nhưng quận chúa nhất quyết đòi gả, ông ta cũng đành miễn cưỡng đồng ý.

Nghe hết chuyện, trong lòng ta bất giác dâng lên một nỗi bồn chồn.

“Thôi Nham đối xử với tỷ như vậy… tỷ không giận sao?”

Ninh Khác bật cười, phẩy tay:

“Ta vốn chẳng có tình cảm gì với hắn. Hồi ấy là cha ta một tay sắp đặt, ta có quyền gì mà chọn.”

“Ở hầu phủ đó, mỗi ngày ta sống như trong lửa đốt, mà vẫn phải giữ lễ, giữ khuôn.”

“Bây giờ Thôi Nham muốn tự đào mồ chôn mình, ta còn không nên thành toàn cho hắn, cũng coi như thành toàn cho chính mình?”

Ta thật lòng mừng thay cho nàng.

Nhưng vẫn thấy có điều chưa hiểu.

“Tự đào mồ chôn mình?”

“Phải rồi. Muội vẫn chưa biết — mấy ngày trước Thánh thượng đã bình phục.”

“Sau khi biết những chuyện Ứng Vương âm thầm làm trong thời gian qua, long nhan đại nộ. Tuy chưa hạ chỉ trách phạt, nhưng văn võ cả triều ai mà chẳng nhìn ra — vận khí của Ứng Vương, coi như đến đây là dứt.”

“Tính ra, Thôi Nham và quận chúa cũng chỉ mới thành thân được ba tháng.”

“Giờ thì xem thử đôi phu thê giữa đường ấy, có thể cùng nhau vượt qua cơn sóng gió này không thôi.”

19

Ninh Khác ăn cơm tối xong mới rời đi.

Cho đến tận lúc nàng khuất bóng, ta vẫn không sao mở miệng hỏi về tình hình của Thôi Tấn.

Trong ruộng đồng, thời gian là thứ có thể nhìn thấy bằng mắt.

Ta gieo hạt, nhìn mầm non vươn lên, từng chút một lớn lên, kết quả trĩu cành.

Vậy là một mùa nữa đã trôi qua.

Mầm non mọc lên lớp này rồi lớp khác.

Mùa xuân năm ấy, ta chờ từng ngày.

Hai năm—chớp mắt đã qua.

Ta vẫn chăm mấy mẫu ruộng này, cuộc sống cũng không đến nỗi khó khăn.

Thậm chí còn dư dả một ít để đến quán trà nghe thầy kể chuyện giảng mấy tích tình duyên sến súa đến phát ngán.

Trong mấy câu chuyện đó, luôn có một nam nhân vì yêu nữ nhân mà “buộc phải” nhẫn tâm bỏ rơi nàng, chỉ để nàng tránh xa hiểm nguy hay mấy lý do xàm xí khác, chung quy là lấy danh nghĩa bảo vệ để làm người ta tổn thương.

Rồi sao nữa?

Nữ nhân ấy sau cùng sẽ hiểu lòng người trong mộng, khóc lóc một trận, rồi tha thứ, rồi nối lại duyên xưa, từ đó yêu nhau đến bạc đầu, chẳng rời nửa bước.

Ta nghe xong, tức đến nỗi đập vỡ chén trà rồi đứng dậy bỏ đi.

Thứ gì vậy chứ? Chuyện vớ vẩn!

Nếu đã không tin nữ nhân cũng có thể cùng kề vai chiến đấu, cùng chịu khổ mà đi đến cuối con đường, thì xin đừng quay đầu lại.

Mà nếu nữ nhân thật sự sâu nặng tình cảm, thì cũng đâu thể tha thứ dễ dàng như vậy được.

Cái loại chuyện tào lao như thế mà còn dám thu của ta mười đồng tiền?

Tức chết ta rồi!

Ta hầm hầm đi tìm ông chủ quán, đòi lại tiền.

Ông chủ nói ta đã nghe gần hết rồi, dù không thích cũng không thể trả lại, không thì chẳng buôn bán được nữa.

Ta không chịu, liền đứng ngay quầy lý luận một trận.

Ta nói đến khí thế ngất trời, hoàn toàn không để ý sau lưng đã có một người đàn ông đội đấu lạp, che mặt bằng khăn lụa đứng đó từ lúc nào.

Giọng hắn khàn khàn, khó đoán tuổi tác.

“Cô nương không thích vở kịch này sao?”

“Nói thừa! Nếu ta thích thì đã chẳng đứng đây cãi nhau rồi!”

“Vở này diễn đã lâu, dân kinh thành phần lớn đều thích. Cớ sao cô nương lại ghét đến vậy?”

“Vì ta không ưa cái kiểu dây dưa sướt mướt ấy! Đã yêu thì yêu, khổ thì cùng khổ, có gian nan thì cùng nhau gánh vác. Lấy cớ bảo vệ nữ nhân để tự mình quyết định bỏ rơi nàng — chỉ có kẻ ngốc mới làm ra chuyện đó! Ta không thích mấy câu chuyện kiểu vậy.”

Ta vừa dứt lời, người kia lặng thinh.

Không khí im ắng suốt một lúc lâu.

Cuối cùng, hắn mới chậm rãi đặt mười đồng tiền lên quầy.

“Cô nương nói rất đúng. Tại hạ bội phục.”

“Khoản này, để ta trả thay.”

Ta quay đầu nhìn hắn một cái.

Toàn thân hắn bịt kín, không chừa ra một tấc da nào.

“Cảm ơn.” — Ta vơ lấy tiền trên quầy, rảo bước bỏ đi.

20

Mãi đến khi bước ra khỏi cổng thành, ta mới sững người đứng lại.

Không biết là do gió ngoài thành quá lớn, hay là bởi quả quýt nãy ăn quá chua—

Khóe mắt bỗng rơi xuống một hàng lệ.

Bàn tay đang nắm chặt mười đồng tiền vì siết quá mạnh mà đỏ ửng, đau rát.

Thôi Tấn.

Thôi Tấn.

Thôi Tấn.

Chàng đã phải chịu bao nhiêu đắng cay, giọng nói mới có thể khàn đặc đến vậy?

21

Hôm sau, trời còn chưa sáng, ta đã lại lên đường vào thành.

Những ngày gần đây, ngay cả các bác trai bác gái quanh làng cũng nghe phong thanh thời cuộc chẳng yên, e là sắp có chiến sự.

Tuy Thánh thượng đã ra chỉ trừng trị Ứng Vương, đồng thời hậu thưởng Đình Vương, khiến toàn triều tưởng đâu quyền lực sắp nghiêng về phía Đình Vương.

Nhưng rồi—

Thánh thượng lại đổ bệnh lần nữa.

“Lạc đà dù gầy cũng lớn hơn ngựa.” Thế lực Ứng Vương đâu phải dễ xem thường.

Giữa cảnh thế này, là nằm im chờ giết, hay liều mạng đánh cược một phen — ai cũng biết sẽ chọn cái sau.

Cho nên, Ứng Vương tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này.

Ta phải tranh thủ trước khi chiến sự bùng nổ, vào thành mua một ít lương thực khô dễ bảo quản và giống cây trồng.

Tiện thể mua thêm vài món có thể dùng để phòng thân, gia cố lại tường viện.

Triều đại thay đổi, biến động nhiễu nhương—

Cuối cùng vẫn là dân thường chịu khổ nhất.

Vừa bước đến cổng thành, ta đã nghe tiếng vó ngựa phi nhanh từ phía sau.

“Khẩn báo từ cửa thành! Tránh đường!”

Một cơn bụi đất mịt mù nổi lên, con tuấn mã trắng vụt qua trước mặt ta như một cơn gió, lao thẳng vào thành.

Ta nghe đám lính gác thành bên cạnh thì thầm:

“Khẩn báo đến rồi… e là sắp loạn thật rồi.”

Ta không dám chậm trễ, lập tức tăng tốc bước vào thành.

Tranh thủ lúc chợ sớm còn đủ hàng hóa, ta mua hết những thứ cần thiết.

Trước khi trời tối, ta đã rời thành, trở về nhà.

Không nghỉ ngơi.

Suốt đêm ta gia cố lại tường viện.

Đã mấy hôm không ngủ, ta lại đào thêm một cái hầm ngầm ở góc sân.

Hầm nằm kín đáo, đậy nắp kỹ càng, người bình thường không dễ phát hiện.

Bên trong ta chất sẵn lương khô và nước — cầm cự vài hôm không thành vấn đề.

Một đêm không ngủ.

Ta ngồi nhìn ra cửa sổ, trằn trọc không sao chợp mắt nổi.

Sáng hôm sau.

Kinh thành… phát binh biến.

22

Phần lớn binh lính đều tập trung trong kinh thành.

Không ai thèm để ý đến những ngôi làng nhỏ vùng ven như chỗ chúng ta.

Nhưng lại chẳng tránh khỏi chuyện giặc cướp thừa nước đục thả câu.

Quan phủ không rảnh quản, chính là lúc bọn lưu manh lẻ tẻ ra ngoài cướp bóc đốt phá.

Đến đêm, ta có thể thấy bốn phía xa xa lập lòe ánh lửa.

Là bọn lưu dân thắp đuốc, càn quét từng nhà một.

Ta đã sớm gom hết mấy bác trai bác gái trong vùng về tập trung lại một chỗ.

Chúng ta cùng nhau trú trong hầm ngầm, trong nhà chẳng để lại gì ngoài chút lương thực và vài món đồ vặt không đáng giá.

Nếu may mắn, bọn cướp sục một vòng rồi đi, không nấn ná lâu.

Còn nếu xui xẻo mà có đứa mắt tinh, phát hiện ra chỗ ta trốn—

Thì trước khi nó kịp hét lên, ta sẽ lôi thẳng xuống hầm mà bịt miệng đến chết.

Chúng ta trốn bên dưới rất lâu.

Lúc nào cũng nơm nớp đếm thời gian trôi.

Chỉ khi bên ngoài thật sự yên ắng, mới dám lên hít chút không khí, bổ sung thêm đồ ăn nước uống.

Không rõ đã qua bao nhiêu ngày.

Phía kinh thành, rốt cuộc bốc lên ngọn lửa lớn ngùn ngụt.

Sau ánh lửa và khói bụi cuồn cuộn, là tiếng hò reo vang trời.

Là mọi chuyện đã ngã ngũ rồi.

Ai thắng?

Ứng Vương, hay là Đình Vương?

Chuyện đó—

Với những người như ta chẳng còn quan trọng.

Điều duy nhất có liên quan đến ta là:

Giờ kinh thành đã ổn định, quan phủ cuối cùng cũng có thời gian để truy quét đám cướp này.

Chúng ta—không cần tiếp tục trốn tránh nữa.

23

Lại mấy ngày nữa trôi qua.

Ta muốn vào kinh thành dò la tin tức.

Thậm chí không cần hỏi ai, chỉ cần ngẩng đầu nhìn, đã thấy đầy trời cờ đen viền đỏ mang ấn của Đình Vương giăng khắp kinh đô.

Trên bảng cáo thị trước cổng thành dán rõ rành rành:

Ứng Vương mưu phản, cả nhà bị xử trảm.

Nhà họ Thôi vì có liên quan, toàn bộ nam đinh bị chém đầu, nữ quyến bị lưu đày ba ngàn dặm.

Thôi hầu gia và Thôi Nham, ba ngày sau sẽ bị áp giải ra pháp trường.

Ta nghĩ—

Có lẽ nên đến chúc mừng một tiếng với Ninh Khác.

Ta lang thang trong kinh thành rất lâu, đến tận khi trời sắp tối mới lên đường về.

Nhưng còn chưa kịp về đến cổng nhà—

Ta đã phát hiện hình như có kẻ trộm lẻn vào!

Ruộng nhà ta bị cày nát tơi bời, không ít mạ non bị nhổ bật gốc.

“Ai đấy!

“Nhà nào có đứa con trời đánh nào làm cái trò này?

“Ra đây cho bà coi mặt!”

Trong nhà dường như có ánh nến lập lòe.

Từ trong đó chậm rãi bước ra một bóng người cao gầy.

Thôi Tấn gỡ khăn che mặt, ngẩng lên, cẩn trọng nhìn ta.

Chàng gầy đi rất nhiều, hốc mắt trũng sâu, cả người mỏi mệt tiều tụy.

“Truy Nguyệt, là ta.”

“Nàng… vẫn ổn chứ?”

Hôm nọ tình cờ gặp trong thành, ta không nhìn kỹ.

Bây giờ chàng đứng ngay trước mặt, chầm chậm bước về phía ta—

Ta mới phát hiện.

Chân chàng… hình như đã bị tật.

24

“Tại sao lại cày nát ruộng nhà ta ra như vậy hả?”

“Ta… ta đang giúp nàng cày đất.”

“Vậy tại sao lại nhổ cả mạ của ta lên?”

“Ta tưởng đó là cỏ dại…”

“…Đồ ngốc.”

Ta trừng mắt nhìn Thôi Tấn.

“Vậy lúc đó sao chàng lại đuổi ta đi?”

“Ứng Vương thế lực lớn mạnh, nếu ta không để nàng rời khỏi hầu phủ… ta không biết bọn họ sẽ làm gì với nàng.”

“Vậy sau đó thì sao? Sau đó tại sao không quay lại tìm ta nữa?”

“Ta đi theo Đình Vương điện hạ, rất nguy hiểm. Ta không thể tìm nàng, nếu không sẽ là tự đưa nàng vào chỗ chết.”

Hai Vương tranh đấu—lúc đó ai cũng đỏ mắt giết chóc.

Giờ thì gió yên biển lặng.

Đình Vương chỉ còn chờ đăng cơ xưng đế.

Thôi Tấn vì lập đại công cũng đã được ban phong tước vị.

Vậy nên… chàng cuối cùng lại nhớ đến ta rồi.

“Ồ, phải rồi, chưa chúc mừng chàng đấy.”

“Đình Vương sắp lên ngôi, chàng chắc cũng được phong chức to rồi chứ?”

Yết hầu chàng khẽ động.

“Truy Nguyệt, đừng dùng cái giọng xa lạ như vậy để nói chuyện với ta…”

Ta cười lạnh.

“Thôi Tấn, chàng nghĩ sau khi mọi chuyện kết thúc, chàng quay lại tìm ta, ta sẽ nhất định đón nhận chàng như trước sao?”

Ta nhìn thẳng vào chàng, mọi vẻ bối rối trong mắt chàng đều không giấu được ta.

“Không phải vậy… Ta chỉ là… sợ liên lụy nàng.”

“Nếu thành công, ta có thể rời khỏi hầu phủ, cho nàng một cuộc sống tốt hơn. Nếu không thành, thì nàng vẫn có thể sống yên ổn.”

“Ta chưa từng không cần nàng.

“Vậy nên… nàng có thể cũng đừng không cần ta, được không?”

Ta bật cười vì tức.

“Chàng nghĩ, chàng nghĩ, cái gì cũng là chàng nghĩ.

“Thôi Tấn, chàng là gì của ta mà có tư cách quyết định xem ta có cần sống yên ổn hay không, ta nên sống thế nào?”

Thôi Tấn bắt đầu hoảng hốt.

“Ta chỉ muốn… nàng bình an.”

Bốp!

Ta đập tay lên cái bánh hấp vừa mua về.

Chiếc bánh mềm mại lập tức bị đập bẹp dúm, cứng như cục gạch.

“Thôi Tấn, ta thân thể khỏe mạnh, tay chân lanh lẹ, gặp nguy hiểm là ta chạy được.

“Ta có suy nghĩ, có chính kiến, ta không phải đứa trẻ con yếu đuối cần người bảo vệ từng ly từng tí.

“Chàng lấy gì ra mà nghĩ ta nhất định phải sống dưới cánh chàng che chở?”

Ánh mắt Thôi Tấn thoáng chốc trở nên hoang mang.

“Bảo vệ… là sai sao?”

“Ta thấy chàng vẫn chưa hiểu những gì ta nói.”

Ta đứng dậy, mở cửa, thẳng thắn đuổi người:

“Đi đi. Khi nào nghĩ cho rõ thì hãy đến tìm ta.”

Thôi Tấn cụp mắt, không rõ đang nghĩ gì, bước khập khiễng đến gần ta.

Chàng định đưa tay nắm lấy ta, lại do dự rồi rụt về.

“…Là ta sai rồi.”

Cúi đầu, ta thấy chân chàng đi lại không dễ dàng.

Cuối cùng lòng vẫn mềm lại một chút.

Ta thở dài.

“Chân chàng làm sao thế?”

Ánh mắt chàng sáng lên:

“Không sao, không sao! Phu nhân yên tâm, quân y đã xem qua rồi, chỉ cần dưỡng thương đúng cách là lành lại thôi!”

“Thế tức là… không đau nữa?”

“Không đau! Không đau chút nào!”

“Vậy à, không đau thì… đi đi.”

Thôi Tấn im lặng mấy giây.

Ngay sau đó, nhập vai như diễn kịch, chàng nhăn mặt rên rỉ, nửa tựa vào cửa, ánh mắt yếu ớt nhìn ta:

“Chỉ là thỉnh thoảng nó lại tái phát, đau đến tận tim gan…

“Giờ e là… chưa đi được đâu…”

“Phu nhân rộng lòng một chút, cho ta ngủ nhờ một đêm thôi…”

Ta: ………

Tên Đình Vương kia chắc cũng không phải người tốt gì.

Một người vốn đàng hoàng thật thà như chàng, làm việc dưới tay hắn vài năm mà cũng hóa lưu manh rồi.

“…Vậy thì ngủ dưới đất đi.”

“Được!”

25

Ta đúng là chỉ cho Thôi Tấn ở lại một đêm.

Trời vừa hửng sáng hôm sau, ta đã đá chàng dậy rồi đuổi thẳng ra khỏi nhà.

Thôi Tấn chẳng hề có nửa điểm cáu kỉnh, ngược lại còn cười hì hì với ta.

Chàng nói sẽ về kinh xử lý chút việc, xong sẽ quay lại tìm ta.

Đình Vương sắp đăng cơ.

Giờ chắc hẳn là thời điểm bận rộn nhất, chuyện gì cũng cuống cuồng.

Vậy mà Thôi Tấn vẫn có kiên nhẫn, mỗi ngày đều chạy đi chạy lại từ kinh thành về vùng ngoại ô, không thiếu ngày nào.

Ở trong kinh, chỉ cần chàng hắng giọng một tiếng, cả triều đình cũng phải e dè ba phần.

Vậy mà về đến đây, lại ngoan ngoãn thay đồ làm ruộng, xuống đất phụ ta làm việc.

Ngày nào cũng như ngày nào, đứng trước cửa nhà ta.

“Phu nhân, ta mang bánh giòn nàng thích ăn đây.”

“Phu nhân, hôm nay sao không chừa mảnh ruộng nào cho ta cày vậy?”

“Phu nhân, ta mới mua được loại tuyên chỉ hảo hạng, rảnh rỗi có thể vẽ lại núi sông tươi đẹp…”

Ta bị chàng làm phiền đến phát bực, liền vẽ một con rùa rồi ném thẳng vào người chàng.

“Cút.”

“Phu nhân đúng là bút pháp tuyệt diệu… Vậy ngày mai ta mang thêm bánh đào hoa tới cho nàng ăn.”

Thôi Tấn chẳng biết từ bao giờ đã biến thành một con chó hoang bị chửi cũng không đi, bị đánh cũng không chạy.

Nhưng—

Đó vẫn không phải là điều ta muốn.

Chàng đã từng, trong lúc nguy nan nhất, tự quyết định bỏ ta lại phía sau, bất chấp cảm xúc và ý muốn của ta.

Thì chàng cũng có thể dám làm vậy lần thứ hai.

Ta thà bước lên núi đao biển lửa, cũng không muốn phải sống trong cái cảm giác ngày nào cũng nơm nớp bất an, thấp thỏm chờ bị vứt bỏ thêm một lần nữa.

26

Vậy nên, khi Thôi Tấn kiên trì suốt nửa năm trời, vẫn đều đặn đứng trước cửa nhà ta lải nhải như mọi khi—

Ta mở cửa, gọi chàng vào nhà.

Thôi Tấn mừng đến mức ngớ cả người, hai tay không biết để đâu cho phải.

Lâu đến vậy, đây là lần đầu tiên chàng được ta cho bước vào cửa.

Chàng ngồi trước mặt ta, vừa khúm núm vừa căng thẳng, y như đứa trẻ phạm lỗi chờ bị trách mắng.

“Thôi Tấn, ta đã bảo chàng phải nghĩ kỹ rồi hẵng quay lại. Vậy giờ, chàng nghĩ kỹ chưa?”

“Ta nghĩ kỹ rồi!” – Thôi Tấn vội vàng đáp như sợ mất cơ hội.

“Là do ta hẹp hòi, cứ hay tự mình quyết định, đem cái mà ta cho là tốt ép lên nàng. Mà không hề biết—thứ nàng cần, hoàn toàn không phải những điều đó.”

“Phu nhân là người có thể ngẩng đầu đứng vững giữa thế gian, nếu không thì hồi ở hầu phủ, làm sao có thể một mình che chắn cho ta sống sót đến hôm nay?”

“Nói về ân nghĩa, nàng cứu ta ra khỏi nước lửa, thắp lên cho ta ý chí lập công lập nghiệp—cả đời này, ta cũng chẳng trả nổi.”

“Cho nên nếu nàng muốn trách, ta nguyện giữ lấy mọi lỗi lầm, không một lời oán than.”

“Nếu nàng chịu quay đầu, ta thề sống chết không rời, chẳng để nàng phải một mình chống đỡ giông bão thêm lần nào nữa.”

Ánh mắt Thôi Tấn lúc này kiên định như đá tạc, như thể dù có dao đao gươm rìu bổ xuống cũng chẳng đổi sắc.

Ta biết—từ miệng chàng chưa từng thốt ra điều giả dối.

Và cũng biết—chỉ cần chàng đã nói ra, dù có tan xương nát thịt, cũng nhất định sẽ làm cho bằng được.

Ta trầm ngâm một lúc, nhìn quầng thâm dưới mắt chàng rồi nói:

“Vậy trước tiên, trả lại cho ta một Thôi Tấn trước kia đi.”

Thôi Tấn: “…Hả?”

“Chàng giờ gầy quá, ta mất bao công sức mới nuôi được chàng béo tốt khỏe mạnh.”

“Giờ nhìn thế này, ta mà lấy chàng, không đến ba năm chắc phải mặc áo tang rồi.”

Dứt lời, ta đứng dậy, vác cuốc ra ruộng đi làm.

Cái đồ ngốc Thôi Tấn, ngẩn ra một lúc mới hiểu ra ẩn ý.

Rồi lập tức vui như chó con, lạch bạch chạy theo sau ta.

“Phu nhân yên tâm! Ta, ta nhất định ăn cho thật nhiều! Ngủ cho thật ngon! Ta nhất định phải nuôi lại bản thân cho tốt!”

“Nuôi tốt rồi hẵng nói chuyện. Đừng làm phiền ta, ta đi xới đất.”

“Ta xới rồi.”

“Vậy ta đi tưới nước.”

“Tưới rồi.”

“…Thế chàng còn gì chưa làm giúp ta không?”

“Còn một việc… hôn nhân của chúng ta vẫn chưa thành. Phu nhân, khi nào rảnh thì thành thân với ta nhé?”

“…Cút.”

“Không cút.”

27

Tân hoàng đăng cơ.

Ban chiếu miễn thuế ba năm.

Đại thẩm bên cạnh vui đến mức nhảy cẫng lên, nhất quyết nhân dịp may này phải tìm được mối mai tử tế cho ta.

Ta nhìn cậu trai trẻ mà thẩm ấy dẫn tới.

Da rám nắng, nụ cười thật thà.

Nhìn qua một lượt, đúng thật là giống một người có thể cùng nhau sống bình dị qua ngày.

Đại thẩm lập tức nhét cái cuốc nhà ta vào tay hắn.

“Con gái à, thằng bé này tay chân lanh lợi, làm việc sạch sẽ gọn gàng, theo nó rồi sẽ không khổ đâu!”

Ta gật đầu:

“Được, để con cân nhắc xem sao.”

Thẩm ấy còn chưa nói hết lời—

Thì phía xa bỗng vang lên tiếng vó ngựa, một con tuấn mã bờm đỏ phi qua đỉnh núi lao đến.

Trên lưng ngựa, không ai khác chính là Thôi Tấn, hiện giờ là tân triều trọng thần.

Chàng đến vội đến mức cả triều phục cũng chưa kịp thay.

Vừa xuống ngựa, chàng sải bước nhanh như gió tiến về phía ta.

Đại thẩm đứng cạnh có chút bối rối.

“Con gái à, con phạm tội gì sao? Sao quan lớn phải đích thân đến tận nơi bắt con thế kia?”

Ta cười:

“Không phải đến bắt. Là phu quân con đấy.”

“Cái gì? Con đã thành thân rồi sao? Vậy nãy giờ nói ‘cân nhắc’ là sao?”

“À, cân nhắc giao chỗ ruộng này cho cậu trai kia làm hộ, mỗi năm chia vụ mùa—ta một, cậu ta chín. Thấy được không?”

Với điều kiện đó, đời nào có ai lại từ chối?

Ta sải bước đi thẳng đến chỗ Thôi Tấn.

Chàng chìa tay ra, trong lòng còn ôm theo một túi bánh nướng còn nóng hổi.

“Đồ ngốc, ôm suốt đường dài thế không nóng à?”

“Không nóng.”

Ta nhận lấy bánh, điềm nhiên nắm lấy tay chàng.

Thôi Tấn sững người, vành tai lập tức đỏ bừng.

Chàng nhẹ nhàng siết tay lại, nở nụ cười dịu dàng—

Vẫn dịu dàng như cái ngày ta gặp chàng lần đầu.

“Phu nhân, vậy… về nhà thôi.”

“Ừ.”

Hết.

Chương trước
Loading...