Nếu Em Không Nhớ Anh

Chương 5



17

Hôm đó, chúng tôi không nói với nhau câu nào.

Dù sao thì, tôi vẫn luôn trách anh, oán anh, bảo anh tránh xa tôi.

Nhưng không hiểu vì sao, cảm xúc trong lòng đối với anh vẫn vô cùng phức tạp.

Chua xót đến mức khó chịu.

Tôi không hiểu nổi, chỉ có thể trốn tránh.

Tôi quay đầu bỏ đi.

Kỳ Lâm không đuổi theo.

Sau khi về nhà, anh trai mới nói thật với tôi:

“Hôm đó anh ngủ mơ màng, là Kỳ Lâm gọi điện cho anh bảo anh qua khuyên can. Cũng là cậu ấy nhận ra em có vấn đề tâm lý, bảo anh đưa em đi gặp bác sĩ. Bác sĩ tâm lý cũng là cậu ấy tìm.”

Anh vừa nói vừa cảm thấy có gì đó không ổn:

“Hai đứa mày quen nhau từ lúc nào vậy?”

Quen sao?

Tôi nhớ đến những đêm mất ngủ triền miên ấy, nhớ đến vòng tay đã ôm chặt lấy tôi.

Nhớ đến ánh mắt bị tổn thương của anh ngày hôm đó, cùng câu nói: “Tất cả đều là lỗi của anh.”

Cảm giác chua xót đến mức như sắp chết ấy lại dâng lên. Tôi lắc đầu, phủ nhận:

“Không có. Bọn em không quen.”

Vốn dĩ cũng chỉ gặp nhau có một lần.

Quen chỗ nào chứ?

Tôi tự nói với mình hết lần này đến lần khác như vậy, nhưng sâu trong đầu lại có một giọng nói khác.

Không ngừng bật ra, liên tục thì thầm:

“Không phải như thế.”

“Không phải như thế.”

Nhưng rốt cuộc là thế nào?

Về Kỳ Lâm, tôi không có bất kỳ ký ức nào.

Tôi chỉ có thể mang theo nghi vấn ấy, cố gắng tránh xa anh, đồng thời nghe lời bác sĩ, nỗ lực sống tiếp.

Tôi học đại học ở tỉnh khác, bắt đầu tách khỏi môi trường gia đình.

Tôi lặp đi lặp lại với chính mình:

Không phải lỗi của mày.

Không phải lỗi của mày.

Có người muốn làm hại mày, không cần lý do.

Chỉ vì họ là kẻ xấu mà thôi.

Còn về Kỳ Lâm...

Anh cũng đến trường đại học của tôi.

Con người anh tuy ngông, nhưng rất thông minh, là vào trường bằng thành tích thi đấu.

Trong trường có rất nhiều poster về các giải thưởng anh đạt được. Nghe nói, anh đã từ chối offer của một trường tốt hơn để đến đây.

Nhưng tôi chưa từng gặp anh.

Một lần cũng không.

Sau đó, mấy tên côn đồ kia lại gây chuyện.

Lần này là chuyện lớn, bị kết án tù hoàn toàn.

Ngày tuyên án, anh trai dẫn tôi đi xem.

Tôi nhìn thấy tên tóc vàng nhếch mép cười khinh miệt, thốt ra một câu:

“Lý do à?”

“Không có lý do gì cả, tao chỉ ngứa tay, muốn bắt nạt ai đó thôi. Đơn giản vậy thôi.”

Khoảnh khắc ấy, chút tổn thương còn sót lại trong tôi cũng tan biến hoàn toàn.

Màn sương trước mắt từng chút từng chút được vén lên.

Tôi cuối cùng cũng bước ra khỏi cái bóng tối ấy.

Gần như cùng lúc đó, ký ức như bị ai đó xé mở một góc.

Hình ảnh ập tới dồn dập, cuồn cuộn tràn vào đầu óc.

Tôi nhớ ra rất nhiều.

Trước khi chuyện kia xảy ra.

Trong con hẻm vắng người, tôi đưa cho cậu thiếu niên một gói bánh quy, cứng ngắc nói:

“Cảm ơn anh đã cứu anh trai tôi.”

Cậu con trai dựa vào góc tường lười biếng ngẩng mắt, cười khẩy hỏi tôi:

“Không phải em ghét nhất là học sinh hư sao?”

Khi đó tôi đã nói gì nhỉ?

Trước mắt dần mờ đi, tôi nhớ lại tất cả.

Hóa ra...

Tôi và anh đã quen nhau từ rất lâu rồi.

Rất lâu, rất lâu.

Từng khung hình lướt qua, tôi thấy cậu con trai trên sân bóng rổ.

Còn tôi thì trốn sau lưng anh trai, lén lút chớp mắt với anh.

……

Và cả ngày hôm đó nữa.

Anh không đứng ở góc tường, lạnh lùng làm ngơ tôi.

Mà là người đầu tiên lao vào, ôm chặt lấy tôi.

Là Kỳ Lâm.

Luôn luôn là Kỳ Lâm.

Thì ra...

Là tôi đã quên mất anh.

Sau khi thẩm phán tuyên bố tạm nghỉ, cả khán phòng ồn ào hẳn lên.

Tôi bật dậy, hỏi anh trai:

“Anh ấy ở đây đúng không?”

Nhất định là anh ở đây.

Tôi vô cùng chắc chắn.

Anh trai còn cố chối:

“Ai cơ? Ai ở đây…”

Cuối cùng vẫn thua trước ánh mắt của tôi:

“Rời đi sớm năm phút, chắc vẫn đuổi kịp.”

Tôi chạy vội ra ngoài.

Trong đầu từng khung hình giữa tôi và anh lướt qua.

Nhưng tôi không tìm thấy anh.

Tìm thế nào cũng không thấy.

Cho đến khi có một nhân viên hét với tôi:

“Đây là khu làm việc, không được chạy nhảy!”

Tôi đang xuống cầu thang, bước chân trượt đi, ngã thẳng xuống.

Ngay giây tiếp theo....

Tôi rơi gọn vào một vòng tay.

Quen thuộc, mà cũng xa lạ.

Giọng nam trầm thấp vang lên:

“Chạy làm gì thế? Có chuyện gì vậy?”

Nói xong câu đó, Kỳ Lâm như chợt nhớ ra điều gì.

Anh vội đỡ tôi đứng thẳng lại.

Như tránh né, anh lùi về sau mấy bước.

Nhưng tôi đã kịp kéo anh lại.

Nước mắt trào ra.

“Tôi nhớ ra rồi.” Tôi run giọng nói. “Kỳ Lâm, tôi nhớ ra rồi.”

Tôi nhớ ra rồi.

Ngày đó, tôi đã nói:

“Học sinh hư à? Nhưng mà anh học rất giỏi mà, cho nên…”

Tôi không ghét anh.

Không chỉ không ghét.

Mà còn rất thích anh.

Cậu thiếu niên đứng dưới ánh đèn vàng cam nhìn tôi, một lúc lâu sau, cong môi cười nhạt.

Giống hệt lúc này.

Kỳ Lâm sững sờ nhìn tôi, vành mắt dần đỏ lên.

“Thật tốt.” Anh nói.

Thật tốt.

Em nhớ ra rồi.

Nhớ lại tất cả mọi chuyện giữa chúng ta.

Chúng tôi nhìn nhau, như được tái sinh.

18

Góc nhìn của Kỳ Lâm

Ban đầu, tôi chẳng có ấn tượng gì tốt với Lâm Nghiên.

Con bé lúc nào cũng tỏ ra cao cao tại thượng, ngẩng đầu lên, như thể chẳng coi ai ra gì.

Lần đầu chơi cùng Lâm Dương, con bé mới tám tuổi đã hừ lạnh với bọn tôi:

“Một giuộc cả.”

Già trước tuổi thật đấy.

Nói chuyện giống hệt bố tôi.

Tôi thầm nghĩ.

Cho đến một ngày sau đó, bố tôi dẫn tôi đi dự tiệc cuối năm của công ty nhà cô bé.

Con bé được ăn diện lộng lẫy, đứng trên sân khấu, xinh đẹp như một con bướm hoa.

Nhưng nó nói sai một câu trong bài phát biểu.

Lúc đi ngang hậu trường, tôi nghe thấy bố nó mắng xối xả:

“Chuyện nhỏ thế này cũng làm không xong! Nuôi mày để làm gì?”

“Không biết để tâm chút à?”

Mắt Lâm Nghiên đỏ hoe, nhưng vẫn cố không để nước mắt rơi xuống.

“Dạ được.”

Khoảnh khắc đó, tôi nhớ đến chính mình hồi nhỏ.

Mẹ tôi vì muốn lấy lòng bố tôi cũng dạy tôi như vậy.

Tôi làm không tốt, bà sẽ mắng tôi.

Nhưng có lẽ tôi sinh ra đã có khí chất phản diện.

Bị mắng vài lần, tôi không làm nữa.

Thế là hình thành nên cái tính lông bông, chẳng mấy để tâm đến bất cứ thứ gì.

Nhưng Lâm Nghiên thì khác.

Con bé… thật đáng thương.

Ngay cả khóc cũng không dám khóc.

Cho nên sau này, khi Lâm Dương đi đánh nhau, cậu ta nói với tôi:

“Nhất định phải phù hộ cho tao bình an trở về.”

“Nếu không em gái tao sẽ đau lòng.”

Tôi cười khẩy:

“Nó à?”

“Chắc nó sẽ nói mày đáng đời thì có.”

Lâm Dương lắc đầu:

“Mày không hiểu đâu. Nó mềm lòng lắm, chỉ là…”

“Bị bố mẹ tao ép đến phát điên rồi.”

Mềm lòng sao?

Có khóc không?

Khóc rồi có dám khóc to không?

Thảm thật.

Vì vậy, tôi đi theo Lâm Dương.

Khi thấy cậu ta sắp rơi vào thế bất lợi, tôi lao ra.

Cứu được cậu ta.

Mọi người đều khen tôi nghĩa khí.

Thật ra cũng chẳng phải nghĩa khí gì.

Chỉ là không muốn nhìn ai đó nén nước mắt mà thôi.

19

Nhưng tôi không ngờ...

Cô gái nhỏ kiêu ngạo, ưu tú ấy lại chủ động đến gần tôi.

Hôm đó tay tôi đau đến khó chịu, đang dựa vào góc tường để thở lấy hơi.

Khi cô ấy xuất hiện trước mặt, tay cầm một gói bánh quy....

Tôi còn nghĩ:

Giữa ban ngày ban mặt mà đã bắt đầu nằm mơ rồi sao?

Sau mới biết, không phải mơ.

Cô ấy thật sự đã đến gần tôi.

Tính cách cô ấy thực ra rất hoạt bát.

Cũng không thích những khuôn phép cứng nhắc, càng không thích ngày nào cũng bị ép phải tiến bộ.

Cô ấy lén đến xem tôi chơi bóng rổ.

Cũng có lúc tôi đi tìm Lâm Dương, cô ấy trốn sau lưng anh trai, lén chớp mắt với tôi.

Nhân lúc Lâm Dương không để ý, kéo tôi vào phòng.

Lầm bầm nói:

“Sao lại có cuộc thi diễn thuyết nữa rồi, em không muốn đi.”

Tôi cũng không thích mấy thứ đó.

Nhưng tôi biết, trong lòng cô ấy vẫn rất muốn thắng.

Chỉ là không thích bị ép buộc.

Tôi kéo cô ấy lại gần, một tay cầm bản thảo, một tay nắm tay cô ấy.

Từng chữ từng chữ, cùng cô ấy học thuộc bài.

Cô gái luôn lạnh lùng ấy đã cười rất tươi.

Đó là quãng thời gian đẹp đẽ nhất.

20

Về sau, tôi cũng không biết từ lúc nào, đám rác rưởi đó đã để mắt tới cô ấy.

Cô ấy tốt bụng, nhưng đó tuyệt đối không phải lỗi của cô ấy.

Khi tôi chạy tới, mấy con nhỏ kia đang đè chặt lấy cô ấy.

Công chúa bị kéo khỏi bệ thờ, hoảng loạn đến mức không biết phải làm gì.

Tôi ôm cô ấy vào lòng, cô ấy liên tục hỏi tôi:

Vì sao?

Vì sao?

Vì sao những người đó lại làm hại cô ấy?

Không biết.

Không ai biết kẻ xấu nghĩ gì.

Nếu không, thì tất cả chúng ta đều đã là kẻ xấu rồi.

Sau đó, tôi đưa cô ấy tới bệnh viện. Nhưng khi tỉnh lại, cô ấy nhớ rõ mọi thứ.

Có thể kể lại quá trình xảy ra sự việc với cảnh sát, có thể bình thường đi học.

Chỉ là…

Ánh mắt nhìn tôi lại vô cùng xa lạ, xa lạ đến đau lòng.

Cơn giận trong tôi càng bùng lên dữ dội. Đợi đến khi đám rác rưởi đó ra ngoài, tôi lại tìm chúng đánh thêm một lần nữa.

Tên tóc vàng bị tôi đánh rụng răng, còn cánh tay tôi cũng bị thương.

Nhân cơ hội đó, tôi ở lại nhà Lâm Nghiên.

Tôi nghĩ, thời gian lâu rồi, cô ấy sẽ chịu nói chuyện với tôi.

Nhưng tôi không ngờ....

Cô ấy đã quên tôi.

Trong ký ức của cô ấy, hóa ra tôi lại là kẻ đầu sỏ gây ra tất cả.

Tôi muốn giải thích, muốn biện minh, nhưng khi cô ấy mắng tôi, cảm xúc của cô ấy rõ ràng lại tốt hơn trước rất nhiều.

Tôi bỗng nhận ra....

Cô ấy không tìm được lối thoát.

Không vượt qua được rào cản trong lòng mình.

Cô ấy cần một con dê tế thần.

Nếu đã như vậy…

Tôi nuốt hết những lời còn lại vào trong.

Tôi nói:

“Tất cả đều là lỗi của anh.”

Em cứ trách anh đi.

Nhưng đừng trách bản thân nữa.

Tôi bắt đầu tránh xa cô ấy.

Nhưng lại không thể yên tâm, nên giúp cô ấy liên hệ với bác sĩ tâm lý.

May mắn thay, bác sĩ nói:

“Việc cô ấy chọn cậu, rất có thể là vì trong tiềm thức, cô ấy rất dựa dẫm vào cậu.”

Giống như trong cuộc sống....

Người mà ta có thể tùy ý tổn thương nhất, thường lại là người ta yêu nhất.

Tôi khẽ cười.

Nếu đã vậy, thì cứ để thế này đi.

Cô ấy sẽ dần bước ra ngoài, sẽ không còn tự trách mình nữa.

Cho dù....

Sau này chúng tôi không còn quen biết nhau.

Nhưng hôm đó, khi rời khỏi tòa án, tôi không ngờ....

Cô ấy lại chạy theo.

Cô ấy đã chạy theo.

Cô ấy đã nhớ ra.

Nhớ lại tất cả....

Về chúng tôi.

Thật tốt.

Hết —

Chương trước
Loading...