Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Mợ Hai và Thanh Mai Trúc Mã
Chương 4
17
Những chuyện sau đó…vừa hợp lý lại vừa mang màu sắc ma huyễn.
Lâm Nhã Sương bị đánh đến mặt mũi bầm dập, mắt sưng híp lại.
Lại thêm hoảng sợ quá độ, cô ta lái chiếc xe thể thao của mình phóng như bay xuống núi.
Trời tuyết lớn, đường núi vốn đã khó đi.
Không ngoài dự đoán — Lâm Nhã Sương gặp tai nạn.
Xe đâm vào lan can đường núi.
May mà xe chắc chắn, cô ta không bị thương nặng, người không sao, nhưng trên mặt để lại một vết sẹo rất dài.
Giang Bắc Thần trong đêm đã đưa cô ta đến bệnh viện ở thành phố A.
Mợ hai tìm tôi than thở.
“Chuyện này chỉ có thể tìm cháu thôi, Tiểu Lộ à… đàn ông đúng là chẳng ra gì!”
Mợ hai khóc lóc kể rằng cậu hai ngoại tình với bà chủ quán mạt chược trên thị trấn.
Bị bà bắt gian tại trận, cậu hai còn hùng hồn nói: cô không sinh được con, tôi không ly hôn với cô đã là có ơn lắm rồi.
Nếu là thời cổ đại, cô còn phải chủ động giúp tôi nạp thiếp!
Tôi ngủ với phụ nữ thì sao, tôi có tốn tiền đâu!
Mợ hai tức muốn chết, nhưng cũng thật sự không dám ly hôn.
“Già rồi một mình cô quạnh, ông già đó còn ở thì hai người ít ra cũng có cái mà nương tựa.”
Cậu hai đã ngoại tình trước, mợ hai cũng không chịu yếu thế.
Đêm đó nửa đẩy nửa đưa… ngủ với Giang Bắc Thần.
“Người ta nói cháu giống cậu, Giang Bắc Thần cũng chẳng phải đồ tốt lành gì, giống hệt cậu nó, đều bắt nạt người phụ nữ hiền lành như mợ!”
Những chuyện này… thật sự quá mất mặt.
Mợ hai không muốn nói với người trong làng, nên ngày nào cũng lôi tôi lại.
Từ chuyện bà ngoại của bà khó sinh…đến chuyện tổ tông tám đời…suýt nữa bà kể hết cho tôi nghe.
Nghe đến mức đầu tôi muốn nổ tung.
Tôi không khỏi hối hận — kỳ nghỉ Tết này sao tôi lại tiện thể xin nghỉ phép luôn.
Mười lăm ngày nghỉ, tôi không đi du lịch, vốn định về nhà nằm yên thanh tịnh.
Kết quả ngày nào cũng bị mợ hai bám như ma.
18
Bị bà làm phiền quá mức, tôi đành mua vé về thành phố sớm.
Tối trước ngày đi, mợ hai bỗng thần thần bí bí kéo tôi lại.
“Tiểu Lộ, cháu đi với mợ tới bệnh viện một chuyến!”
“Mợ sao vậy? Không khỏe à?”
“Không phải, dì cả của mợ chưa tới, mợ phải đi kiểm tra.”
Nghe xong tôi dở khóc dở cười.
“Mới trễ có hai ngày thôi mà, cái này bình thường mà, có gì phải đi khám?”
Mợ hai cực kỳ khinh thường.
“Đó là bọn trẻ các cháu thôi, kinh nguyệt không đều là chuyện thường.”
“Mợ thì khác — mỗi tháng chuẩn như đồng hồ báo thức!”
“Cháu không hiểu đâu. Đến tuổi bọn mợ rồi thì càng phải chú ý vấn đề phụ khoa!”
Tôi không cãi lại nổi bà, chỉ đành lái xe đưa bà lên huyện.
Ở bệnh viện lấy máu xét nghiệm. Khi kết quả có, bác sĩ vừa mở miệng, tôi và mợ hai đều sững sờ.
“Cô mang thai rồi. Progesterone và HCG đều rất cao, nói không chừng là song thai.”
“Hai tuần nữa quay lại làm siêu âm kiểm tra.”
Mợ hai đứng đờ như khúc gỗ.
“Bác sĩ, chuyện này không thể nào, tôi không sinh được mà!”
“Tử cung có vấn đề à? Không đâu. Tử cung của cô khỏe lắm, còn tốt hơn cả người trẻ.”
Bác sĩ lại kê thêm một xấp giấy kiểm tra. Sau khi làm xong, kết luận đưa ra:
“Dù cô đã năm mươi tuổi, nhưng cơ thể rất tốt, phương diện phụ khoa hoàn toàn không có vấn đề.”
“Nếu trẻ hơn hai mươi tuổi, ít nhất cũng sinh được bảy tám đứa. Sao đến tuổi này mới nghĩ đến chuyện mang thai? Trước đây là vợ chồng không con à?”
Mợ hai nhìn tờ kết quả, vừa khóc vừa cười.
Khóc được nửa chừng thì nghiến răng nghiến lợi.
“Phan Văn Tuấn, tôi phải đâm chết ông!”
“Không sinh được rõ ràng là ông — cái đồ lòng dạ đen tối! Ông lừa tôi cả đời, ông hại tôi khổ quá mà!”
Những năm đó, để có con, mợ hai không biết đã uống bao nhiêu thuốc bắc, thử bao nhiêu phương thuốc dân gian, thậm chí còn đi khắp nơi cầu thần bái Phật.
Cậu hai mắt thấy hết — nhưng chưa từng nói một câu.
Mợ hai hận đến ngứa răng. Vừa về tới nhà đã không nói hai lời, xách dao lao thẳng ra làng tìm cậu hai.
19
Tiếp đó…cả làng chúng tôi được phen xem một vở kịch lớn.
Mợ hai cầm dao phay đuổi chém cậu hai khắp làng, mắng đến mức ông ta vừa khóc vừa lạy xin tha.
Cuối cùng cậu hai đành thành thật khai báo, nói mình cũng bất đắc dĩ, sợ bị người ta coi thường.
Đến cuối, ông ta đột nhiên đổi giọng:
“Thế… bà phát hiện ra kiểu gì?”
Mợ hai ưỡn bụng.
“Hừ, còn không phải vì tôi mang thai à? Nếu không thì bị ông lừa cả đời rồi!”
Cậu hai như bị sét đánh, tru lên một tiếng nhảy dựng.
“Cái gì? Mang thai á? Tôi vốn không sinh được, bà mang thai cái giống hoang nào vậy?!”
“Giống hoang cái gì! Cũng là giống nhà ông đấy, có một nửa dòng máu họ Phan của ông!”
“Ông được không một đứa con trai, còn không mau đốt nhang tạ ơn đi!”
Chỉ bằng vài câu, mợ hai đã lột sạch chuyện giữa bà và Giang Bắc Thần trước bàn dân thiên hạ.
Đám người vây xem lập tức ồ lên.
Mẹ tôi kinh hãi đến mức hạt dưa trong tay cũng rơi xuống.
Bà trừng mắt quay sang tôi.
“Giang Bắc Thần? Con trai Phan Mỹ Đình? Chính là cái thằng con từ nhỏ con thích — nam thần của con đó hả?!”
Mặt tôi đỏ bừng, vội vàng phủ nhận.
“Phi! Nam thần cái gì chứ!”
Mẹ tôi nhếch răng, khinh bỉ nhổ vỏ hạt dưa.
“Mẹ đã nói từ lâu Giang Bắc Thần chẳng phải thứ tốt lành gì. Từ nhỏ mắt nhìn người của con đã có vấn đề, may mà mẹ ngăn con yêu sớm.”
“Không thì người ta nói bạn trai cũ của con với chính mợ hai của nó sinh con, con có mất mặt không hả?”
Tôi chỉ muốn độn thổ.
“Mẹ, mẹ đừng nói nữa!”
20
Sự chấp niệm của đàn ông nông thôn đối với con cái…vượt xa tưởng tượng của người bình thường.
Ban đầu cậu hai còn tức đến phát điên, gào lên đòi cầm dao cùng chết với mợ hai.
Nhưng bị mợ hai khuyên mấy ngày…ông ta lại nghĩ thông.
Đứa bé này chảy một nửa dòng máu của em gái mình, lại chui ra từ bụng vợ mình — khác gì con ruột?
Hơn nữa nhà họ Giang giàu như vậy, sau này con cháu họ không thể mặc kệ được.
Tương lai của đứa trẻ căn bản không cần lo, sau này họ cũng có người dưỡng già.
Quả thực quá hoàn hảo!
Một tháng sau, mợ hai đi siêu âm — song thai.
Cậu hai càng mừng như mở cờ trong bụng.
Nghe nói mỗi sáng đều dậy sớm nấu bữa sáng cho mợ hai, tận tâm tận lực hầu hạ.
Người thua cuộc duy nhất…chỉ có Giang Bắc Thần.
Mẹ Giang Bắc Thần ở trong làng không ngẩng đầu lên nổi, căn bản không dám về.
Giang Bắc Thần cũng như bốc hơi khỏi nhân gian, rất lâu không xuất hiện.
Mãi đến hai tháng sau.
Tôi mới gặp lại anh ta.
Giang Bắc Thần râu ria xồm xoàm, nồng nặc mùi rượu, tựa vào tường trước cửa nhà tôi.
Tôi giật mình.
“Giang Bắc Thần?”
Giang Bắc Thần ngẩng đầu, hai mắt đỏ ngầu, ánh mắt đầy mệt mỏi và tủi thân.
“Tiểu Lộ…”
Anh ta lảo đảo bước tới, dùng sức nắm chặt cổ tay tôi.
“Em nói cho anh biết… đêm đó là em, không phải….”
“Đêm đó là em, đúng không?”
21
Tôi lắc đầu, dùng sức giằng tay anh ta ra.
“Đương nhiên là không rồi. Tôi chỉ tới dọn bãi chiến trường cho hai người thôi.”
“Không thể nào!”
Giang Bắc Thần đột ngột nâng cao giọng, sốt ruột phủ nhận.
“Lúc tôi tỉnh dậy, người đầu tiên tôi nhìn thấy là em! Trên ga giường tôi còn phát hiện vết m//áu nữa!”
Tôi nheo mắt, khóe môi cong lên đầy ẩn ý.
“Đó là m//áu của anh.”
“Hả?”
“Anh vẫn chưa hiểu à? Để tôi phổ cập cho anh. Cái này gọi là đứt dây hãm, là hiện tượng lâm sàng rất thường gặp.”
Tôi lấy điện thoại ra, mở AI cho anh ta xem.
Giang Bắc Thần liếc một cái, đau khổ nhắm nghiền mắt, đập mạnh vào tường:
“Không....”
“Khụ khụ… thật ra thì, có thêm con cũng đâu phải chuyện xấu, tuổi anh cũng không còn nhỏ nữa…”
Tôi yếu ớt an ủi vài câu.
Sắc mặt Giang Bắc Thần càng thêm đau khổ.
“Tiểu Lộ, anh đã chia tay với Lâm Nhã Sương rồi.”
“Em không biết mấy ngày nay anh sống thế nào đâu. Bố mẹ anh, họ hàng anh — tất cả đều trách móc, chế giễu anh. Anh giống như đang sống trong địa ngục vậy…”
“Anh định ra nước ngoài tránh một thời gian.”
Giang Bắc Thần nắm lấy vai tôi.
“Chỉ có em — Tiểu Lộ, em sẽ không rời bỏ anh đâu, đúng không?”
“Em từng nói, bất kể anh trở thành thế nào, em cũng sẽ thích anh.”
“Chuyện đêm đó là hiểu lầm. Anh tưởng cô ta là em, anh....”
Giang Bắc Thần nghẹn lại, mấy lần không nói tiếp nổi.
“Chỉ là một hiểu lầm thôi…dựa vào đâu tôi phải gánh nhiều như vậy chứ!”
22
Tôi hoàn toàn hiểu tâm trạng của Giang Bắc Thần.
Từ được mọi người tung hô…đến bị người người chỉ trỏ.
Cuộc sống đảo lộn long trời lở đất.
Trong lòng anh ta cần một cái bia ngắm, một bến đỗ an toàn.
Cần có người chứng minh cho anh ta rằng — thật ra anh ta vẫn ổn.
Trong bóng tối, anh ta cần một tia sáng, cần có người kiên định nâng đỡ mình.
Anh ta tưởng rằng tôi có thể làm người đó.
Đáng tiếc…không thể nào.
Tôi chọn đâm một nhát.
Tôi vội giãy ra, lùi về sau một bước, cảnh cáo:
“Anh đừng đứng gần tôi như vậy, tôi sợ mợ hai hiểu lầm.”
“Bây giờ tôi với bà ấy là chị em tốt rồi, không thể làm chuyện có lỗi với bà ấy được.”
“Em...”
Giang Bắc Thần như trúng một kiếm, sắc mặt “rẹt” một cái trắng bệch rồi chuyển sang xanh mét.
“Ngay cả em cũng cười nhạo anh?”
“Không có mà, tôi chỉ chúc phúc cho anh thôi. Đã làm bố rồi thì trưởng thành chút đi.”
“Em!”
Giang Bắc Thần nghiến răng.
“Hóa ra em cũng chẳng khác gì bọn họ.”
Tôi lắc đầu.
“Sao mà giống được. Người ta chỉ là nghe nói thôi…”
“Còn tôi — là tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình.”
“Lúc đó anh cũng nhập tâm lắm mà, cũng mê lắm đúng không?”
Mặt Giang Bắc Thần từ xanh mét chuyển sang đỏ bừng, đỏ đến tím tái.
Anh ta thực sự không còn mặt mũi ở lại, đau đớn gầm thấp một tiếng rồi loạng choạng chạy đi.
Tôi đã nhiều năm không gặp lại anh ta.
Nghe nói anh ta bị bạn bè chế giễu cô lập, nghĩ quẩn, mắc bệnh trầm cảm, ở nước ngoài chạy khắp nơi tìm bác sĩ tâm lý chữa trị.
Bố anh ta cũng chán ghét, không còn cho tiền rộng rãi như trước.
Giang Bắc Thần phải tự đi làm kiếm sống, lại còn phải chống chọi với cảm xúc bất ổn thỉnh thoảng bùng phát.
Cuộc sống trôi qua rất khổ sở.
23
Ngược lại là mợ hai.
Tết năm đó tôi về nhà, thấy bà đang bế một cặp song sinh long phụng cực kỳ đáng yêu.
Mợ hai vui vẻ chào tôi:
“Tiểu Lộ về rồi à. Bình Bình, An An, đây là dì Tiểu Lộ, nào, chào dì đi.”
Cậu hai ân cần bưng hạt dưa trà nước cho tôi.
“Tiểu Lộ, ngồi đi.”
Trong phòng còn có một người phụ nữ trẻ khác. Cô ấy thẹn thùng cười với tôi, bế hai đứa nhỏ lên.
“Mọi người cứ nói chuyện, tôi đưa tụi nhỏ đi thay tã.”
Sau khi cô ấy đi, mợ hai đắc ý khoe với tôi:
“Đây là bảo mẫu mợ thuê. Nhà họ Giang trả tiền, mời từ thành phố lớn về đấy, một tháng mười lăm nghìn tệ cơ!”
“Có cô ấy rồi, bọn mợ chẳng cần động tay vào con cái.”
Tôi kinh ngạc:
“Họ thật sự nhận hai đứa nhỏ này rồi à?”
Mợ hai ngẩng cao đầu đầy tự hào:
“Chứ còn gì nữa?”
“Có ai chiếm được tiện nghi từ tay mợ đâu!”
“Không chỉ nhận, mỗi tháng còn phải chu cấp tiền sinh hoạt. Sau này còn đón tụi nhỏ lên thành phố A đi học, hai vợ chồng mợ cũng theo lên luôn.”
Tôi chân thành giơ ngón cái.
“Mợ hai, đỉnh thật!”
HẾT —