Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Mẹ của Hoa Rêu
Chương 5
15
Tôi quay lại lớp.
Từ xa đã nghe Đinh Hỉ Nhi đang thay tôi biện hộ:
“Các cậu biết gì mà nói?
Dựa vào đâu mà nói Bạch Ninh Chí gian lận?
Cô ấy thi cùng phòng với tớ, tớ có thể làm chứng.
Còn các cậu có bằng chứng cô ấy gian lận không?”
“Đinh Hỉ Nhi, ai mà chẳng biết cô ấy học hành bình thường.”
“Tự nhiên nhảy vọt từ trung bình lên top 10 toàn khối, cậu tin thật à?”
“Tớ tin cô ấy.”
“Cô ấy là tích lũy dày mới bùng nổ mạnh.”
Hỉ Nhi thật mâu thuẫn.
Nói là không làm bạn nữa.
Vậy mà lại đứng ra bênh tôi.
Kỳ thi tiếp theo, tôi vẫn giữ phong độ tốt.
Nhưng điều đó chỉ càng khiến tin đồn tôi gian lận càng thêm vững chắc.
Ở lớp thường, tốt nhất là tất cả cùng thường.
Nếu giữa đàn gà có một con hạc, thì con hạc ấy sẽ không bao giờ được chấp nhận.
Lời an ủi của mẹ rất có ích.
Nhưng đối mặt với những lời đồn ác ý, tôi vẫn không thể thật sự bình tâm.
So với bị cuốn vào vòng xoáy, thà rằng tôi tự bước ra khỏi nó.
Làm một con gà bình thường cũng được.
Dù sao…
Cũng sắp đến kỳ thi đại học rồi.
Tôi sẽ dùng thành tích tốt nhất trong kỳ thi đại học, để chứng minh cho những con gà tầm thường kia thấy - tôi chính là con hạc giữa bầy gà.
16
Đang trong giờ học, tôi bị bác bảo vệ gọi ra ngoài, nói rằng mẹ tôi đang đợi ở cổng trường.
Tôi ngơ ngác bước ra khỏi lớp.
Mẹ thuê trọ ngay đối diện trường, có chuyện gì thì trưa tôi về ăn cơm là bà có thể nói rồi.
Đây là lần đầu tiên mẹ gọi tôi ra ngoài khi tôi còn đang học.
Bác bảo vệ chỉ tay về phía chiếc xe tải nhỏ cũ kỹ ở góc đường:
“Sắp tan học rồi, tôi bảo họ đỗ xa một chút, không dừng ngay cổng trường, cháu đi nhanh rồi về nhanh nhé.”
Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác bất an.
Tôi dừng lại cách chiếc xe vài mét.
Không đúng.
Rất không đúng.
Tôi xoay người định chạy.
Hai người đàn ông từ trên xe bước xuống, bịt miệng tôi, kéo thẳng tôi lên xe.
Hai người đàn ông đó tôi chưa từng gặp.
Người phụ nữ trung niên ngồi ghế phụ lái, tôi cũng không quen biết.
Người phụ nữ trung niên rút từ ví ra một xấp tiền, đưa về phía sau:
“Bạch Quang Đầu, tiền người đã giao, tiền cũng đã trả đủ, xuống xe đi.”
Bạch Quang Đầu?
Đó là biệt danh của ông ngoại.
Một bàn tay già nua nhận lấy tiền, hàm răng vàng khè vì hút thuốc quá nhiều lộ ra.
Ông ta liếm ngón tay trỏ, bắt đầu đếm tiền.
“Ư… ư…”
Tôi nghẹn ngào phát ra âm thanh, bị khống chế chặt, không thể giãy giụa dù chỉ một chút.
Ông ngoại đã bán tôi.
Ông ta thật sự đã bán tôi.
Mẹ ơi, cứu con.
“Tiền không thiếu một đồng.
Con bé cháu ngoại này của tôi trông thì ngu ngu ngốc ngốc, nhưng cũng học mấy năm chữ rồi.
Hơn nữa cái mông này, bà nhìn xem, đúng là tướng dễ sinh nở.”
Ông ngoại như đang giới thiệu một món hàng, đẩy tôi về phía người phụ nữ trung niên.
Người phụ nữ liếc nhìn tôi một cái:
“Chỉ cần sinh được con trai là được.”
Trong đầu tôi hiện lên những số phận bi thảm của những người phụ nữ bị bán vào núi sâu.
Tôi sợ đến mức không dám khóc nữa.
Tôi phải bình tĩnh.
Tôi phải tự cứu mình.
Tôi thả lỏng cơ thể.
Những người giữ tôi tưởng tôi đã nhận mệnh, liền không còn ghì chặt đến chết nữa.
Ngay khoảnh khắc ông ngoại mở cửa xe bước xuống, tôi chớp lấy thời cơ, lao theo ra ngoài.
Tôi húc ngã ông ta xuống đất, nhưng cánh tay bị người phía sau túm lại, không kịp thoát khỏi xe.
“Cứu mạng, cứu mạng, cứu…”
Tôi bị kéo ngược trở lại xe, miệng bị bịt chặt, bọn họ sợ tôi phát ra thêm tiếng.
Ông ngoại nhặt tiền dưới đất lên, phủi bụi, giọng lạnh lùng:
“Đây là tiền cứu mạng.”
17
Nước mắt trượt dài theo gò má, tôi tuyệt vọng nhìn cánh cửa xe đóng sầm lại.
Chỉ còn một tháng nữa thôi là tôi sẽ bước vào kỳ thi đại học.
Tôi không thể mất cơ hội này.
Tôi liều mạng giãy giụa, muốn thoát khỏi sự khống chế trên người.
Người phụ nữ trung niên lôi từ trong túi ra một ống tiêm:
“Tiêm cho nó một mũi, để nó yên tĩnh lại.”
Gã đàn ông cầm lấy ống tiêm, định đâm vào người tôi.
Tôi vùng vẫy dữ dội, hắn cuống cuồng, mũi kim lại đâm thẳng vào cánh tay mình.
Chiếc xe tải nhỏ khởi động hai lần đều tắt máy.
Tài xế bắt đầu hoảng hốt, thử khởi động lần thứ ba.
Xe còn chưa kịp lăn bánh, một bóng người đã chắn ngang giữa đường.
Bà dang rộng hai tay, gào lên thất thanh:
“Thả con gái tôi ra.”
Là mẹ.
Là mẹ tôi.
Mẹ đến cứu tôi rồi.
Mẹ đứng chắn trước đầu xe, không cho xe đi.
“Quay đầu, đi chỗ khác.”
Người phụ nữ trung niên sốt ruột quát.
Ông ngoại đứng bên đường xem náo nhiệt, nắm chặt xấp tiền trong tay, lớn tiếng gào lên:
“Cứ tông chết nó đi, tông chết con bất hiếu đó đi, tao còn phải cảm ơn tụi bay!”
Mẹ vừa kêu cứu, vừa dùng thân mình chặn xe.
Giây tiếp theo, tài xế đạp ga, lao thẳng về phía mẹ.
Mẹ như cánh diều đứt dây, loạng choạng bay văng ra xa mấy mét.
Chiếc dép lê trên chân mẹ rơi xuống mương nước ven đường.
Tôi đứng sững nhìn mẹ.
Máu từ dưới thân mẹ loang ra, màu đỏ chói mắt khiến tôi nghẹt thở, choáng váng đến tối sầm.
Mẹ không lập tức nhắm mắt.
Bà gắng gượng giơ tay lên, môi mấp máy:
“Thả… thả con gái… của tôi.”
18
Bảo vệ cổng trường phát hiện có chuyện không ổn, liền gọi thêm người, vây chặt chiếc xe tải nhỏ lại.
Họ mở cửa xe, kéo tôi ra ngoài.
Thấy mẹ bị thương, liền lập tức báo cảnh sát và gọi xe cấp cứu.
Đúng lúc tan học, học sinh lần lượt đi ra, có người dừng lại nhìn, có người thở dài tiếc nuối.
Tôi lảo đảo bước xuống xe.
Hai chân mềm nhũn, phải nhờ bảo vệ đỡ, tôi mới chạm được vào người mẹ.
Tôi muốn ôm mẹ, nhưng lại sợ làm mẹ đau.
Hai tay tôi lơ lửng giữa không trung, không dám chạm xuống.
Tôi thà để họ bắt tôi đi, còn hơn để mẹ bị thương dù chỉ một chút.
Giá như khi còn nhỏ, tôi đã chết đuối trong sông Thanh Thủy.
Như vậy, mẹ có thể sống cuộc đời của chính mình, đi thi đại học, học ngành mẹ yêu thích, có một tương lai tươi sáng và rực rỡ hơn.
Chứ không phải vì cứu tôi mà liều mình nhảy xuống dòng nước băng giá, để rồi mang căn bệnh vô sinh suốt đời.
Không phải vì tôi bệnh tật mà liều mạng kiếm tiền nuôi tôi.
Và bây giờ, cũng không phải vì cứu tôi mà sống chết chưa biết ra sao.
Tôi ú ớ, nghẹn ngào, có rất nhiều lời muốn nói với mẹ, nhưng bật ra khỏi miệng, chỉ còn những âm tiết vô nghĩa “a… a…”.
Hóa ra, khi đau đớn đến cực hạn, con người ta sẽ mất tiếng, đến cả nước mắt cũng không thể rơi.
Xe cấp cứu tới rất nhanh.
Tôi theo lên xe.
Khi cửa xe sắp đóng lại, Đinh Hỉ Nhi nhảy lên, nắm chặt tay tôi:
“Tớ ở đây với cậu.”
Bàn tay cô ấy rất ấm.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi như được sống lại.
19
Mẹ được đẩy vào phòng phẫu thuật, ngoại vội vã chạy tới.
Ngoại nước mắt giàn giụa, thành kính quỳ trước cửa phòng mổ, lẩm nhẩm cầu khấn:
“Nam mô A Di Đà Phật, Đại từ đại bi Quan Thế Âm Bồ Tát, chư vị chân quân thiên thần, xin nhất định phù hộ cho con gái tôi, Bạch Ngọc Trân, được bình an vô sự, khỏe mạnh lành lặn.
Bà già này sống cũng đủ rồi, tôi nguyện dùng thọ mệnh của mình, đổi lấy sự bình an cho Bạch Ngọc Trân.
Xin các ngài phù hộ cho nó, tôi nguyện nửa đời còn lại ăn chay niệm Phật, làm nhiều việc thiện.”
Tôi cũng nguyện dùng mạng sống của mình, đổi lấy mẹ được sống, đổi lấy mẹ cả đời bình an vui vẻ, thuận buồm xuôi gió.
Cuộc phẫu thuật kéo dài bao lâu, tôi không hề hay biết.
Tôi ngồi đờ đẫn trên chiếc ghế băng lạnh ngắt trong bệnh viện, chỉ cảm thấy như đã trôi qua cả một thế kỷ.
“Cạch.”
Đèn phòng phẫu thuật tắt.
Bác sĩ bước ra.
Tôi và ngoại vội vàng tiến lên.
Ngoại vì quỳ quá lâu, hai chân tê dại, nếu không có Đinh Hỉ Nhi đỡ lấy, suýt nữa đã ngã xuống.
“Thế nào rồi?
Mẹ cháu sao rồi?”
“Ca phẫu thuật rất thành công, theo dõi thêm hai tiếng là có thể chuyển vào phòng bệnh thường.”
Nghe nói mẹ phẫu thuật thành công, tôi chỉ cảm thấy miệng khô khốc, bụng đói cồn cào, giống như người lạc trong sa mạc gặp được ốc đảo, cơ thể lập tức tràn ngập sức sống.
“Tốt, tốt, tốt.”
Ngoại nói liền ba chữ “tốt”, ngay giây sau, bà vui mừng đến mức ngất xỉu.
Tôi và Đinh Hỉ Nhi luống cuống gọi bác sĩ, đưa ngoại về phòng bệnh nghỉ ngơi.
Khi mẹ tỉnh lại, bà ngơ ngác nhìn quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người tôi:
“Ninh Nhi, lại đây, để mẹ ôm con.”
Chưa kịp để tôi bước tới, ngoại như một đứa trẻ, vừa khóc vừa lao tới ôm chầm lấy mẹ:
“Ngọc Trân à, con gái của mẹ ơi, con mà có mệnh hệ gì, mẹ biết sống sao đây?
Con mà có chuyện, mẹ cũng đi theo con luôn.”
“Con vẫn ổn mà.” - Mẹ thở khó nhọc nói, “Mẹ, mẹ ôm chặt quá, con sắp không thở nổi rồi.”
“Mẹ nghe con, con bảo mẹ ly hôn với lão ta, mẹ ly hôn, mẹ không cần cái lão già đó nữa.
Con bảo mẹ làm gì, mẹ làm nấy.”
Ngoại không nghe lời mẹ, chỉ tự mình hứa hẹn.
“Vậy thì nói chắc nhé, đợi thi đại học xong, mẹ và cái đầu trọc đó ly hôn, con sẽ mời cho mẹ luật sư ly hôn giỏi nhất.”
20
Từ lời kể của mẹ và cảnh sát, tôi mới biết được nguyên nhân vì sao mình bị ngoại bán đi.
Không rõ vì lý do gì, ngoại đột nhiên cần một khoản tiền lớn.
Ông ta từng quỳ gối cầu xin mẹ, nhưng mẹ không cho ông ta một xu.
Trong một lần tình cờ, ông ta móc nối được với đường dây buôn người, hai bên ăn ý,
liền cùng nhau dựng chuyện, lừa bảo vệ rằng mẹ tìm tôi có việc ngay trước cổng trường.
Tôi mơ hồ nhớ câu ngoại từng nói:
“Tiền cứu mạng.”
Bản thân ông ta đâu có gặp chuyện gì, vậy số tiền đó là cứu ai?
Mẹ và ngoại không biết, tôi lại càng không có cách nào biết được.
Chuyện định để ngoại và ông ta ly hôn, cũng vì vụ án bắt cóc buôn người này mà bị gác lại.
Người phụ nữ trung niên cầm đầu đường dây, vì tình tiết đặc biệt nghiêm trọng, bị tuyên án tử hình.
Trước khi bị tuyên án, bà ta còn trơ trẽn nói:
“Con trai tôi cũng bị bắt cóc mất rồi, sao các người không đi bắt kẻ đã bắt cóc con tôi?
Tôi có tội gì chứ?
Tôi chỉ muốn dùng cách này tìm lại con trai mình thôi.
Đợi tôi tìm được con trai rồi, nó cưới vợ, mua nhà, thứ gì chẳng cần tiền?
Tôi phải kiếm thật nhiều thật nhiều tiền cho nó.”
Những bậc cha mẹ mất con khóc đến sụp đổ, hận không thể lao lên, xé nát lớp mặt nạ giả nhân giả nghĩa của bà ta.
Ngoại là tòng phạm.
Ông ta nhận tiền, hỗ trợ phạm tội.
Dù là lần đầu, dù chưa thực hiện được, pháp luật cũng không buông tha bất kỳ kẻ phạm tội nào.
Ngoại bị tuyên án năm năm tù.
Mẹ nghe bản tuyên án, cảm khái nói:
“Ninh Nhi, con nói xem, cái đầu trọc đó chết ở trong đó, có phải chúng ta đều được giải thoát không?”
“Vâng.”
21
Tôi và mẹ bình tĩnh, từng bước chuẩn bị cho kỳ thi đại học.
Kỳ thi cận kề, Đinh Hỉ Nhi đột nhiên xin nghỉ học.
Tôi muốn ở bên cô ta, nhưng lại bị cô ta thẳng thừng từ chối:
“Ai cần cậu giả tốt bụng chứ?”
“Tớ chỉ muốn giống như cậu từng ở bên tớ, ở bên cậu thôi.
Chẳng lẽ lúc cậu ở bên tớ cũng là giả tốt bụng sao?”
“Đúng vậy.
Tớ chỉ muốn đi xem náo nhiệt thôi.
Xem mẹ cậu chết chưa.
Nếu mẹ cậu chết rồi, tớ còn kịp về nói cho mẹ tớ, để bà ấy vui ba ngày ba đêm.”
Cô ta rời khỏi trường.
Mãi đến sát ngày thi đại học mới quay lại, sắc mặt trắng bệch như giấy, ánh mắt trống rỗng, môi tím tái.
Tôi vừa bước tới, giây sau chiếc bình giữ nhiệt đựng nước nóng đã bị cô ta hất văng.
Nước nóng bắn tung tóe, làm tôi bị bỏng, cũng khiến mấy bạn học khác bị vạ lây.
Tôi không còn quan tâm đến cô ta nữa, cúi đầu tiếp tục giải những bài toán còn dang dở.
Sau khi thi đại học kết thúc, tôi đứng đợi Đinh Hỉ Nhi trước cổng trường.
Tôi muốn hỏi cho rõ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng tôi đợi rất lâu, vẫn không thấy cô ta xuất hiện.
Hay là cô ta đã rời trường từ sớm rồi?
“Cậu đang đợi Đinh Hỉ Nhi đúng không?
Cô ấy bị xe cứu thương đưa đi rồi.”
Một bạn học cùng phòng thi với cô ta nói với tôi.
“Cô ấy ở bệnh viện nào?”
“Tớ không biết.”
22
Lần tiếp theo gặp lại Đinh Hỉ Nhi, là ở từ đường của làng Bạch Đinh.
Đó vừa là buổi tụ họp gia tộc ba năm một lần của hai họ lớn trong làng, cũng vừa đúng ngày tra điểm thi đại học.
Nếu có kết quả tốt, coi như song hỷ lâm môn.
Đinh Viễn Chí, người được ký vọng nhiều nhất, là người đầu tiên gọi điện tra điểm.
Tổng điểm của cậu ta là 512.
Trong đám đông tràn ngập lời chúc mừng, ai nấy đều chúc mừng Đinh Viễn Chí và cha mẹ cậu ta.
Bà nội đắc ý bước lên, kiêu ngạo nói:
“Nhà tôi, Hỉ Nhi tự ước điểm rồi, ít nhất cũng phải sáu trăm.”
Hoàng Thúy Hoa không chờ nổi, lập tức gọi điện tra điểm cho con gái.
Nhưng kết quả nhận được lại là: 405.
Đinh Văn Binh không tin, gọi lại lần nữa.
Giọng nói máy móc lặp lại điểm số của Đinh Hỉ Nhi.
405 điểm.
Không có sai sót.
“Chát!”
Cái tát của Đinh Văn Binh nặng nề giáng xuống.
“Đinh Hỉ Nhi, mày báo đáp chúng tao kiểu này hả?
Sao mày chỉ thi được có từng này điểm?”
Hoàng Thúy Hoa túm lấy vai Đinh Hỉ Nhi, gào lên chất vấn.
Em trai Đinh Hỉ Nhi là Đinh Hựu Nhi kéo tay Hoàng Thúy Hoa, hoảng hốt nói:
“Mẹ, đừng đánh chị, con xin mẹ, đừng đánh chị.”
“Tại sao ư?
Vốn dĩ con có thể thi cao hơn.
Chính các người, ngay trước kỳ thi, đã ép con hiến tủy cho em trai.
Hựu Nhi là em ruột của con, con sẽ cứu nó.
Con chỉ xin các người cho con một tuần, đợi con thi xong rồi hãy hiến.
Nhưng các người căn bản không nghe lời con.
Khiến con khó chịu đến mức ngất ngay trong phòng thi.
Bài tổ hợp khoa học của con, con còn chưa làm xong!”
“Chát!”
Hoàng Thúy Hoa lại tát thêm một cái.