Mảnh Ngọc Tàn

Chương 2



6
“Không chịu thì cút ra! Tao ngủ với vợ tao, thiên vương lão tử cũng không quản được!”

Miệng Méo chê mẹ tôi lắm mồm, đứng dậy đẩy bà ra ngoài, đóng sập cửa, then lại.

Mặc cho mẹ tôi đập cửa gào khóc bên ngoài.

“Người dân quê làm gì mỏng manh thế! Mau sinh thêm cho tao một thằng con trai nữa!”

Hắn mặc kệ tiếng tôi gào khóc đau đớn, cưỡng ép xong việc, kéo quần mở cửa.

Mẹ tôi vội lao vào ôm tôi, tôi đau đến mồ hôi đầm đìa, trên giường còn loang vết máu chưa khô.

“Chăm con trai tao cho tốt, không để chúng mày thiệt đâu!”

Hắn hôn con một cái, thỏa mãn ra ngoài ngủ. Không lâu sau đã nghe tiếng ngáy.

Đáng tiếc, sự nhẫn nhịn yếu đuối của chúng tôi không đổi được cuộc sống khá hơn.

Một tối, Miệng Méo chê canh mẹ tôi nấu mặn, bưng tô canh đổ thẳng từ đầu xuống.

Canh trứng nóng hổi chảy dọc tóc, tràn xuống cổ và ngực, đỏ rực một mảng.

Mẹ tôi kêu thét, hắn lại cười sằng sặc trước dáng vẻ thảm hại ấy:

“Lần sau khôn ra một chút!”

Có lần con sốt cao, Miệng Méo không cần phân biệt đúng sai liền xông tới đánh tôi.

Nếu không có mẹ che chắn, hôm đó không chết cũng tróc da.

Giận dữ dồn nén khiến mẹ tôi liên tục sốt cao ba ngày không hạ, miệng mê man gọi tên thân mật của tôi.

Tôi biết mẹ hối hận vì đã gả tôi cho Miệng Méo, nhưng bánh răng số phận đã quay đến đây rồi.

Dù tôi cầu xin thế nào, Miệng Méo quyết không cho gọi bác sĩ, nói chết thì càng tốt, bớt được một miệng ăn.

“Không tiêu tiền của anh! Tiền đền bù giải tỏa của mẹ tôi anh giữ rồi mà, dùng số tiền đó đi!” – Tôi van xin.

“Cái gì?! Mấy năm nay mẹ con mày ăn uống không tốn tiền à? Tám nghìn tiêu hết lâu rồi!”

Miệng Méo cười hềnh hệch vô liêm sỉ.

 
7
May mà mẹ tôi mệnh cứng, ngày thứ tư gắng gượng sống sót.

“Tao nói rồi, không cần phí tiền! Tỉnh rồi thì mau ra vườn xới đất, trồng ít củ cải ăn mùa đông đi!”

Miệng Méo ném cho bà một cái cuốc.

Mẹ tôi không nói gì, kéo thân thể yếu ớt loạng choạng ra ngoài làm việc.

Bà không dám chọc giận Miệng Méo, sợ hắn trút giận lên tôi.

Dân làng thấy rõ sự thay đổi của Miệng Méo, xì xào rằng mẹ con tôi quá khổ.

Nhưng cũng chỉ dám nói, không ai giúp được.

Ngay cả bác sĩ từng chữa cho tôi, có lần đi ngang thấy tôi cũng chỉ lắc đầu thở dài.

Tôi còn nhớ rõ ông từng nói: “Cô thật có phúc.”

Miệng Méo làm lao động nặng, sức rất lớn. Mẹ con tôi hễ phản kháng dù chỉ một chút, đổi lại chỉ là bạo hành thê thảm hơn.

May mà trời cao có mắt.

Một lần lên núi chặt củi, hắn dẫm trúng bẫy thú, chân bị chấn thương. Khi người làng khiêng về, đã máu me be bét.

Thầy thuốc nói bị thương tới xương, trăm ngày dưỡng thương, phải nằm giường ba tháng.

Mọi người đi rồi, Miệng Méo nằm trên giường rên rỉ thảm thiết.

Tiếng kêu đánh thức đứa bé, con trai khóc ré lên.

“Đồ đàn bà ngu dốt! Não bị cửa kẹp à? Không mau cho con tao bú?!”

Hắn gào lên.

Tôi theo phản xạ né người, nếu là trước đây, nắm đấm chắc đã giáng xuống nhưng giờ hắn không nhúc nhích được.

Thấy tôi không động đậy, hắn chộp cái cốc định ném, lại sợ làm đau con, cuối cùng không dám quăng.

Con vẫn khóc không ngừng, giọng đã khàn đi.

 
8
“Đồ đê tiện! Mau cho con bú!”

Miệng Méo chửi rủa.

“Đợi tao đứng dậy được, tao sẽ cho mày một trận!”

Tôi sững người vài giây, lấy hết can đảm, bước tới, tát liên tiếp vào mặt hắn.

Miệng Méo bị tát đến đờ người, trừng mắt nhìn tôi như muốn nuốt chửng:

“Mày dám đánh tao?! Chán sống rồi à?!”

Hắn cố đứng dậy đánh tôi, tôi đạp thẳng vào vết thương.

Cơn đau dữ dội khiến hắn phải thỏa hiệp.

Mẹ tôi bước vào, dửng dưng bưng cơm đặt trước mặt tôi.

Hai mẹ con lặng lẽ ăn.

Miệng Méo nhìn chúng tôi, lửa giận bốc lên:

“Hai con đĩ! Tao nuôi chúng mày mấy năm, giờ cần chăm sóc thì làm bộ mặt thế à?!”

Người lớn chửi, đứa nhỏ khóc. Còn mẹ con tôi làm như không nghe, yên tĩnh như đêm tiệc đầy tháng năm nào.

Ăn xong, chúng tôi dọn dẹp rồi đi ngủ.

Tôi ném đứa con đang khóc cho Miệng Méo, cùng mẹ sang phòng khác ngủ.

Từ cứng miệng, Miệng Méo dần xuống nước:

“Tổ tông ơi, em không cho con ăn thì cũng cho con bú một miếng chứ! Đó là con ruột của em mà! Mẹ, đó là cháu ngoại ruột của mẹ đó!”

Mẹ tôi chê ồn, dậy đóng cửa lại, giống hệt như mỗi lần Miệng Méo đánh tôi, ức hiếp tôi, nhốt mẹ tôi ngoài cửa.

Đêm ấy, tôi ngủ ngon lạ thường.

Ban ngày, tôi và mẹ ra ngoài làm việc, mang theo lương khô.

Sáng sớm đi, mặt trời lặn mới về.

Dân làng hỏi, chúng tôi nói con đã có Miệng Méo trông, còn mùa vụ không thể chậm trễ.

Về tới nhà, Miệng Méo đã lăn khỏi giường, đang bò lê, múc nước trắng trên bàn cho con cầm hơi.

 
9
Đứa bé không biết đã khóc bao lâu, cổ họng khản đặc đến mức không phát ra được tiếng, chỉ còn thấy cái miệng há ra gào thét nhưng không phát ra âm thanh nào.

Thấy tôi về, hắn như nhìn thấy hy vọng:

“Nhanh lên! Mau cho con tao bú!”

Tôi mặt không biểu cảm, định đi thẳng vào trong, ai ngờ hắn lao tới ôm chặt lấy chân tôi.

“Tôi biết trước đây tôi sai, tôi khốn nạn, tôi đáng chết! Tôi chỉ xin cô cho con bú một chút thôi, nó đã một ngày một đêm chưa được ăn gì rồi, nó còn nhỏ như vậy, không chịu nổi đâu!”

Tôi giật chân mấy lần vẫn không rút ra được, hắn ôm rất chặt.

“Nếu anh không buông tôi ra thì tôi bế con kiểu gì?” – Tôi hỏi.

Hắn mừng rỡ: “Đúng đúng, là tôi ngu quá!”

Vừa buông tay, tôi liền lách người vào phòng trong, đóng sập cửa, không cho hắn có bất kỳ cơ hội nào chạm vào tôi nữa.

Bị chơi khăm, liền hắn nổi điên:

“Con đàn bà độc ác! Đây là con ruột của cô đó! Hổ dữ còn không ăn thịt con mà!”

Đang chửi rủa thì mẹ tôi bưng cơm vào.

Tối nay bà hầm một con gà, mùi thơm lan tỏa khắp phòng.

Ngay cả hắn cũng phải nuốt nước bọt:

“Ai cho các người giết gà của tôi?! Không chịu cho con tôi bú thì thôi, còn dám ăn gà của tôi! Tôi nói cho các người biết, mai bác sĩ tới thay thuốc, tôi sẽ nói hết! Tôi sẽ cho mọi người biết rõ tội ác của hai mẹ con các người!”

Nghe vậy, tôi khựng lại một giây, nhìn mẹ tôi một cái, rồi tiếp tục ăn như không có gì.

Trước khi bác sĩ tới ngày hôm sau, tôi bế đứa bé lại, trên tay cầm cây kim may chăn cỡ lớn, đâm thẳng vào cánh tay nó, máu lập tức tuôn ra.

Đứa bé khẽ động đậy, có lẽ không còn sức nên cũng không khóc thành tiếng.

“Cô làm cái gì vậy?!”

Hắn gào lên, vừa đau lòng vừa phẫn nộ không dám tin.

Chương trước Chương tiếp
Loading...