Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Lấy Ăn Làm Vui
Chương 5
16
Khi ta trở lại yến tiệc, ca múa vừa dứt. Đích tỷ cũng ngồi đó, sắc mặt tái nhợt, thần trí vẫn chưa định.
Thái hậu chậm rãi nói: “Nghe nói Vương phi Tuyên Vương cũng tới, lại đây, để ai gia nhìn một chút.”
Ta vừa định đứng dậy, Đích tỷ đột nhiên từ trong đám đông lao ra, quỳ rạp giữa chính điện, cao giọng hô:
“Thỉnh Thái hậu minh giám! Dân nữ là trưởng nữ của Thường gia - Thường Hoan, người vốn dĩ nên gả cho Tuyên Vương là dân nữ! Thường Lạc lòng dạ hiểm độc, che giấu âm mưu, lại dám thay dân nữ gả vào phủ Tuyên Vương! Người thực sự nên là Vương phi, chính là dân nữ!”
Cả điện xôn xao như nước sôi sùng sục. Tiếng xì xầm vang khắp nơi, náo động không ngớt.
Quý phi thở dài, xoay sang Thái hậu nói: “Thái hậu nương nương, chuyện này không thể xem nhẹ. Thường Lạc lại dám thay tỷ tỷ gả đi, thật đúng là tâm tư độc địa. Đáng thương cho Thường Hoan cô nương phải chịu oan khuất này, mong thái hậu minh xét.”
Ánh mắt sắc bén của Thái hậu rơi trên người ta. “Thường Lạc, ngươi nói ai gia nghe thử, chuyện này có thật không?”
Ta sợ hãi trong lòng, nhưng ngoài mặt không chút biến sắc, liên tục lắc đầu, trong lòng âm thầm nhẩm đi nhẩm lại những lời đã chuẩn bị sẵn, cuối cùng kiên định nói: “Thái hậu nương nương, thần thiếp tuyệt đối không thay thế tỷ tỷ gả vào phủ Tuyên Vương. Thần thiếp có tên trong gia phả Thường gia, là trưởng nữ danh chính ngôn thuận, không hề có chuyện thế thân.”
Ta luôn lo Tuyên Vương sẽ trả ta về phủ. Quản gia nhìn không nổi nữa, từng nói với ta: hôn sự có thánh chỉ ban hôn, nào dễ gì nói hòa là hòa.
Ta lén nói với ông ấy rằng, ta là người thay tỷ tỷ gả đi.
Ông ấy lại bật cười bảo: “Vương phi, điện hạ sớm đã biết. Thường gia không muốn đại cô nương gả qua, mới đem người qua danh nghĩa kế mẫu nhận làm đích nữ. Vương phi là người có tên trong gia phả, trên thánh chỉ cũng không ghi cụ thể là ai, nói gì tới thế thân?”
Sắc mặt Thường Hoan trắng bệch, môi run rẩy. Tỷ ấy bỗng bật khóc, bộ dạng vừa yếu ớt vừa đáng thương.
“Là bởi vì… nàng ta uy hiếp mẫu thân ta…”
Lời còn chưa dứt, đã bị Trưởng công chúa cắt ngang: “Hừ, uy hiếp? Vậy xin hỏi Thường Hoan cô nương, Vương phi Tuyên Vương rốt cuộc đã uy hiếp thế nào? Nếu bản cung nhớ không lầm, trước khi muội ấy gả vào phủ, chẳng phải luôn bị hai mẹ con ngươi chèn ép sao?”
Sắc mặt Thường Hoan trắng lại đỏ, đỏ rồi tái nhợt.
Trưởng công chúa cười khẩy: “Hay là cô ghen tị vì Vương phi được sủng ái, lòng sinh oán hận? Còn nữa, thân phận của cô, ai cho cô tới dự thọ yến của Thái hậu? Chẳng lẽ là lén lút vào? Không lẽ… là quý phi nương nương đích thân dẫn vào?”
Thường Hoan ngồi phịch xuống đất, nói cũng không thành câu.
Quý phi nở nụ cười cứng đờ: “Trưởng công chúa thân thiết với Vương phi, bênh vực cũng là thường tình. Nhưng việc này nghiêm trọng, thân phận Vương phi thật sự cần phải tra rõ.”
Một giọng nói thô bạo vang lên giữa đại điện: “Tra gì mà tra! Nàng ta chắc chắn không phải Vương phi! Trong đây nhất định có âm mưu!”
Một thân áo tím rực rỡ lao vào giữa điện… Lục hoàng tử?!
Quý phi mừng rỡ: “Hoàng nhi, sao con lại tới đây?”
Lục hoàng tử vén áo quỳ rạp xuống đất: “Thái hậu, mẫu phi, việc này chắc chắn có ẩn tình! Ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhi thần đã biết nàng không phải Vương phi… nàng là Hoàng tử phi của ta mới đúng!”
Quý phi ngồi phịch xuống ghế.
Lục hoàng tử ngẩng đầu, thành khẩn hỏi: “Mẫu phi, nếu nàng không phải Vương phi, vậy khi nào con có thể cưới nàng làm Hoàng tử phi? Bảy ngày sau có được không? Không đúng, chậm quá! Ba ngày nữa đi!”
Nét mặt quý phi hoàn toàn sụp đổ, chỉ tay quát lớn: “Câm miệng! Người đâu, đưa Lục hoàng tử lui ra ngoài cho ta!”
Ta bỗng thấy mình thật ra cũng khá thông minh.
Lục hoàng tử bị kéo đi, vừa vùng vẫy vừa la hét om sòm. Thường Hoan ngơ ngác như mất hồn, đến khóc cũng quên. Yến tiệc hỗn loạn như nồi cháo.
Đúng lúc ấy, xung quanh chợt yên lặng. Chỉ còn tiếng bánh xe lăn qua nền đá xanh rì rào.
Tiêu Yểm dừng trước mặt ta, đưa tay kéo ta ra sau che chắn.
Hắn chậm rãi nói: “Hồi bẩm Thái hậu, Thường Lạc là chính thê ta cưới hỏi đàng hoàng, là Vương phi duy nhất của Tuyên Vương phủ. Trên thánh chỉ đã ghi rõ ràng, nếu không phải nàng, thì cũng sẽ không có ai khác. Còn về Thường Hoan cô nương…”
Hắn đột nhiên cười lạnh: “Ngươi là ai vậy?”
Lần này, sắc mặt Thường Hoan trắng bệch như tờ giấy, ôm mặt òa khóc.
Ta đẩy xe, chỉ mong rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.
Sau lưng lại vang lên tiếng gào thảm thiết: “Mẫu phi! Mẫu thân ơi! Đừng đánh con nữa! Con dâu của người sắp chạy mất rồi! Tiêu Yểm! Con bà ngươi! Đứng lại đó cho ta! Á á á! Mẫu thân ơi! Đừng đánh vào mặt!”
Ta đẩy Tiêu Yểm, chạy càng lúc càng nhanh.
17
Trên xe ngựa, ta đẩy người mấy lần mà vẫn không đẩy ra được. Tiêu Yểm lại đang… gặm miệng ta.
Ta vỗ vỗ vai hắn. Kết quả là bị ôm thẳng vào lòng, còn bị siết chặt hơn.
Tiếng thở gấp tràn ra khỏi môi ta. Mãi đến khi xe ngừng, hắn mới chịu dừng lại.
Đầu óc ta mơ màng như vừa bị quay vòng tròn. Ta giãy giụa muốn thoát ra, thì hắn trầm giọng cảnh cáo: “Đừng nhúc nhích.”
Mặc dù ta rất muốn chạy, nhưng linh cảm nói rằng nếu còn động đậy nữa sẽ nguy hiểm lắm. Ta không dám cựa quậy, đành nhỏ giọng thương lượng: “Vậy… vậy người đừng như lúc nãy nữa…”
Hắn nghiêng đầu hỏi: “Như thế nào?”
Mặt ta đỏ bừng, bực bội đá nhẹ hắn một cái. Rồi lại có chút lo sợ hỏi: “Những Vương phi trước đây của người, có phải cũng bị người gặm như thế… nên mới chết không?”
Tiêu Yểm bật cười, vai run lên vì cười.
Một lúc sau mới nghiêm mặt: “Không có. Họ không chết, ta đưa họ đi nơi khác rồi. Thánh thượng bắt ta thành thân, họ không muốn gả thì cũng phải gả, ta chỉ có thể giả vờ nói họ đột tử.”
Thì ra cái gọi là “lên đường” lúc trước… là như thế!
Tiêu Yểm kề trán vào trán ta: “Sao vậy? Ghen à?”
Ta mở to mắt đầy ngơ ngác, trong lòng như có một con hươu nhỏ chạy loạn.
Hắn không tiếp tục hỏi, mà nói tiếp: “Nghe thấy Tiêu Hành nói muốn cưới nàng, ta đã nổi máu ghen rồi.”
Ta chớp mắt.
Hắn nhẹ giọng, dứt khoát: “Không hiểu sao? Vậy ta nói cho rõ… Chỉ cần nó nhìn nàng thêm một cái, nói một câu thích nàng, muốn cưới nàng, ta đã phát điên rồi. Chỉ muốn đánh chếtnó, để nó vĩnh viễn biến mất trước mặt nàng.”
Ta sững người.
Tiêu Yểm tháo mặt nạ xuống, lại gặm miệng ta.
Ta như rơi vào vòng xoáy, chao đảo ngập tràn. Chỉ nghe thấy tiếng cười trầm từ cổ họng người vang lên: “Thứ này không gọi là gặm, mà là hôn.”
Hắn dừng một chút, rồi nói: “Chỉ có khi thích một người, mới làm điều đó.”
Đầu óc ta tỉnh táo đôi chút, lập tức hỏi lại: “Nhưng mà… không phải người từng nói, sẽ không thích ta sao?
Á! Đau quá! Hắn dám cắn ta! Thật quá đáng! Ta phải cắn lại mới được!
18
Thường Hoan làm loạn yến thọ của Thái hậu, khiến Thường gia mất hết mặt mũi. Phụ thân nổi trận lôi đình, cầm roi đuổi theo đánh tỷ tỷ, còn nói muốn gả tỷ ấy đi.
Người được chọn làm rể là một thư sinh nghèo vào kinh ứng thí. Tuy nghèo khó, nhưng tư chất xuất chúng, nghe nói là hạt giống Trạng nguyên năm nay.
Thế nhưng, Thường Hoan lại không muốn gả. Phu nhân hết khóc lại la, còn dọa treo cổ, cũng không thay đổi được ý định của phụ thân.
Kết cục, Thường Hoan bò lên giường Ngũ hoàng tử, bằng lòng làm thiếp.
Trưởng công chúa uống xong một chén trà, nghiến răng mắng: “Ngũ hoàng tử đúng là thứ cặn bã! Buồn nôn chết đi được!”
Tửu lâu đông nghịt người, rất nhanh đã nuốt trôi tiếng mắng của trưởng công chúa.
Vì có trưởng công chúa giới thiệu nhiệt tình, người đến ủng hộ tửu lâu lại càng nhiều thêm. Ánh mắt trưởng công chúa nhanh chóng bị giò heo trên bàn hấp dẫn.
“Ăn giò heo thì nhất định phải kèm dưa chuột muối chua!”
Ta nắm lấy tay trưởng công chúa, hai mắt sáng rực: “Nước mơ ướp lạnh cũng là một cặp trời sinh với món này! Vị chua ngọt cân bằng dầu mỡ, chính là cách ăn được yêu thích nhất đó!”
“Vậy sao? Ta phải nếm thử xem sao!”
Thế là, ta và trưởng công chúa, hai kẻ mê ăn bèn trở thành bằng hữu thân thiết.
19
Về phần Tiêu Yểm, từ sau khi Hoàng đế bệnh nguy kịch, hắn liền trở nên bận rộn vô cùng. Cục diện trong kinh cũng ngày một căng thẳng. Người lui tới tửu lâu, nhất là các bậc quyền quý, dần dần thưa thớt.
Trưởng công chúa vẫn thường đến. Công chúa nhìn mây đen dày đặc ngoài cửa sổ, khẽ nói: “Sắp đổi trời rồi.”
Tim ta khẽ run.
Đêm đó, mưa lớn như trút. Ta đốt đèn ngồi đợi, lòng bồn chồn bất an. Ngoài trời gió giật mưa dồn, hoa rụng đầy sân.
Một trận gió lớn thổi bật cửa. Ta giật mình ngoảnh đầu lại, chỉ thấy Tiêu Yểm đứng ở ngưỡng cửa.
Một thân y phục trắng đẫm nước mưa và máu. Tà áo ướt sũng, nước nhỏ tong tong xuống nền đá.
Chân hắn đã lành… từ bao giờ? Vì sao sắc mặt hắn lại khó coi đến vậy? Vì sao trông hắn bi thương đến thế?
Ngàn vạn lời muốn nói, nhưng cuối cùng ta chỉ nhào vào lòng hắn, ôm thật chặt: “Tiêu Yểm, chàng đã về rồi!”
Hắn há miệng, vòng tay ôm lấy eo ta, càng siết chặt hơn. Gục mặt vào hõm vai ta.
Ta cảm nhận được bờ vai dần dần ướt sũng. Không rõ là nước mưa, hay là nước mắt. Có lẽ… là cả hai.
Giọng hăn khàn khàn: “Bọn họ… đều chết cả rồi. Nhưng ta lại chẳng thấy vui chút nào. Bởi vì những thứ ta muốn… chẳng thứ nào có thể quay về nữa.”
Ta nhớ lại ngày mẫu thân lìa đời, cũng là một ngày mưa to.
Khi đó, ta nắm tay người, run rẩy nói: “Mẹ ơi, đừng bỏ con lại! Con sợ lắm! Con không muốn sống cô đơn một mình đâu!”
Người dịu dàng đáp: “Người sống… thì luôn phải nhìn về phía trước. Thường Lạc của ta, phải sống một đời bình an, vui vẻ.”
Ta ôm lấy Tiêu Yểm, khẽ nói: “Nhưng chàng là di vật duy nhất mà mẫu thân chàng để lại trên thế gian này. Người sống… thì luôn phải nhìn về phía trước. Tiêu Yểm, cả đời này, chúng ta phải sống thật vui vẻ, thật bình an.”
Ngoài cửa sổ, sấm sét giáng xuống như phá trời.
20
Ngày Tiêu Yểm đăng cơ, khắp thiên hạ ăn mừng. Còn ta, được sắc phong làm Hoàng hậu!
Trưởng công chúa kéo tay áo ta, vừa bĩu môi vừa nói nhỏ: “Muội nói xem Tiêu Yểm có bệnh không chứ? Ta chỉ muốn kéo muội về phủ công chúa ngủ vài hôm, hắn cũng không cho! Ta có ăn thịt muội đâu! Quá đáng thật!”
Đám cung nhân trong điện đều cúi gằm đầu, hận không thể tự chọc thủng màng nhĩ.
Ta vội lấy tay bịt miệng công chúa, nhỏ giọng: “Nhỏ tiếng chút đi!”
Trưởng công chúa nhún vai: “Nhưng hắn đúng là một kẻ si tình. Khác xa ông hoàng phụ phong lưu như ngựa giống của ta. Mỗi lần mấy tên đại thần dám nhắc đến tuyển tú, là bị chỉnh cho không dám ngẩng mặt. Ngoài mặt không nói, quay đầu liền đưa đám tiểu thư tới tận phủ bọn họ, khiến nhà người ta gà chó không yên. Giờ không ai dám nhắc đến chuyện đó nữa rồi.”
Nói rồi, công chúa kéo tay ta, ghé tai thì thầm: “Trốn ra phủ công chúa một đêm đi! Ta chuẩn bị đâu ra đấy rồi. Muội xem muội kìa…”
Ánh mắt công chúa lướt qua cổ ta, “chậc chậc” hai tiếng. Ta hận không thể đào hố chui xuống. Đáng xấu hổ là… ta thật sự động lòng.
Tiêu Yểm đúng là quá đáng! Lúc nào cũng nói mà không giữ lời!
… Trưởng công chúa kéo ta đi dạo lung tung. Công chúa trời sinh ham chơi, mới quay lưng đã chẳng thấy bóng.
Ta đứng tại chỗ, lại vô tình gặp lại Thường Hoan. Tỷ ấy trông tiều tụy hơn trước rất nhiều.
Trưởng công chúa từng nói, Ngũ hoàng tử là kẻ tệ bạc, vợ lớn vợ bé đủ cả, thiếp thất vào như nước chảy. Vương phi của gã thì khó chiều, Thường Hoan làm sao sống yên ổn được?
Vừa thấy ta, Thường Hoan liền điên cuồng lao tới. May có thị vệ đè tỷ ấy xuống.
Mắt đích tỷ đỏ lòm: “Tại sao? Ngươi dựa vào đâu? Mọi thứ ngươi có, vốn nên là của ta! Trả lại cho ta! Ngươi cướp đi tất cả của ta rồi!”
Ta ngồi xổm xuống trước mặt tỷ tỷ, lấy khăn tay trong ngực ra, lau vết bẩn trên mặt tỷ.
Nhẹ nhàng nói: “Đích tỷ, có lẽ tỷ không biết, ta luôn luôn rất ngưỡng mộ tỷ. Phu nhân yêu chiều tỷ, tỷ nói gì người cũng thuận, sẵn sàng làm mọi thứ vì tỷ. Tỷ không muốn gả, nên ta thay tỷ gả đi. Phụ thân tuy nghiêm khắc, nhưng luôn mềm lòng với tỷ. Dù tỷ phạm sai, ông cũng không bỏ rơi tỷ. Ông chọn cho tỷ một phu quân đoan chính, ngay năm nay đỗ Thám hoa. Nhưng tỷ không chịu gả, tự cắt đứt đường lui. Ta tuy ngưỡng mộ được yêu thương như tỷ, nhưng chưa từng tham vọng chiếm lấy. Ta dễ thỏa mãn lắm. Chỉ cần được ăn một chiếc giò heo, ta đã thấy vui, thấy hạnh phúc rồi. Với ta, vậy là đủ để gọi là hạnh phúc.”
Thường Hoan ngây người nhìn ta. Tâm trí dường như hiện về ký ức ngày xưa.
Tỷ ấy bỗng ôm mặt, khóc nức nở.
Ta ngoảnh đầu lại. Tiêu Yểm đứng dưới cờ rượu phần phật bay trong gió.
Hắn mỉm cười dịu dàng, đưa tay về phía ta.
“Lại đây, ta cõng nàng.”
Ta nằm lên lưng hắn, hai tay ôm chặt cổ hắn.
Ngàn lần, vạn lần… hắn cũng sẽ không buông.
Ta cũng vậy.