Lãnh Cung Dưỡng Đế

Chương 3



6

Thái y đến rất nhanh.

Ông là lão nhân trong cung, trước mặt hoàng thượng nào dám giấu giếm.

Sau khi cẩn thận kiểm tra Tiêu Tranh, lại xem qua phần bã Tử Bối Thiên Quỳ ta giữ lại, thái y quỳ xuống, run giọng bẩm:

“Khởi bẩm hoàng thượng, lời Thẩm chủ tử không sai.”

“Hồng ban trên mặt Cửu hoàng tử quả thực do thai độc gây nên. Dùng Tử Bối Thiên Quỳ thoa ngoài da, đúng là có thể giải độc.”

“Còn chuyện bà đỡ nói là quỷ thai…”

“Bẩm hoàng thượng, dân gian có lời đồn như vậy, nhưng trong y thư không hề ghi chép. Theo vi thần thấy, đó chỉ là độc tố ứ tích, chẳng phải điềm dữ gì.”

Hoàng thượng trầm mặc hồi lâu.

Lâu đến mức Vạn quý phi quỳ dưới đất bắt đầu run rẩy.

Rốt cuộc, ngài lên tiếng:

“Vạn thị, ngươi có biết tội?”

Vạn quý phi dập đầu thật mạnh.

“Thần thiếp biết tội, cầu hoàng thượng khai ân!”

“Ngươi tàn hại hoàng tự, khi quân võng thượng, theo luật đáng chém.”

Giọng hoàng thượng lạnh lẽo không một tia nhiệt độ.

“Nhưng niệm tình ngươi hầu hạ trẫm nhiều năm, lại từng nuôi dưỡng Thập hoàng tử, trẫm tha cho ngươi một mạng.”

Vạn quý phi vừa lộ vẻ mừng rỡ thoát nạn, đã nghe hoàng thượng tiếp lời:

“Từ hôm nay, giáng làm tần, dời khỏi Phượng Nghi cung. Thập hoàng tử giao cho Thục phi nuôi dưỡng.”

Vạn quý phi — không, nay là Vạn tần — sắc mặt đông cứng.

Thập hoàng tử lại òa khóc.

Xử trí xong Vạn tần, hoàng thượng nhìn sang Tiêu Tranh.

Đứa trẻ ba tuổi ấy từ đầu đến cuối vẫn quỳ thẳng lưng, không khóc không náo, trên mặt thậm chí không lộ nửa phần cảm xúc thừa.

Trong mắt hoàng thượng thoáng qua một tia phức tạp.

“Ngươi tên gì?”

“Nhi thần Tiêu Tranh.”

“Ai đặt?”

Tiêu Tranh quay đầu nhìn ta:

“Là mẫu thân đặt.”

“Mẫu thân?”

Hoàng thượng nhướn mày.

“Nàng là sinh mẫu của ngươi?”

“Phải.”

Giọng Tiêu Tranh kiên định khác thường.

“Là người đem nhi thần từ bãi tha ma nhặt về. Là người dùng sữa dê nuôi sống nhi thần. Là người giải độc cho nhi thần. Là người dạy nhi thần đọc sách nhận chữ. Người ấy mới là mẫu thân của nhi thần.”

Hoàng thượng trầm mặc.

Ta quỳ dưới đất, chờ ngài định đoạt.

Ban chết?

Hay lại đày về lãnh cung?

Hoặc là…

“Thẩm thị.”

Hoàng thượng rốt cuộc nhìn ta.

“Ngươi cứu hoàng tự có công, nuôi dưỡng hoàng tự có công, nên được trọng thưởng. Ngươi muốn gì?”

Ta thoáng sững người.

Trong đầu như có vô số tiếng xôn xao, nhưng ta chỉ hít sâu một hơi, dập đầu thưa:

“Thần thiếp không cầu gì khác, chỉ mong hoàng thượng cho phép thần thiếp tiếp tục nuôi dưỡng Cửu hoàng tử.”

“Chỉ vậy thôi?”

Hoàng thượng có phần ngoài ý muốn.

“Chỉ vậy.”

Tiêu Tranh là con của ta.

Từ khoảnh khắc ta ôm hắn từ bãi tha ma trở về, hắn đã là con của ta.

Bất luận hắn là hoàng tử hay kẻ ăn mày, điều ấy cũng không đổi.

Hoàng thượng nhìn ta rất lâu.

Cuối cùng khẽ gật đầu.

“Chuẩn. Phong Thẩm thị làm Thục nhân, ban cư Trường Lạc cung, hưởng bổng lộc ngang tần vị.”

Ta dập đầu tạ ân.

Từ lãnh cung đến Trường Lạc cung, ta dùng ba năm.

Từ phế phi đến tần vị Thục nhân, ta cũng dùng ba năm.

Nhưng ta chẳng để tâm những điều ấy.

Điều ta để tâm — chỉ là đứa trẻ đang siết chặt tay ta bên cạnh.

7

Dời đến Trường Lạc cung, ngày tháng cũng không vì thế mà nhẹ nhõm.

Vạn tần tuy bị giáng vị, nhưng nàng ta đã kinh doanh trong cung nhiều năm, thế lực rễ sâu cành rậm.

Huống hồ Thập hoàng tử bị giao cho Thục phi nuôi dưỡng, còn nàng bị chuyển đến Thanh Thu các hẻo lánh, xa khỏi tầm mắt hoàng thượng.

Cục diện ấy chỉ càng khiến nàng thêm phần điên cuồng.

Mùa đông năm Tiêu Tranh năm tuổi, xảy ra một đại sự.

Đêm ấy, Tiêu Tranh đột nhiên phát sốt cao, cả người nóng như lửa đốt, mê man bất tỉnh.

Thái y đến xem, sắc mặt ngưng trọng.

“Khởi bẩm Thục nhân, Cửu hoàng tử là trúng độc.”

Trúng độc?

Đầu ta ong lên một tiếng.

“Là độc gì?”

“Dường như là thạch tín, lại tựa hồ không hẳn. Lão thần nhất thời khó phân rõ.”

Thái y lau mồ hôi.

“May mắn là Cửu hoàng tử dùng không nhiều, còn cứu được. Lão thần lập tức kê phương, nhưng muốn giải độc, cần một vị thuốc dẫn — thiên niên tuyết sâm.”

Thiên niên tuyết sâm.

Bảo vật trong cung, chỉ có trong tư khố của hoàng thượng.

Ta không nói hai lời, khoác áo chạy thẳng đến Càn Thanh cung.

Đến cửa cung, lại bị thị vệ ngăn lại.

“Thục nhân thỉnh hồi. Hoàng thượng đã an nghỉ.”

Ta quỳ trong tuyết, đầu gối đông cứng đến mất cảm giác.

“Xin thông bẩm một tiếng, Cửu hoàng tử trúng độc, cấp cần thiên niên tuyết sâm cứu mạng.”

Hai thị vệ nhìn nhau, một người vào trong bẩm báo.

Chẳng bao lâu, hắn trở ra, sắc mặt khó coi.

“Thục nhân… ý chỉ của hoàng thượng là… thiên niên tuyết sâm đã ban cho Thập hoàng tử. Vài hôm trước Thập hoàng tử cũng bệnh, nói cần tuyết sâm ôn dưỡng.”

Thập hoàng tử bệnh?

Hắn bệnh lúc nào? Bệnh nặng đến đâu? Cần đến thiên niên tuyết sâm — vật cứu mạng ấy?

Ta quỳ trong tuyết, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến rớm máu.

Là trùng hợp sao?

Không.

Không phải.

Đây là ván cờ của Vạn tần.

Nàng để con mình “bệnh”, cướp tuyết sâm, khiến con ta không thuốc mà chết.

Quả là một mũi tên trúng hai đích.

Ta đứng dậy, xoay người rời đi.

Sau lưng vang lên tiếng thị vệ:

“Thục nhân, người đi đâu?”

“Tìm giải dược.”

Ta trở về Trường Lạc cung.

Nhìn Tiêu Tranh mê man trên giường, tim như bị người khoét mất một khối.

Trong đầu ta dường như có vô số lời nhắc nhở dồn dập.

Không được hoảng.

Tuyết sâm không phải cách duy nhất.

Ta chợt nhớ, trong Thái y viện có một lão thái y họ Chu, quê ông có phương thuốc dân gian, dùng linh chi phối với huyết lộc cũng có thể giải độc.

Linh chi dễ tìm.

Huyết lộc…

Trong Ngự hoa viên, góc đông bắc quả thực nuôi mấy con mai hoa lộc.

Đó là vật hoàng thượng yêu thích, đặc biệt vận từ Quan ngoại về.

Ta không còn kịp nghĩ nhiều, quay người chạy ra ngoài.

“— Mẫu thân…”

Sau lưng truyền đến tiếng gọi yếu ớt.

Ta quay đầu.

Tiêu Tranh mở mắt.

Đôi mắt đỏ ngầu vì sốt nhưng vẫn chăm chú nhìn ta.

“Mẫu thân đừng đi… nguy hiểm…”

Ta bước đến, đặt tay lên trán hắn.

“Tranh nhi ngoan.”

“Chờ mẫu thân.”

“Mẫu thân rất nhanh sẽ trở lại.”

8

Ta không cho hắn cơ hội cự tuyệt, xoay người bước ra ngoài.

Góc đông bắc Ngự hoa viên — Lộc uyển.

Thái giám giữ cửa đang dựa bên chậu than ngủ gật.

Ta vòng ra phía sau, trèo tường mà vào.

Trong chuồng có ba con mai hoa lộc đang ngủ.

Ta rút chủy thủ, tiến lại gần con gần nhất.

Hươu giật mình tỉnh dậy, vừa định kêu đã bị ta bịt miệng.

Lưỡi chủy thủ rạch một đường nhỏ nơi chân nó, máu tươi trào ra.

Ta dùng bình sứ mang theo hứng đầy quá nửa, rồi rắc kim sang dược lên vết thương, lấy vải buộc lại.

Toàn bộ quá trình chưa đến một khắc.

Ta nhét bình sứ vào ngực áo, trèo tường ra ngoài.

Trở về Trường Lạc cung, Chu thái y đã theo phương thuốc dân gian nấu xong canh linh chi.

Ta đổ huyết lộc vào, đút cho Tiêu Tranh uống.

Một canh giờ sau, cơn sốt lui.

Hai canh giờ sau, hắn mở mắt.

“Mẫu thân…”

Ta ôm hắn vào lòng, nước mắt rốt cuộc không kìm được.

“Không sao rồi, mẫu thân ở đây.”

Lần tính toán này của Vạn tần — thất bại.

Nhưng ta biết, nàng sẽ không chịu dừng tay.

Quả nhiên.

Năm Tiêu Tranh bảy tuổi, sóng gió lớn hơn ập đến.

Mùa xuân năm ấy, hoàng thượng xuất hành đến săn trường, mang theo mấy vị hoàng tử đã trưởng thành, cùng Tiêu Tranh và Thập hoàng tử.

Tiêu Tranh tuy mới bảy tuổi nhưng kỵ xạ đã khá tinh thục.

Đó là công phu hắn khổ luyện từng chút một suốt những năm ở lãnh cung.

Trong săn trường, một mình hắn bắn hạ hai con lộc, ba con dã thố, đoạt hết phong đầu của mấy vị hoàng tử trưởng thành.

Hoàng thượng long nhan đại duyệt, tại chỗ ban cho hắn một con ngự mã.

Thập hoàng tử ghen đến đỏ cả mắt.

Đêm ấy, doanh trại xảy ra biến.

Hoàng thượng bị thích khách tập kích, thích khách bị giết tại chỗ, nhưng hoàng thượng vẫn bị thương nhẹ.

Điều tệ hơn là — trên người thích khách tìm thấy một khối ngọc bội.

Khối ngọc ấy là của Tiêu Tranh.

Chính là ngọc quyết gắn trên phụ kiện của con ngự mã hoàng thượng vừa ban, không rõ sao lại rơi vào tay thích khách.

Nhất thời, mọi mũi nhọn đều chĩa về phía Tiêu Tranh.

“Cửu hoàng tử mới bảy tuổi đã có tâm cơ như vậy sao? Bổn cung không tin.”

Thục phi đứng ra nói đỡ.

“Rõ ràng có người vu oan hãm hại.”

Vạn tần cười lạnh.

“Ai chẳng biết con ngự mã ấy mới được ban. Ngọc quyết trên đó người thường không lấy được. Ngoài Cửu hoàng tử ra còn ai có thể?”

“Ngươi...”

“Đủ rồi.”

Hoàng thượng giơ tay ngăn lại, nhìn Tiêu Tranh.

“Tranh nhi, ngươi có lời gì nói?”

Tiêu Tranh quỳ dưới đất, mặt không lộ nửa phần hoảng loạn.

“Nhi thần có lời.”

“Nói.”

“Ngọc quyết tìm thấy trên người thích khách quả thực là của nhi thần. Nhưng ngọc quyết của nhi thần đã mất từ ba ngày trước.”

“Mất? Mất ở đâu?”

“Nhi thần không rõ. Nhưng ba ngày trước tại Ngự hoa viên, nhi thần từng gặp Thập đệ và tùy tùng của đệ ấy.”

“Ngọc quyết có lẽ rơi vào lúc đó.”

Sắc mặt Thập hoàng tử biến đổi.

“Ngươi nói bậy! Ta chưa từng thấy ngọc quyết của ngươi!”

“Thập đệ chớ vội.”

Tiêu Tranh khẽ cười.

Nụ cười ấy mang theo hàn ý không hợp với tuổi tác.

“Nhi thần còn điều thứ hai.”

Hắn quay sang hoàng thượng.

“Thích khách bị giết tại chỗ, chết không đối chứng — đó là thứ nhất. Trên người hắn chỉ có ngọc quyết của nhi thần, không có manh mối nào khác — đó là thứ hai. Tất cả nhìn qua như có người cố ý thiết kế, đem tội danh đổ lên đầu nhi thần. Nhưng kẻ thiết kế đã quên một việc.”

“Việc gì?”

“Ngọc quyết của nhi thần là ngự tứ chi vật, ngọc liệu và công nghệ đều đặc biệt. Nếu thích khách thật sự do nhi thần sai khiến, nhi thần ngu xuẩn đến mức để hắn mang theo vật nổi bật như vậy đi hành thích sao?”

Hoàng thượng trầm ngâm.

“Lời ngươi có lý. Nhưng chứng cứ rõ ràng, giải thích thế nào?”

Tiêu Tranh không đáp, chỉ nhìn về phía ta.

Ta biết hắn cần gì.

Ta khẽ gật đầu.

Hắn mới tiếp lời:

“Nếu phụ hoàng còn nghi ngờ, có thể tra tùy tùng của Thập đệ. Ba ngày trước có một người tên Lưu Toàn từng xuất hiện ở Ngự hoa viên. Người này vốn thuộc cung của Vạn tần nương nương, sau theo Thập đệ đến chỗ Thục phi. Ngày nhi thần mất ngọc quyết, hắn ở gần đó.”

Ánh mắt hoàng thượng trầm xuống.

“Truyền Lưu Toàn.”

Lưu Toàn bị áp giải lên, mặt cắt không còn giọt máu.

Chưa cần dụng hình, hắn đã khai sạch.

Chính Vạn tần sai hắn trộm ngọc quyết, giao cho thích khách, vu tội cho Tiêu Tranh.

Sắc mặt Vạn tần trắng bệch như giấy.

Hoàng thượng nhìn nàng, trong mắt không còn nửa phần nhiệt độ.

“Vạn thị, trẫm đã cho ngươi cơ hội.”

“Hoàng thượng tha mạng! Hoàng thượng tha mạng!”

Vạn tần quỳ rạp, dập đầu liên hồi.

“Thần thiếp nhất thời hồ đồ...”

“Nhất thời hồ đồ?”

Hoàng thượng cười lạnh.

“Từ khi ngươi vứt bỏ Cửu hoàng tử, ngươi chưa từng có lúc nào không hồ đồ.”

Ngài đứng dậy, giọng băng giá:

“Vạn thị mưu hại hoàng tự, tội không thể dung. Từ nay phế làm thứ dân, đánh vào lãnh cung, vĩnh viễn không được xuất.”

Vạn tần mềm nhũn trên đất, bị kéo đi.

Khi đi ngang qua Tiêu Tranh, nàng đột ngột vùng vẫy ngẩng đầu, đôi mắt đầy tơ máu nhìn chằm chằm hắn.

“Ngươi… thứ nghiệt chủng… đáng lẽ phải chết ở bãi tha ma…”

Tiêu Tranh nhìn nàng, ánh mắt bình thản.

“Mẫu phi,”

Hắn nói:

“Bảo trọng.”

Hai chữ ấy khiến toàn thân Vạn tần run rẩy.

Nàng bị kéo đi, biến mất trong màn đêm.

Ta nhìn Tiêu Tranh đứng cách đó không xa.

Hắn cúi đầu, không rõ đang nghĩ gì.

Ta bước đến, nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn.

“Sao vậy?”

Hắn ngẩng đầu, đôi mắt sáng rực trong đêm.

“Mẫu thân… nàng thật sự sẽ chết sao?”

Ta trầm mặc giây lát.

“Phải.”

“Nhưng đó là lựa chọn của nàng.”

“Người nào cũng phải trả giá cho lựa chọn của mình.”

9

Vạn tần bị đánh vào lãnh cung, Tiêu Tranh liền trở thành hoàng tử được sủng ái nhất trong cung.

Hắn thông tuệ, chăm chỉ, đối với hoàng thượng cung kính, đối với huynh đệ hòa nhã, với hạ nhân cũng ôn hòa.

Hoàn mỹ đến mức không giống một đứa trẻ tám tuổi.

Nhưng ta biết, trong lòng hắn giấu một ngọn lửa.

Hắn chưa từng quên mình là đứa trẻ bị thân mẫu ruồng bỏ.

Cũng chưa từng quên, ai đã nhặt hắn từ bãi tha ma về, ai đã nuôi hắn lớn lên trong lãnh cung.

Kẻ đối xử tốt với hắn, hắn ghi tạc.

Kẻ đối xử xấu với hắn, hắn cũng ghi tạc.

Thập hoàng tử vì bị Vạn tần liên lụy, tuy vẫn dưỡng ở chỗ Thục phi, nhưng địa vị sa sút thảm hại.

Hắn hận Tiêu Tranh, hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Song Tiêu Tranh chưa từng so đo với hắn.

Không phải không so đo.

Mà là khinh thường.

Tựa như mãnh hổ, há lại để tâm một con kiến khiêu khích?

Năm Tiêu Tranh mười tuổi, Thập hoàng tử lại gây họa.

Trong Ngự hoa viên, hắn đẩy một tiểu cung nữ ngã xuống giả sơn.

Cung nữ gãy chân, khóc lóc thảm thiết.

Thập hoàng tử chẳng những không nhận sai, còn chỉ tay mắng:

“Ngươi là tiện tỳ, bản hoàng tử đẩy ngươi là coi trọng ngươi!”

Lời ấy truyền đến tai hoàng thượng.

Hoàng thượng đại nộ, tại chỗ đánh Thập hoàng tử hai mươi trượng, phạt quỳ ở Thái miếu ba ngày.

Sau ba ngày trở về, Thập hoàng tử thay đổi hẳn.

Không còn kiêu căng ngạo mạn, trở nên trầm mặc ít lời.

Nhưng trong ánh mắt hắn thỉnh thoảng nhìn Tiêu Tranh, ta thấy thứ sâu hơn.

Không phải hận.

Mà là sợ.

Hắn sợ Tiêu Tranh.

Sợ đến tận xương tủy.

Ta nhìn Tiêu Tranh đang luyện kiếm trong sân.

Hắn đã mười tuổi, cao hơn đồng lứa nửa cái đầu, kiếm thuật càng tinh thục đáng kinh.

Dưới nắng, kiếm quang lấp loáng, khí thế hổ hổ sinh phong.

“Tranh nhi.”

Hắn thu kiếm, quay lại nhìn ta.

“Mẫu thân.”

“Lại đây ngồi.”

Hắn bước đến, ngồi cạnh ta.

Ta nhìn hắn, muốn nói lại thôi.

Hắn khẽ cười.

“Mẫu thân muốn nói gì?”

“Con… còn hận họ không?”

Hắn không hỏi “họ” là ai.

Trầm mặc một lúc lâu, hắn mới mở lời.

“Mẫu thân biết con hận nhất điều gì không?”

“Điều gì?”

“Không phải nàng bỏ rơi con. Cũng không phải hắn muốn giết con.”

Hắn nói:

“Con hận nhất là họ khiến người phải chịu khổ.”

Ta khựng lại.

“Người vốn có thể sống an ổn. Nếu không vì cứu con.”

Giọng hắn rất bình tĩnh, nhưng vành mắt đỏ hoe.

“Người vì con, chịu bao nhiêu khổ…”

Ta vươn tay ôm hắn vào lòng.

“Ngốc.”

Ta khẽ nói.

“Mẫu thân không khổ.”

“Thật sao?”

“Thật. Con biết không? Từ ngày ôm con trở về, mẫu thân chưa từng hối hận.”

Hắn lặng im rất lâu.

Rồi vùi đầu vào lòng ta, khẽ nói:

“Mẫu thân, sau này con sẽ để người sống những ngày tốt đẹp. Không ai dám ức hiếp người nữa.”

Ta mỉm cười, vuốt tóc hắn.

“Được. Mẫu thân chờ.”

10

Năm Tiêu Tranh mười lăm tuổi, được lập làm Thái tử.

Hôm ấy, hoàng cung giăng đèn kết hoa, rực rỡ phi thường.

Ta đứng giữa đám người, nhìn hắn khoác Thái tử phục, từng bước tiến về Kim Loan điện.

Hắn đã trưởng thành thành một thiếu niên tuấn lãng, mày kiếm mắt sao, khí vũ hiên ngang.

Khi đi ngang qua ta, hắn khẽ khựng bước.

“Mẫu thân, chờ con trở về.”

Ta gật đầu.

Hắn mỉm cười, tiếp tục tiến bước.

Sau lễ sách phong, hắn trở về Đông cung, cho lui tả hữu, chỉ để lại mình ta.

“Mẫu thân.”

Hắn lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp nhỏ, đưa cho ta.

“Cái này cho người.”

Ta mở ra.

Bên trong là một đạo thánh chỉ.

Trên đó viết rõ — nếu mai sau hắn đăng cơ, sẽ phong ta làm Thái hậu, cùng hưởng thiên hạ.

Tay ta run lên.

“Đây là…”

“Là tâm ý của con.”

Hắn nhìn ta, ánh mắt kiên định.

“Mẫu thân, con biết con không phải thân sinh của người. Nhưng người đối với con còn hơn cả thân sinh. Cả đời này, con chỉ nhận một mình người là mẫu thân.”

Ta nhìn hắn, vành mắt nóng lên.

“Được. Mẫu thân nhận.”

Đêm ấy, ta một mình ngồi bên cửa sổ, ngắm vầng trăng trên cao.

Ta khẽ cười, cất kỹ chiếc hộp nhỏ.

Sáng hôm sau, truyền đến tin.

Vạn tần chết trong lãnh cung.

Treo cổ tự vẫn.

Nghe nói lúc chết, tay nàng vẫn nắm chặt một vật.

Đó là mảnh vải tã đã phai màu.

Mảnh vải từng quấn Cửu hoàng tử lúc chào đời.

Ta nghe tin, trầm mặc rất lâu.

Tiêu Tranh đứng bên cạnh ta, mặt không lộ cảm xúc.

“Mẫu thân, người có muốn đi xem không?”

Ta lắc đầu.

“Không cần. Người chết như đèn tắt, ân oán cũng theo đó mà tiêu.”

Hắn gật đầu, không nói.

Qua một hồi lâu, hắn mới khẽ hỏi:

“Mẫu thân, lúc nàng chết… có hối hận không?”

Ta nghĩ rồi đáp:

“Có lẽ có. Nhưng hối hận cũng vô ích. Trên đời này không có thuốc hối hận.”

Hắn lặng im, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bầu trời xanh ngắt, nắng đẹp vô cùng.

“Mẫu thân.”

Hắn đột nhiên nói:

“Cảm ơn người.”

“Cảm ơn gì?”

“Cảm ơn người năm xưa đã ôm con trở về.”

Ta mỉm cười, xoa đầu hắn.

“Ngốc. Phải là mẫu thân cảm ơn con. Cảm ơn con đã đến bên ta.”

Hắn quay đầu, nở một nụ cười rạng rỡ.

Nụ cười ấy….giống hệt nụ cười năm xưa trong lãnh cung của đứa trẻ không răng nhìn ta.

Khoảnh khắc ấy, ta biết.

Hết thảy… đều đáng giá.

 

 

Chương trước
Loading...