Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Không Còn Là Bùi Thiếu Phu Nhân
Chương 2
Mặt ta tái mét, ngón tay xoắn chặt khăn tay, không còn phân biệt được cảm xúc gì, gần như thốt lên: "Không được."
Lão phu nhân hơi sững lại, rất nhanh nhìn ta với vẻ không đồng tình: "Môn đệ của Lục gia không thấp, Khê nha đầu, hắn nguyện ý lấy vị trí chính thê ra để cưới ngươi, đã là rất xem trọng ngươi rồi, ngàn vạn lần đừng vì nhất thời bốc đồng mà làm lỡ đại sự."
Ta há miệng, nhưng không tìm ra được lời nào để phản bác.
Mặc kệ người này vì nguyên nhân gì muốn cưới ta, chỉ là nếu ta cứ thế gả đi, đối với ai cũng không công bằng.
Bùi lão phu nhân vẫn đang khuyên nhủ.
Ta im lặng rất lâu, gật đầu đáp ứng cho qua chuyện.
Thôi vậy, cứ tìm cơ hội nói rõ với vị Lục đại nhân này là được.
---
Hôn sự của Bùi Uẩn sắp tới, cả phủ cũng bắt đầu bận rộn.
Lợi dụng lúc không ai chú ý, ta mang theo mũ che mặt, một mình đi đến Trấn Bắc Ty.
Canh giữ rất lâu cuối cùng cũng thấy có người gọi Lục đại nhân.
Cách một khoảng thời gian dài ta đã không nhớ rõ dung mạo của y, người trước mắt mặc áo quan bào màu chàm, lông mày sắc bén, dáng vẻ phong lưu.
Hoàn toàn khác với khuôn mặt tiều tụy lấm lem trong ký ức.
Bị ta chặn lại y không hề giận dữ, ngược lại nhìn thẳng vào ta.
Ngây người một lát, ta cúi đầu: "Đại nhân, đứa con trong bụng ta..."
"Không phải của ta!" Y tự nhiên tiếp lời.
Sắc mặt không hề thay đổi một chút.
Ta kinh ngạc ngẩng đầu, đồng tử mở lớn: "Ngươi biết còn..."
Y ngước mắt nhìn ta, như cười như không: "Ta còn chưa đến mức không thể phân biệt được mình đã ngủ với nữ nhân nào?"
"Vậy tại sao ngài vẫn muốn cưới ta?"
Y cong môi, trong mắt cũng nhuốm ý cười, chậm rãi mở lời:
"Bùi lão phu nhân tìm đến ta, nói ta đã làm ô uế hậu nhân của bạn bà ấy, còn nói nữ nhi Ninh thị đã đích thân chỉ ra vết bớt sau lưng ta, nhất quyết đòi ta một lời giải thích."
"Ta suy nghĩ rất lâu, người có thể khớp với miêu tả chỉ có Ninh Khê cô nương ở Giang Châu."
Nói xong nhìn về phía ta, đuôi mắt nhếch lên, đầy ý tứ: "Ninh cô nương có ơn cứu mạng với ta, chẳng qua là lấy thân báo đáp mà thôi, có gì không thể chứ."
Ta mở to mắt, lắp bắp xua tay: "Ta không có ý này..."
Đối diện với ánh mắt cười của y, ta mới biết y đang đùa.
Mím môi, ta hạ quyết tâm, nhìn vào mắt y trịnh trọng nói:
"Tình nghĩa của đại nhân ta xin ghi nhận, chỉ là nếu ta gả cho ngài, không chỉ không tốt cho phụ thân của đứa trẻ, mà đối với đại nhân cũng không công bằng."
"Chuyện này là do ta suy nghĩ không chu toàn, liên lụy đến đại nhân, nếu ngài có tức giận, cứ trút lên ta, chỉ là hôn sự này, chỉ có thể dừng lại ở đây mà thôi."
Không khí tĩnh lặng, sắc mặt Lục Thận không đổi, trông vẫn như đang cười, chỉ là nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Đồng tử cũng không hề xao động, sâu không thấy đáy, lạnh lẽo vô cùng.
Rất lâu, khi ta gần như toát mồ hôi lạnh, cuối cùng y mới thở dài một tiếng:
"Nàng không muốn gả, được, ta thành toàn cho nàng."
Giải quyết được mối lo trong lòng, ta nhẹ nhõm hơn nhiều.
Bùi lão phu nhân gần đây nhìn ta cứ muốn nói lại thôi, không biết Lục Thận đã nói gì với bà cụ, cũng không còn nhắc đến hôn sự của ta nữa.
Qua sáu tháng, bụng ngày càng lớn, ta không dám ăn nhiều, ẩm thực bắt đầu kiêng khem.
Kiếp trước khi sinh nở đứa nhỏ quá lớn, suýt nữa khó sinh, đời này ta cũng đặc biệt chú ý.
Cũng chính lúc này, Hầu phủ truyền đến tin tức, bệnh tình của Vĩnh Ninh Hầu phu nhân trở nặng, e rằng có nguy hiểm đến tính mạng.
Nếu Hầu phu nhân qua đời, Đặng nhị tiểu thư sẽ phải giữ đạo hiếu ba năm.
Nghe nói Bùi Uẩn lo lắng vô cùng, sợ hôn sự khó khăn lắm mới đợi được lại xảy ra sai sót.
Ta hồi tưởng một lát, kiếp trước ta gả cho Bùi Uẩn không lâu, cũng từng nghe nói Vĩnh Ninh Hầu phu nhân bệnh tình nguy kịch.
Quá trình thế nào không rõ, nghe nói cuối cùng cũng hóa hiểm thành lành.
Nghĩ đến Bùi Uẩn hẳn là quan tâm ắt loạn.
Lắc đầu cười trừ, ta liền gạt chuyện này ra khỏi đầu.
Nhưng không ngờ, ngày hôm sau lại xảy ra biến cố.
Khi thu dọn hành lý, chiếc túi gấm trong hộp báu vật tìm thế nào cũng không thấy.
Chiếc túi gấm này không đáng giá, quan trọng là bức thư bên trong.
Đó là thư tay của tổ mẫu và Lạc thần y, tổ mẫu trước khi qua đời đã nói với ta, khi tính mạng nguy cấp có thể dựa vào bức thư này cầu thần y cứu ta một mạng.
Kiếp trước vì đứa nhỏ quá lớn, ta chính là dùng bức thư này mời thần y bảo toàn cho mẫu tử ta trong lúc khó sinh.
Người biết chuyện bức thư này chỉ có ta...
Không đúng, còn có Bùi Uẩn đã sống lại!
Ta bật dậy, nghĩ đến Vĩnh Ninh Hầu phu nhân đang bệnh nặng, càng tức đến run cả người.
Là Bùi Uẩn.
Hắn thật nhẫn tâm, đứa con trong bụng ta là cốt nhục ruột thịt của hắn.
Thần y từng nói, kiếp trước nếu không có ông ấy, đứa nhỏ này dù sinh ra cũng có thể bị đần độn.
Bùi Uẩn lại lấy mạng sống đứa nhỏ của ta đi lấy lòng người trong lòng hắn.
Không kịp nghĩ nhiều, ta đột nhiên xông ra.
Trước cổng nhà, Bùi Uẩn đang định lên ngựa.
Ta mặc kệ tất cả kéo hắn xuống.
Bùi Uẩn bị ta kéo lảo đảo, bực bội mắng ta: "Ninh Khê, ngươi phát điên cái gì?"
Ta trừng mắt nhìn hắn: "Bức thư đâu?"
Hắn hơi sững lại, quay đầu đi: "Gửi đi rồi."
Khí huyết dâng trào, cả người ta gần như đứng không vững, ra sức đ.ấ.m đ.á.n.h hắn: "Bùi Uẩn, chiếc túi gấm đó là dùng để đứa con của chúng ta!"
Hắn chợt sững sờ, rất nhanh mặt sầm xuống, kéo ta vào góc, hạ giọng: "Ta nói sao ngươi lại kỳ lạ, hóa ra ngươi cũng được sống lại."
Thấy ta không nói gì, chỉ căm hận nhìn hắn, hắn nắm tay ho nhẹ một tiếng: "Chúng ta từng là phu thê, của ngươi chính là của ta, Vĩnh Ninh Hầu phu nhân bệnh tình nguy kịch, thái y nói chỉ có Lạc thần y có thể thử xem, Li Nhi khóc dữ dội, ta liền..."
Ta cười lạnh: "Kiếp trước không có Lạc thần y chẳng phải bà ta cũng khỏe mạnh đó sao."
Hắn nhíu mày, nhìn ta với ánh mắt nặng nề: "Ninh Khê, ta không dám đ.á.n.h cược, ta đã bỏ lỡ nàng ấy một đời, lỡ đâu đời này Vĩnh Ninh Hầu phu nhân không may mắn như vậy, ta không thể đ.á.n.h cược!"
"Ngươi đã được sống lại thì nên biết, Duyên nhi không phải là kẻ thông minh, kiếp trước vốn đã tầm thường vô vị, cho dù thực sự có bị đần độn một chút cũng không sao, dù sao cũng là con của ta, ta sẽ nuôi nó cả đời."
"Hơn nữa, nếu không phải ngươi tham ăn tham ngủ, đứa nhỏ sao lại khó sinh, đời này ngươi ăn ít một chút, nói không chừng sẽ sinh ra khỏe mạnh."
Ta trừng lớn mắt không dám tin, run rẩy ngón tay không nói nên lời.
Hôn sự với Đặng Li hắn không dám đ.á.n.h cược, đến chỗ ta hắn lại dám đ.á.n.h cược.
Dưới sự kích động của tâm thần, bụng dưới âm ỉ đau.
Không thể nhịn được nữa, hai mắt tối sầm ngất đi.
---
Khi tỉnh lại đã là chập tối, Bùi lão phu nhân nắm tay ta thở dài:
"Ta đều biết cả rồi, A Uẩn vì cứu người mà lấy thư của ngươi chưa kịp nói với ngươi, ngươi tức giận cũng là lẽ thường tình."
"Chắc là vì cô nương Đặng gia, hắn cũng lo lắng quá..."
Lúc này ta mới biết, Bùi Uẩn đã cố ý né tránh điều quan trọng, chỉ giải thích chuyện lấy thư của ta để cứu Vĩnh Ninh Hầu phu nhân.
Nếu ta nói thêm, lại thành ra ta không muốn cứu người.
Vả lại ý tứ trong lời nói của lão phu nhân, cũng là khuyên ta bỏ qua mọi chuyện.
Thấy ta không lên tiếng, bà cụ có chút ngượng nghịu.
"Còn có một chuyện, đứa trẻ Lục Thận kia lại nhắc đến hôn sự của các ngươi, nói là nhất định phải cưới ngươi."
"Còn nói... tin tức cưới vợ đã lan truyền ra ngoài rồi."
Bà cụ nhìn sắc mặt ta, cân nhắc mở lời: "Nếu ngươi vẫn không muốn, ta sẽ tìm cách xoay xở thay ngươi..."
"Không cần!" Ta khẽ ngắt lời, ngẩng đầu nhìn bà cụ.
"Ta nguyện ý gả."
Bức thư đã không thể lấy lại được.
Bùi lão phu nhân dù có đối tốt với ta thế nào, cuối cùng vẫn có một khoảng cách.
Ta cũng nên nghĩ cho bản thân mình, nghĩ cho đứa nhỏ trong bụng.
Lời của lão phu nhân nói không sai, chưa đầy hai ngày, kinh thành điên cuồng truyền tin Trấn Bắc Ty Lục Thận, Lục đại nhân muốn cưới một nữ tử mang thai.
Có người nói là nợ phong lưu của Lục đại nhân, bị tìm đến tận cửa, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà nhận.
Cũng có người nói ta là người trong lòng của Lục Thận, vẫn luôn nuôi dưỡng bên ngoài.
Trên dưới Lục gia tức giận vô cùng, hận không thể đoạn tuyệt quan hệ với Lục Thận.
Tin tức truyền đến lúc, Bùi Uẩn đang cùng Bùi phu nhân bàn bạc về thiệp hôn lễ.
Nghe xong Bùi Uẩn liền cười rộ lên: "Chuyện hoang đường này cũng chỉ có hắn mới làm được, ai bảo phẩm hạnh hắn không đoan chính, cũng là đáng đời."
Ta cười cười, không lên tiếng.
Đại khái rằng hắn đã quên, kẻ phẩm hạnh không đoan chính rõ ràng là hắn.
Bùi phu nhân không dấu vết liếc nhìn ta một cái, không muốn nói nhiều.
Ta cúi đầu, đứng dậy cáo từ.
Nghe ý lão phu nhân, Bùi phu nhân không muốn ta xuất giá từ Hầu phủ, cũng không muốn có quan hệ gì đến ta.
Bà ta luôn không thích ta, ta biết.
Cảm thấy dính dáng đến một nữ tử chưa cưới đã có thai như ta là mất thể diện, ngay cả nhắc đến cũng bẩn miệng, càng không muốn nói với nhi tử những chuyện này.
Lão phu nhân không còn cách nào, chọn một biệt viện cho ta, để ta lấy thân phận nữ nhi Ninh gia xuất giá.
Thật trùng hợp, ngày cưới được chọn chính là ngày đại hôn của Bùi Uẩn, nghe nói ngày đó còn do Lục Thận tự mình định.
Từ khi Lạc thần y đến, sức khỏe Vĩnh Ninh Hầu phu nhân ngày càng tốt, hôn sự với Đặng Li cũng tiến hành suôn sẻ.
Đời này, hắn cũng coi như toại nguyện.
Có lẽ là xuân phong đắc ý, hay là lòng mang áy náy, Bùi Uẩn lại đến thăm ta một lần nữa.
Từ khi hôn sự được xác định, hắn đã đến đây vài lần rồi.
Mỗi lần lải nhải một hồi, lén lút ngồi một lát rồi đi.
Giống như bây giờ, hắn nhìn chằm chằm bụng ta: "Hôm nay có quậy phá dữ không?"
Ta không để ý tới.
Hắn cũng không giận: "Vẫn còn giận ta à?"
"Nàng yên tâm, dù sao cũng là cốt nhục của ta, đợi thân thể Đặng phu nhân khỏe hơn, ta sẽ tìm cách mời Lạc thần y đến tận nhà, nhất định sẽ giúp mẫu tử nàng bình an."
"Hay là vẫn còn lo lắng về chủ mẫu, chuyện này càng không cần, lần này ta đã cứu mẫu thân của Li Nhi, nàng ấy tuyệt đối sẽ không can thiệp vào chuyện ta nạp thiếp nữa."
"Nàng cứ an tâm dưỡng thai, đợi ta là được."
Ta cũng không hiểu, hắn nghĩ Lạc thần y là bắp cải trắng, muốn mời là mời được, hay là hắn nghĩ ta sau khi làm phu thê một đời oán hận với hắn, vẫn muốn trăm phương ngàn kế làm thiếp cho hắn.
Hắn nghĩ thế nào, dù sao cũng không còn quan trọng với ta nữa.