Khi Nữ Phụ Muốn Chạy, Nam Chính Đã Khóa Cửa

Chương 4



9

Nhưng tôi không ngờ Thẩm Vụ lại dẫn tôi tới đây để thử đồ cho Giang Lãm Nguyệt.

Bình luận hiện lên.

【Dáng người của Tô Đường và Giang Lãm Nguyệt giống nhau như vậy, bảo sao nam chính lại gọi nữ phụ tới thử đồ.】

【Nam nữ chính sắp liên hôn thương nghiệp rồi, vài hôm nữa còn phải dự gia yến, nam chính chắc chắn rất coi trọng.】

【Chia tay rồi quay lại lâu như vậy, cuối cùng cũng sắp kết hôn sao?】

【Cuối cùng tôi cũng sắp được xem cốt truyện cưới trước yêu sau rồi!】

【Nhưng chỉ cần nam phụ và nữ phụ còn tồn tại, giữa hai người chắc chắn vẫn sẽ có khúc mắc nhỉ?】

【Chắc chắn rồi, đây còn là motif thế thân nữa mà, mấy lần nam chính thân mật với nữ phụ đều vì say rượu nhận nhầm cô ấy thành nữ chính.】

【Nhưng may mà đến giờ nam nữ chính trong truyện vẫn còn là xử nam xử nữ!】

Trong lòng tôi dâng lên chút chua xót.

Thì ra là như vậy sao?

Tôi còn tưởng Thẩm Vụ sau khi uống rượu muốn buông thả một chút.

Thảo nào anh hôn tôi, ôm tôi, nhưng lại không làm tới bước cuối.

Sau khi làm những chuyện đó, còn lịch thiệp nói một câu: “Xin lỗi, tôi thất thố rồi.”

Nhưng ở vị trí nào thì làm việc của vị trí đó.

Thẩm Vụ rõ ràng đang cố ý soi mói.

Tôi thay một chiếc váy dài màu champagne.

Anh lạnh mặt nói: “Xấu.”

Thế là tôi chỉ đành ngoan ngoãn đổi sang bộ lễ phục lụa màu xanh lá.

Tôi nhỏ giọng nói: “Đính hôn mà mặc màu xanh lá có vẻ không hợp lắm nhỉ?”

Thẩm Vụ vẫn không biểu cảm.

“Nực cười.”

Nhân viên cửa hàng không dám đắc tội vị đại thần như Thẩm Vụ.

Chỉ đành tiếp tục nói: “Cô Tô, mời cô.”

Tôi mỉm cười bước vào phòng thử đồ.

Khi thử đến bộ thứ hai mươi, tôi cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa.

“Thẩm tổng, rốt cuộc anh thích kiểu nào?”

Kiểu gợi cảm, kiểu thanh thuần, kiểu lộng lẫy, tôi đã thử hết rồi.

Bây giờ bên ngoài trời cũng đã tối.

Thẩm Vụ giơ tay nhìn đồng hồ.

“Thời gian vẫn còn sớm, thử tiếp đi.”

Tôi nghiến răng nói: “Những bộ trước đó rốt cuộc anh không hài lòng ở điểm nào?”

Thẩm Vụ tặc lưỡi một tiếng, ngồi trên sofa, dáng vẻ nhàn nhã lười biếng, khẽ vẫy tay.

“Tóm lại là… không có cảm giác.”

“Những chiếc váy đẹp như vậy mà anh cũng không có cảm giác! Sao anh không đi thử váy cưới luôn đi?!”

Thẩm Vụ nhướng mày.

“Ý kiến hay.”

Tôi: ?

Cuối cùng.

Tôi đang khó khăn mặc váy cưới trong phòng thử đồ.

Nhưng chẳng có ai giúp tôi.

Khóa kéo mãi không kéo lên được.

Tôi đành gọi Thẩm Vụ.

“Thẩm tổng.”

“Ừ?”

“Tôi không mặc được váy cưới một mình, khóa kéo không kéo lên được.”

“Được.”

Chắc sẽ có nhân viên tới giúp tôi nhỉ?

Tôi hơi mệt.

Khi ngẩng đầu nhìn vào gương.

Chiếc váy cưới lộng lẫy, gương mặt xinh đẹp, bộ váy này giống như được may riêng cho tôi vậy.

Tôi không khỏi nghĩ: “Tại sao người kết hôn với Thẩm Vụ lại là Giang Lãm Nguyệt, chứ không phải tôi?”

Vừa có ý nghĩ này, tôi đã biết mình vẫn chưa thoát khỏi thiết lập của một nữ phụ độc ác.

Tôi chán nản cúi đầu xuống, không chú ý rằng phía sau đã có người tới.

Đầu ngón tay hơi lạnh chạm lên da tôi.

Tôi nhìn về phía Thẩm Vụ phía sau lưng.

Lý trí gào thét bảo tôi rời đi.

Ai ngờ Thẩm Vụ lại đẩy tôi áp vào tường, thấp giọng nói: “Đừng động.”

Tôi nhìn sang chiếc gương bên cạnh.

Tư thế thật tệ.

Váy cưới hơi chật, làm phần ngực trước tụ lại rất rõ ràng.

Mà động tác của Thẩm Vụ lại cực kỳ chậm, tôi hít sâu mấy lần.

Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng hô hấp của hai chúng tôi.

Bình luận lướt qua điên cuồng.

【Tôi bắt đầu ship hai người rồi!】

【Nam chính anh đang làm gì vậy?!】

【Nếu tôi là Thẩm Vụ thì đã hít một hơi sâu rồi.】

【Nữ phụ đúng là một mỹ nhân mê người.】

【Nam chính chắc sắp bùng nổ rồi nhỉ?】

【Trong nguyên tác không miêu tả cảnh giường chiếu của nam nữ chính, chẳng lẽ Thẩm Vụ là kiểu Plato?】

【Đừng bịa chuyện về anh Thẩm nữa.】

【Theo tôi thấy, mấy lần Thẩm Vụ suýt nhào lên người Tô Đường rồi.】

【Hơn nữa, sao tôi cứ cảm thấy Thẩm Vụ đang cố tình kéo dài thời gian? Không muốn để Tô Đường về hẹn hò với Tạ Trì sao?】

【Đúng vậy đúng vậy, bên kia Tạ Trì cũng đang chăm sóc Giang Lãm Nguyệt, nữ chính còn làm nũng bảo anh ta giặt đồ, từ áo khoác tới đồ lót, mặt Tạ Trì đỏ bừng luôn.】

【Đúng rồi, giặt cả buổi tối rồi nhỉ.】

【666, anh Trì đi xin việc ở Tân Giả Khố mà không rủ tôi.】

【Tập này tôi thật sự thương dân làm công ăn lương quá!】

Bàn tay lớn của Thẩm Vụ vuốt nhẹ vòng eo tôi.

Rồi xoay tôi lại.

“Đẹp.”

10

Ban đêm.

Mười một giờ.

Phần lớn các cửa hàng đã đóng cửa.

Trên mặt đất chỉ còn ánh đèn vàng nhạt và bóng nghiêng kéo dài của chúng tôi.

Chúng tôi đi một mạch tới bờ sông.

Bên kia sông là vòng đu quay vẫn còn sáng đèn.

Thẩm Vụ hỏi tôi: “Tại sao lại là Tạ Trì?”

Tôi nói theo bài diễn văn đã chuẩn bị sẵn.

“Tạ Trì đẹp trai, dáng người đẹp, chúng tôi đều là trẻ mồ côi, rất xứng đôi.”

Gió nổi lên, Thẩm Vụ nheo mắt.

“Cô nói nhiều như vậy, nhưng lại không hề nói thích.”

Tôi liếm môi, nhất thời không biết nên nói gì.

“Rõ ràng cô không thích Tạ Trì, vậy mà vẫn muốn ở bên cậu ta?”

“Đó là chuyện riêng của tôi.”

Thẩm Vụ như nghe thấy chuyện gì đó rất buồn cười.

“Chuyện riêng?”

“Vậy chúng ta nói chuyện riêng cho rõ ràng.”

“Hồi cấp ba cô thường xuyên lén nhìn tôi.”

“Tạ Trì sau khi say rượu còn nói tôi là crush của cô.”

“Lúc tôi say rượu, vừa hôn vừa ôm cô, cô cũng chưa từng từ chối.”

“Còn lần trước cô cho tôi uống nước, cô nghĩ tôi thật sự không biết đó là gì sao?”

“Cô đã làm nhiều chuyện như vậy…”

Thẩm Vụ đút hai tay vào túi, gió thổi rối tóc anh.

Anh cứ như vậy nhìn tôi bằng ánh mắt của kẻ săn mồi.

Khiêu khích.

Nhưng lại nắm chắc phần thắng.

Anh khịt mũi một tiếng lạnh lùng: “Cô dám nói người cô thích không phải là tôi sao?”

“Tôi dám!”

Tôi nói đầy khí thế.

Thẩm Vụ bị gió sặc, ho dữ dội mấy tiếng, đuôi mắt cũng đỏ lên.

“Cô nói cái gì?”

Ánh mắt tôi kiên định.

“Thẩm tổng, tôi không thích anh!”

Thẩm Vụ cười lạnh.

“Sao có thể chứ?!”

Tôi lần lượt phản bác.

“Hồi cấp ba tôi lén nhìn anh là vì anh quên kéo khóa quần.”

“Lúc anh say rượu có thể nghe nhầm, Tạ Trì nói là anh là rubbish của tôi.”

“Anh vừa hôn vừa ôm tôi mà tôi không từ chối, là vì anh đẹp trai, còn có tám múi, mà tôi cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, đâu có nghĩa vụ phải từ chối!”

“Còn lần trước ly nước đó đúng là có vấn đề, nhưng không phải cố ý, nếu không thì làm sao giải thích được việc tôi đưa anh đi bệnh viện kịp thời?”

Trong logic kín kẽ của tôi, Thẩm Vụ dần dần bị đánh bại.

Ánh mắt anh từ kinh ngạc, chuyển sang nghi hoặc, rồi thành khinh thường như muốn giữ thể diện.

Cuối cùng.

Anh bật cười.

Châm một điếu thuốc, ánh lửa lúc sáng lúc tối.

Giọng anh lười biếng lại đầy châm biếm.

“Vậy thì tốt.”

“Ban đầu tôi còn định châm chọc cô là mơ tưởng hão huyền, nhưng nếu cô không có ý đó thì cũng không cần nữa.”

“Còn nữa.”

Anh nhấn mạnh.

“Tôi cũng không thích cô.”

“Tôi luôn sợ làm cô tổn thương nên mới không nói.”

“Thật ra tôi vẫn luôn cảm thấy cô rất giả tạo.”

Trong lòng tôi dâng lên chút chua xót.

Nhưng cũng có một tia may mắn.

Dù Thẩm Vụ có thích tôi hay không, Giang Lãm Nguyệt có thích Tạ Trì hay không.

Đều không quan trọng.

Quan trọng là.

Hai người bọn họ động một chút là ném người ra công hải cho cá mập ăn, đúng kiểu đại gia ngoài vòng pháp luật.

Chúng tôi chỉ là dân thường.

Tuyệt đối không dám dính vào.

Tình yêu đáng quý.

Nhưng mạng sống còn quý hơn.

11

Để giữ mạng.

Tôi và Tạ Trì đã đưa ra một quyết định trọng đại.

Đó là.

Kết hôn.

Tạ Trì vừa quyết định vừa lau nước mắt: “Giang Lãm Nguyệt chắc cũng sẽ không muốn một người đàn ông đã kết hôn đâu.”

Tôi vẫn tỉnh táo hơn anh ta một chút.

“Như vậy tôi cũng có thể hoàn toàn cắt đứt khả năng với Thẩm Vụ.”

Nhưng tôi và Tạ Trì vẫn đề phòng lẫn nhau.

Chúng tôi ký một bản hợp đồng hôn nhân giả.

Không cần thực hiện nghĩa vụ vợ chồng.

Trong phần đời còn lại, chúng tôi chỉ âm thầm dõi theo nam nữ chính bằng cả tấm lòng.

Gần đây Thẩm Vụ luôn tăng ca, còn tôi thì phải đợi anh làm xong việc rồi đưa anh về nhà.

Cho nên mỗi ngày tôi đều ở lại công ty rất muộn.

Đến lần thứ năm tôi ngáp dài, Thẩm Vụ cuối cùng cũng bước ra.

Anh thậm chí còn không thèm nhìn tôi lấy một cái, như thể cực kỳ chán ghét tôi.

Nhưng dù sao giữa chúng tôi cũng có chút quen biết riêng.

Khi tôi mới làm thư ký cho anh, anh cũng từng giống như hồi còn ở trường, khoác vai bá cổ tôi.

“Đường Đường, thích nghi được chứ?”

Tôi cung kính trả lời: “Công ty đối xử với tôi rất tốt, Thẩm tổng.”

Vừa tới nhà, anh xuống xe là định đi luôn.

Tôi đi giày cao gót, không đuổi kịp.

Chỉ có thể gọi một tiếng:

“Thẩm Vụ!”

Anh dừng bước.

Tôi đưa tấm thiệp cưới trong tay cho anh.

“Tôi và Tạ Trì sắp kết hôn rồi.”

Thẩm Vụ nhận lấy thiệp cưới.

Cười khẩy một tiếng.

“Định tổ chức linh đình à?”

“Không, chỉ mời hai người, anh và Lãm Nguyệt, hai người bạn tốt của chúng tôi.”

“Được, tôi nhất định sẽ chuẩn bị một món quà lớn.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...