Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Kế Hoạch Làm Mẹ Kế
Chương 9
“Tất cả tin nhắn đều ở đây, anh xem đi!”
Chu Kế Diệp nhận lấy, liếc sơ qua đoạn chat, sắc mặt không rõ là vui hay giận, cuối cùng thì xoá tôi khỏi danh sách bạn bè của hắn ta.
Tôi nghĩ đi nghĩ lại, cũng không muốn chuyện này bị đẩy đi quá xa.
Dù gì hắn cũng chỉ mới định cưỡng hôn tôi, đúng là rất ghê tởm.
Nhưng Chu Kế Diệp đã giúp tôi hả giận rồi.
Cho một bài học là đủ.
Chỉ là đi xem mắt thôi, bắt người ta ngồi tù mười năm thì có hơi quá.
Huống chi, đối tượng xem mắt phần lớn là do cha mẹ tôi quen biết giới thiệu.
“Anh Chu...” Tôi ấp úng mãi vẫn chưa nói ra được.
“Muốn xin cho hắn à?”
“Ừm... Có thể bố mẹ hắn cũng quen mẹ em, chuyện này mà lộ ra thì...”
Chu Kế Diệp không nói gì, cuối cùng cũng viết giấy hoà giải.
Điều kiện là hắn phải tìm được hết tất cả người quay video tại hiện trường.
“Những người đó đều quay lại được đoạn cậu tống tiền tôi đấy.”
“Biết rồi! Tôi sẽ bảo họ xoá sạch!”
Sự việc gần như xử lý xong thì sếp tôi bước vào.
“Chu Kế Diệp, không phải cậu đi giao túi White House à? Sao lại giao đến tận đồn công an thế này?”
Vừa nhìn thấy tôi, sếp khựng lại một chút.
Thấy tên kia cũng đang ở đó, liền vung chân đá một cú.
“Mày còn dám hôn hả? Lá gan không nhỏ đấy, hôn này!”
Tôi...
Những chuyện còn lại đều do sếp tôi đứng ra xử lý.
“Tổng Chu, hai người này...”
“Tổng Chu, hai người này...”
Tên xem mắt lại bắt đầu la lối.
“Cảnh sát, hai người đó nắm tay nhau! Tôi nói rồi mà, họ có quan hệ mờ ám!”
Sếp tôi lại tặng hắn thêm một cú.
“Anh bạn, cậu tưởng mình có mấy cái mạng mà dám động đến người đó hả?”
“Nắm tay mà cũng báo cảnh sát? Thế bố mẹ cậu hôn nhau cậu có báo không?”
Chu Kế Diệp hoàn toàn không để tâm đến hắn nữa, vẫn nắm tay tôi kéo đi.
30
Anh đưa tôi về nhà, suốt cả quãng đường trên xe không nói một lời.
Tôi biết anh đang không vui.
Nhưng lại không rõ rốt cuộc vì sao.
Anh im lặng, tôi cũng không dám mở miệng.
Tới dưới nhà, anh còn tiễn tôi đến tận cửa thang máy.
“Tôi lên trước nhé. Hôm nay… cảm ơn anh.”
Lúc thang máy vừa tới, anh bỗng kéo tôi vào lối cầu thang bộ.
Dùng cả cơ thể áp sát tôi vào tường, cúi đầu xuống, hai tay nâng mặt tôi lên rồi hôn tới.
Hơi thở nóng hổi phả thẳng vào mặt khiến tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung.
Ban đầu anh chỉ hôn nhẹ, dò xét phản ứng, cảm nhận thấy tôi hé môi vì hơi thở gấp gáp, đầu lưỡi anh lập tức luồn vào.
Tôi vừa định giãy ra, anh đã ngậm lấy đầu lưỡi tôi, điên cuồng liếm mút, quấn quýt.
Cứu mạng, sao anh ấy lại hôn giỏi như vậy?
Trong đầu tôi nổ tung như pháo hoa.
Chẳng bao lâu sau, tôi mềm nhũn cả người, chỉ có thể dựa vào anh để đứng vững.
Tới khi tôi thở không nổi nữa, anh mới chịu buông ra.
Anh cúi xuống nhìn tôi.
“Còn dám hôn người khác nữa không?”
Tôi đầu óc choáng váng, lắp bắp.
“Không dám nữa…”
Thấy mặt tôi đỏ ửng, anh lại ôm tôi vào lòng thêm một lúc.
“Được rồi, anh đưa em lên.”
“Ờ…”
Đi được mấy bước, như sực nhớ ra chuyện gì, anh nắm tay tôi quay đầu đi ngược lại.
“Chờ đã, để anh lấy đồ trên xe.”
Tôi như người bị điều khiển, ngoan ngoãn để anh kéo đi.
Tới xe, anh đưa cho tôi một chiếc hộp.
“Cầm lên đi.”
“Gì thế này?”
“Cái ‘White House’ em muốn đó. Bị em chọc tức suýt thì quên mất.”
Tôi nhận lấy, ngẩn người.
Phản ứng đầu tiên là: Hơn một triệu mà nhẹ vậy sao?
Khoan đã, hơn một triệu mà anh nói tặng là tặng luôn á?
“Tôi… tôi không nhận đâu.”
“Sao vậy? Không thích à?”
“Không dám thích…”
Hơn một triệu này, tôi mà nhận là đi bóc lịch hai mươi năm chứ chẳng đùa.
Anh suy nghĩ một chút, rồi móc bút ra, xé một tờ giấy ghi chú viết luôn:
“Tự nguyện tặng cho Tống Chi Chi – Chu Kế Diệp. Ngày 31/01/2025.”
“Xong rồi. Yên tâm, về mặt pháp lý cái túi này là của em. Không phải ngồi tù đâu.”
Tôi ngơ ngác luôn.
Cảm ơn anh, tổng tài bá đạo am hiểu pháp luật.
Anh nắm tay tôi quay về trước cửa phòng trọ.
Tôi vừa định mở cửa, lại bị anh kéo qua hôn thêm lần nữa.
“Đừng vào vội, hôn thêm cái nữa.”
Thế là tôi lại bị anh ép hôn suốt nửa tiếng ngay trước cửa.
Đèn hành lang thì cứ sáng rồi tắt, tắt rồi sáng, lặp đi lặp lại.
Giống hệt như anh vậy.
Cuối cùng đến khi anh cũng thở dốc, cơ thể phản ứng rõ ràng, vẫn không chịu buông tha cho tôi.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi vang lên.
Là Tiểu Hiểu.
“Chi Chi, bạn trai tớ vừa rồi còn rủ tớ ở lại ngủ qua đêm đó, tớ bảo cậu ở nhà một mình sợ lắm nên phải về. Tớ tốt với cậu ghê chưa?”
Tôi…
Chu Kế Diệp cũng nghe thấy.
Anh hơi ngẩn ra một giây, rồi cúi sát tai tôi, nhẹ nhàng cắn một cái.
“Nói với cô ấy là em tối nay không về, bảo cô ấy khỏi cần quay lại.”
Tôi biết rất rõ anh có ý gì.
Nhưng tôi lại như trúng độc, không cách nào cưỡng lại được.
“Tớ đi sang nhà mẹ tối nay rồi, cậu không cần về đâu.”
“Thật hả?”
“Ừ, thật.”
“Vậy được.”
Tôi vừa cúp máy, vừa mở cửa thì bị Chu Kế Diệp bế bổng lên.
“Phòng em ở đâu?”
31
Tôi ngượng chín mặt, úp đầu vào ngực anh, chỉ tay về căn phòng trong cùng.
Anh liếc qua một cái, vừa đi vừa hôn tôi.
Vào phòng, anh hôn đến mức tôi đầu óc quay cuồng, tay cũng bắt đầu không yên phận.
Nhanh chóng cởi sạch quần áo tôi, dịu dàng trấn an.
Thấy tôi đã ổn, anh xoay người tôi lại, để tôi nằm úp xuống, quay lưng về phía anh.
“Đồ đâu?”
Anh hỏi.
“Đồ gì cơ?”
“Thứ em mua ở tiệm thuốc đó.”
“Tôi vứt rồi.”
“Vứt rồi?”
Anh do dự hồi lâu, cuối cùng cũng buông tôi ra.
“Sớm muộn gì cũng bị em hành chết mất.”
Anh nằm xuống bên cạnh, yên tĩnh nghỉ ngơi, rồi gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý.
Gọi xong lại tiếp tục hôn tôi.
“Đừng hôn nữa, chẳng phải anh nói thôi rồi à?”
“Thôi cái gì mà thôi, để anh hầu em đã.”
Tôi?
Ngay giây sau tôi liền biết “hầu” có nghĩa gì.
“Mới tí đã mềm nhũn thế này rồi à?”
“Đừng khóc nữa, kẹp tay anh rồi.”
Tôi…
Đúng là hại người mà.
Chẳng bao lâu sau, trợ lý mang đồ đến rồi rời đi.
Tôi tưởng thế là xong.
Thật ra mới chỉ bắt đầu.
“Sao lại đi xem mắt?”
“Mẹ tôi sắp xếp.”
“Sao lại dây dưa với con trai tôi?”
“Là con anh dây dưa với tôi.”
“Sao lại trốn anh trong công ty?”
“Tôi tưởng anh ghét tôi.”
Anh đúng là ác ma, mỗi lần hỏi một câu là lại xử tôi một lần.
Cuối cùng tôi phải cầu xin tha mạng, anh mới chịu rút ra một chút.
“Không ghét. Thích. Rất thích.”
Đủ rồi đó!
“Chú…”
Giọng tôi run rẩy đứt quãng.
“Ừ, em gọi như vậy nghe cứ như loạn luân.”
“Nhưng lại càng kích thích.”
“Em!”
Đồ biến thái!
Trong lúc đầu óc tôi trống rỗng, anh nằm cạnh tôi thì thầm:
“Chỉ cần em thích anh, những chuyện khác cứ để anh lo. Đừng lo gì cả.”
“Dạ.”
Tôi vừa lim dim chuẩn bị ngủ, thì bên ngoài vang lên tiếng nói.
“Chị ơi, hoang dại quá đó nha. Chị chắc chắn là muốn làm ở phòng khách chứ?”
“Yên tâm đi, bạn cùng phòng chị không có ở đây, cô ấy nói tối nay qua nhà mẹ rồi.”
Tôi?
Chu Kế Diệp?
Hai chúng tôi lặng người, chỉ biết nhìn nhau cười khổ.
“Còn ngủ nổi không?”
Anh hỏi tôi.
“Muốn chứ… nhưng thế này thì ngủ sao nổi?”
Chỉ nghe bên ngoài là tôi đã đỏ mặt rồi.
“Vậy nghỉ chút xíu đi, nghỉ xong mình làm tiếp?”
Làm tiếp?
“Xin lỗi nhé, hơn ba mươi năm nay anh chẳng hứng thú gì với mấy chuyện này, giờ mới trải nghiệm một lần, không kiềm chế được.”
Tôi…
Khi đèn phòng ngủ cứ chớp tắt chớp tắt, trong đầu tôi chỉ vang vọng ba chữ Tiểu Hiểu từng nói:
“Động cơ vĩnh cửu.”
32
Hôm sau tôi ngủ một mạch đến tận chiều.
Tỉnh dậy thì bên cạnh đã không còn ai.
Tôi vẫn còn hơi mơ màng, mặc nguyên bộ đồ ngủ, tóc tai rối bù đi ra ngoài.
Vừa mở cửa phòng thì… Tiểu Hiểu cũng vừa mở cửa phòng mình, cũng trong bộ đồ ngủ.
Hai ánh mắt chạm nhau, cả hai cùng đứng hình toàn tập.
“Không phải cậu nói tối nay không về sao?”
“Cậu không phải cũng nói không về à?”
Cả hai run da đầu, lật đật bước ra phòng khách.
Bạn trai Tiểu Hiểu mình trần, quấn tạp dề, đang chiên trứng trong bếp.
Chu Kế Diệp thì mặc chỉnh tề, đang xử lý công việc trong phòng khách.
Cả khung cảnh trông như một gia đình hạnh phúc yên bình.
“Các em dậy rồi à.”
Bạn trai Tiểu Hiểu lên tiếng chào trước, vẻ mặt rõ ràng viết hai chữ: ngại chết đi được.
“Đây chẳng phải là ba của Chu Hạo Nhiên sao?”
Tiểu Hiểu cũng ngơ ra.
Tôi… móng chân móc sàn nhà.
“Phải.”
“Cậu đúng là, thất đức quá mức.” – Tiểu Hiểu chửi tôi, nhưng phía sau lại giơ ngón cái lén khen.
Bạn trai cô ấy bưng mì trứng ra bàn.
“Chị còn mặt mũi mắng người khác à? Em theo chị từ năm 17 tuổi đó, ai mới là thất đức đây?”
Nói mà giọng yểu xìu yểu xìu, như cậu chồng nhỏ vậy.
“Em nghe như oan ức lắm ấy nhỉ?”
Tiểu Hiểu lẩm bẩm mắng.
“Cậu ta oan ức cái rắm, sáng nay chỉ vì tôi không chịu uống sữa nóng cậu ta chuẩn bị thôi mà.”
Sữa nóng?
Chị ơi, chị yêu dấu ơi, mấy lời này không thể nói ra được đâu…
Tôi liếc nhìn Chu Kế Diệp, may quá, anh không còn trẻ nữa, chắc không hiểu.
Chu Kế Diệp quả nhiên không hiểu, bình tĩnh hỏi tôi với Tiểu Hiểu trưa muốn ăn gì, anh sẽ bảo trợ lý đặt.
“Chú ơi, chú mời tụi cháu ăn thật hả? Gọi món đắt được không?”
Tiểu Hiểu hớn hở hỏi, gương mặt đầy nịnh nọt.
“Gì cũng được.”
“Sướng quá đi! Cũng nhờ có bạn thân mà được ăn ké ông chú tổng tài!”
“Vậy đi bằng xe thể thao của chú được không?”
Chu Kế Diệp liếc nhìn bạn trai Tiểu Hiểu.
“Bạn trai em biết lái xe không?”
“Biết chứ!”
Cậu bạn trai đứng bên cạnh, mặt tội nghiệp.
“Vậy… em cũng được đi chứ?”
“Biết lái xe thì cứ để bạn trai em vào gara chọn một chiếc mà chạy.”
Cậu ta lập tức sáng rỡ cả mặt.
“Anh ơi, anh là đại ca cả đời của em luôn!”
Chu Kế Diệp đúng là cao tay, chỉ một nước đã mua chuộc cả hai người xung quanh tôi.
Ăn sáng xong, Chu Kế Diệp kéo tôi xuống dưới lầu.
Vừa xuống, đã thấy Chu Hạo Nhiên đứng đó.
Cậu ta ôm một bó hoa hồng to đùng, vừa thấy tôi liền chạy tới.
“Chi Chi, chúc mừng năm mới!”
“Năm mới rồi, mình bỏ hết chuyện cũ đi, làm lại từ đầu nhé?”
Chưa kịp nói hết câu, Chu Kế Diệp đã bước tới, nắm tay tôi.
“Cậu định bắt đầu lại với ai cơ?”