Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đích Nữ Giả Bệnh
Chương 8
“Phụ hoàng, Thái tử phi vì cứu nhi thần nên mới bộc phát tiềm lực.”
“Tam đệ vừa rồi bị thích khách dọa đến hồ đồ, lại muốn dùng kiếm gãy tự bảo vệ, nhưng suýt nữa làm bị thương nhi thần.”
Mặc Cảnh Dục tức đến mức suýt thổ m/áu.
Rõ ràng là thê tử của ngươi đã xoắn gãy kiếm của ta!
Rõ ràng là thê tử của ngươi đã g/iết hết tất cả!
Nhưng lúc này, ta lại trở thành Thái tử phi bệnh tật yếu ớt sắp ngất.
Còn hắn, lại biến thành kẻ vô dụng suýt làm bị thương Thái tử.
12
Trở về Đông cung.
Mặc Cảnh Trần cho lui toàn bộ người hầu.
Hắn ngồi bên bàn, xử lý vết thương trên cánh tay.
Ta ngồi bên cạnh, chậm rãi uống trà nhân sâm.
“Vân Vi Nguyệt, chiêu ngân ti quấn vừa rồi của nàng, là ai dạy?”
Mặc Cảnh Trần ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp.
“Truyền ngôn giang hồ nói, chỉ có ‘Thiên Diện Yêu Cơ’ mới biết chiêu này.”
Ta thổi nhẹ lớp bọt trà.
“Điện hạ quả thật kiến thức rộng.”
“Mẫu thân ta lúc sinh thời, quả thật được gọi là ‘Thiên Diện Yêu Cơ’.”
Đồng tử Mặc Cảnh Trần co lại.
“Vị thần y thánh thủ hai mươi năm trước danh chấn giang hồ rồi đột nhiên mất tích sao?”
Ta đặt chén trà xuống.
“Bà không mất tích.”
“Mà ch/ế/t trong hậu viện Vân phủ.”
“Bị Vân Chính Đức và Liễu thị, dùng thuốc đ/ộ/c mãn tính tiễn đi.”
Giọng ta rất bình tĩnh.
Nhưng lại thấm đầy hàn ý thấu xương.
Mặc Cảnh Trần trầm mặc.
Cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao ta phải giả bệnh.
Vì sao phải luyện thành một thân võ công kinh thế hãi tục như vậy.
“Nàng muốn báo thù?”
“Đương nhiên.”
Ta nhìn hắn.
“Điện hạ, hôm nay Tam hoàng tử chịu thiệt, nhưng hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.”
“Thế lực phía sau hắn là Trấn Quốc công phủ.”
Mặc Cảnh Trần gật đầu.
“Trấn Quốc công phủ nắm trong tay ba phần binh lực ngoại thành kinh thành.”
“Quả thật khó đối phó.”
Ta đứng dậy, bước tới trước mặt hắn.
“Ta giúp người diệt Trấn Quốc công phủ.”
“Người giúp ta, diệt Vân gia.”
Mặc Cảnh Trần nhìn ta.
Trong ánh mắt hắn, lần đầu tiên xuất hiện ngọn lửa mang tên “dã tâm”.
“Thành giao.”
Hắn đưa tay, muốn chạm vào mặt ta.
Ta khẽ nghiêng đầu tránh đi.
“Điện hạ, hợp tác vui vẻ.”
Tay Mặc Cảnh Trần khựng giữa không trung, sau đó thu lại.
“Vân Vi Nguyệt, nàng thật sự không có chút tình cảm nào với bản cung sao?”
Ta cười.
Một nụ cười cực kỳ tàn nhẫn.
“Điện hạ, thứ chúng ta cần, chẳng phải đều là quyền lực sao?”
“Thứ như tình cảm… quá đắt, ta mua không nổi.”
Mặc Cảnh Trần hừ lạnh.
“Được.”
“Vậy thì chúng ta cứ chờ xem, kinh thành này, cuối cùng sẽ thuộc về ai.”
Ngay lúc đó, bên ngoài vang lên giọng nói gấp gáp của Tử Tô.
“Điện hạ! Thái tử phi! Vân phủ xảy ra chuyện rồi!”
“Tiêu tướng quân dẫn người bao vây Vân phủ!”
Ánh mắt ta lạnh xuống.
Tiêu Triệt?
Hắn muốn làm gì?
“Đi, tới xem.”
Ta khoác áo choàng c!ay/o.t.
Trong mắt thoáng qua một tia s /át ý.
Vân gia.
Ta còn chưa ra tay, Tiêu Triệt đã không chờ nổi sao?
Thú vị.
13
Trước cổng Đông cung, tiếng ồn ào không dứt.
Ta khoác áo choàng của Mặc Cảnh Trần.
Sắc mặt vẫn tái nhợt.
Thân hình vẫn mảnh mai yếu ớt.
Nhưng ánh mắt, lại sắc bén như lưỡi đao vừa rút khỏi vỏ.
Mặc Cảnh Trần đi bên cạnh ta.
Bàn tay hắn lặng lẽ đặt nơi eo ta.
Thực ra, đó là một sự bảo vệ lặng lẽ.
Tựa như đang đỡ…cùng tiến về Vân phủ.
Trước cổng Vân phủ, dân chúng tụ tập kín mít.
Tiêu Triệt mặc một thân ngân giáp, tay đặt trên chuôi kiếm.
Bao vây Vân phủ đến mức nước cũng không lọt.
Vân Chính Đức và Liễu thị đứng trước cửa.
Trên mặt không giấu nổi sự kinh hoảng và phẫn nộ.
“Tiêu Triệt! Ngươi làm vậy là có ý gì?!”
Vân Chính Đức gầm lên.
Tiêu Triệt cười lạnh.
“Làm gì sao? Đương nhiên là tới tính sổ!”
“Tính sổ chuyện Vân gia các ngươi lừa gạt thánh thượng, che mắt tướng quân phủ ta!”
Hắn chỉ thẳng vào ta.
“Vân Vi Nguyệt, rõ ràng ngươi có võ công trong người, vậy mà giả bệnh suốt mười lăm năm!”
“Ngươi có biết tội không?!”
Trong đám đông lập tức dấy lên vô số lời bàn tán.
“Cái gì? Thái tử phi giả bệnh?”
“Không thể nào? Nhìn nàng ấy yếu như vậy mà.”
“Nhưng lời Tiêu tướng quân nói lại rất có lý…”
Vân Khinh Nhu đứng bên cạnh Tiêu Triệt.
Trên mặt nàng ta là vẻ đắc ý không giấu nổi.
“Tỷ tỷ, tỷ giấu chúng ta khổ quá rồi!”
“Hôm nay, tỷ hãy nhận tội khi quân này đi!”
Ta chậm rãi bước tới trước mặt Tiêu Triệt.
Ánh mắt bình thản như nước.
“Tiêu tướng quân, lời này từ đâu mà ra?”
“Ta khi nào lừa gạt thánh thượng?”
Tiêu Triệt tức đến bật cười.
“Ngươi còn dám chối?!”
“Hôm đó tại bãi săn, ngươi dùng một chiêu ngân ti quấn, xoắn gãy trường kiếm của Tam hoàng tử!”
“Lại dùng thân pháp quỷ mị, g/iết mấy chục tên thích khách!”
“Thân thủ như vậy, ngươi còn nói mình là bệnh nhân sao?!”
Hắn đem chuyện ở bãi săn kể lại sinh động như thật.
Dân chúng nghe đến trợn mắt.
“Thật hay giả vậy? Thái tử phi lợi hại như thế?”
“Không trách hôm nay Tam hoàng tử bị cấm túc!”
“Hóa ra là do Thái tử phi ra tay!”
Sắc mặt Vân Chính Đức và Liễu thị lập tức tái xanh.
Bọn họ không biết biểu hiện của ta ở bãi săn.
Bọn họ chỉ nghĩ ta bị kinh hãi mà thôi.
Ta nhìn Tiêu Triệt.
Trong ánh mắt mang theo một tia thương hại.
“Tiêu tướng quân, ngươi tận mắt nhìn thấy sao?”
Tiêu Triệt khựng lại.
“Bản tướng quân đương nhiên tận mắt nhìn thấy!”
“Vậy Thái tử điện hạ, có tận mắt nhìn thấy không?”
Ta quay người, nhìn Mặc Cảnh Trần.
Mặc Cảnh Trần tiến lên một bước, nửa ôm ta vào lòng.
“Bản cung lúc đó bị thương, đầu óc mê man, không thấy rõ lắm.”
“Nhưng Thái tử phi là vì cứu bản cung nên mới bất chấp tất cả.”
“Cho dù thật sự có chút ‘thân thủ’, thì cũng chỉ là trong lúc nguy cấp mà bộc phát tiềm lực o't/c'ay.”
“Huống hồ Thái tử phi của bản cung thân thể yếu nhược, đây là chuyện thiên hạ đều biết.”
“Tiêu tướng quân, ngươi đang nghi ngờ ánh mắt của bản cung, hay đang nghi ngờ thánh chỉ của hoàng thượng?”
Giọng Mặc Cảnh Trần không lớn.
Nhưng từng chữ từng chữ, đều như búa tạ nện vào lòng Tiêu Triệt.
Sắc mặt Tiêu Triệt trắng bệch.
Nỗi uất hận bị lừa gạt suốt bao năm như gai nhọn cắm trong tim, khiến hắn nhất thời chỉ muốn phát tiết cho hả giận.
Lại quên mất thân phận hiện tại của ta, là Thái tử phi.
Là quốc mẫu tương lai.
Nghi ngờ ta, chính là nghi ngờ Thái tử, nghi ngờ hoàng đế.
Đó là tội đại bất kính!
Vân Khinh Nhu cũng sợ hãi né sau lưng Tiêu Triệt.
Nàng ta không ngờ Mặc Cảnh Trần lại che chở ta như vậy.
Ta khẽ ho một tiếng, yếu ớt tựa vào lòng Mặc Cảnh Trần.
“Tiêu tướng quân, ta biết ngươi vẫn canh cánh chuyện từ hôn.”
“Nhưng hôn sự vốn là do phụ mẫu định đoạt, bà mối tác hợp.”
“Ngày đó ngươi từ hôn ngay trước đêm đại hôn, đã là thất lễ.”
“Giờ lại kéo tới trước cửa Vân phủ gây náo loạn, rốt cuộc là có ý gì?”
“Ngươi… ngươi ngậm m/áu phun người!”
Tiêu Triệt tức đến toàn thân run rẩy.
“Những lời bản tướng quân nói, từng câu đều là sự thật!”
Ta cười.
Một nụ cười tái nhợt yếu ớt.
“Vậy sao? Vậy xin Tiêu tướng quân đưa ra chứng cứ.”
“Chứng cứ? Bản tướng quân chính là chứng cứ!”