Chiếc Nhẫn Dưới Gối

Chương 4



12

Nhưng tôi quên mất rồi.

Chúng tôi đã ly hôn.

Tống Lẫm sẽ không vì bảo vệ tôi mà trách mắng hay dạy dỗ Hứa Chỉ Tình nữa.

Quả nhiên, bước chân của anh nhanh chóng dừng lại. Dường như anh đã nhận ra điều gì đó, vẻ mặt trở nên phức tạp khó đoán.

Anh đứng ở đó, không tiến thêm bước nào, cũng không nói một lời.

Tôi nghiến chặt răng, không để mình bật khóc, chống tay xuống sàn cố gắng đứng dậy.

Những tiếng xì xào xung quanh giống như kim châm vào tai, nhưng tôi đã chẳng còn tâm trí để ý nữa.

Hứa Chỉ Tình cười lạnh, nhìn tôi từ trên cao xuống như một kẻ chiến thắng.

Đến lúc này tôi mới hiểu.

Tất cả chỉ là một vở kịch.

Một màn sỉ nhục được cô ta dàn dựng cẩn thận.

“Sao, không phục à? Làm ngành dịch vụ thì phải có dáng vẻ phục vụ người khác chứ.”

“Thế này đi, cô quỳ xuống ăn hết bó hoa đó, tôi sẽ tha cho cô. Biết đâu tâm trạng tốt còn cho cô đánh giá năm sao nữa. Nếu không thì chờ bị khiếu nại rồi bị sa thải đi, chờ mà bồi thường đến tán gia bại sản!”

Lúc giao hoa tôi đã thấy giá trên hóa đơn.

Một con số trên trời.

Toàn bộ tiền tiết kiệm của tôi đã bồi thường cho vụ tai nạn đuôi xe kia.

Mẹ tôi còn đang điều trị trong bệnh viện, cha tôi thì suy sụp nhốt mình trong phòng.

Tôi không đền nổi số tiền này.

Và tôi cũng cần công việc này.

Tống Lẫm vẫn nhìn tôi, không biết đang nghĩ gì.

Ngực tôi phập phồng dữ dội, ép mình ngẩng đầu nhìn thẳng vào cô ta, cho dù lúc này tôi đã vô cùng chật vật.

Không khí như đông cứng lại.

Thời gian trở nên dài vô tận, mỗi giây trôi qua đều giống như một sự dày vò.

Đúng lúc ấy, một giọng nói xa lạ đột nhiên phá vỡ thế bế tắc.

Giọng nói đó mang theo chút trêu chọc, nhưng lại khiến người ta cảm thấy an tâm kỳ lạ.

Tôi quay đầu theo hướng phát ra âm thanh.

Một người đàn ông mặc vest chỉnh tề đang nhìn về phía này với vẻ thích thú.

Anh ta dáng người cao ráo, gương mặt tuấn tú, trong ánh mắt có sự phóng khoáng bất cần.

Hứa Chỉ Tình hiển nhiên cũng không ngờ sẽ có người đột nhiên xuất hiện, trên mặt thoáng qua vẻ sững sờ.

Người đàn ông hai tay đút túi, chậm rãi bước đến bên cạnh tôi, đánh giá tôi từ trên xuống dưới một lượt.

Khóe môi anh cong lên, nở một nụ cười mê người.

“Tiểu Ngư à, bị người ta bắt nạt mà cứ thế bỏ qua sao được.”

13

Giọng anh trầm thấp, đầy từ tính.

Nghe có chút bỡn cợt, nhưng lại ẩn chứa sự nghiêm túc.

Hứa Chỉ Tình lấy lại tinh thần, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, hừ lạnh một tiếng.

“Đây là chuyện giữa chúng tôi, anh bớt xen vào.”

Người đàn ông dường như chẳng hề để ý đến thái độ của cô ta, vẫn cười híp mắt.

“Ôi, dữ vậy. Cái giọng như cái loa phóng thanh ấy.”

Mấy người xung quanh nghe vậy không nhịn được bật cười.

Mặt Hứa Chỉ Tình đỏ bừng lên, trừng mắt nhìn anh.

“Anh rốt cuộc là ai?”

Người đàn ông nhướng mày.

“Tôi là ai không quan trọng. Quan trọng là… tôi không thích nhìn thấy có người bắt nạt người khác trong nhà hàng của tôi.”

Nói xong, anh còn nháy mắt với tôi.

Cuối cùng người đàn ông miễn toàn bộ hóa đơn cho Hứa Chỉ Tình, coi như bồi thường cho bó hoa kia.

Vở kịch náo loạn này cứ thế được giải quyết nhẹ nhàng.

Tôi cảm ơn anh:

“Chu Nghiêu, vừa rồi cảm ơn cậu đã giúp mình giải vây.”

Chu Nghiêu bật cười.

“Cuối cùng cũng chịu gọi tên tôi rồi à? Tôi còn tưởng cậu không nhận ra tôi nữa chứ.”

Chu Nghiêu là bạn đại học của tôi.

Năm hai anh đã đi Mỹ theo chương trình trao đổi sinh viên.

Gần đây mới về nước, bắt đầu tiếp quản việc kinh doanh của gia đình.

Thật ra lần đầu tôi đi ngang qua nhà hàng này đã nhận ra anh rồi.

Chỉ là hồi đại học từng xảy ra vài chuyện khá xấu hổ, nên tôi cố ý giả vờ không nhận ra.

“Cứ cảm ơn mãi thế này… hay là để mình mời cậu ăn bữa cơm nhé.”

Chu Nghiêu lại cười, kéo tôi ra trước cửa.

“Không vội, cho cậu xem một thứ hay.”

Hứa Chỉ Tình đang tức một bụng, cũng chẳng còn tâm trí gây khó dễ cho tôi nữa, xách túi bước nhanh ra khỏi nhà hàng.

Kết quả vừa bước xuống bậc thềm thì trượt chân.

Cô ta ngã mạnh xuống đất.

Đất bùn dính đầy lên chiếc áo khoác trắng tinh xảo của cô ta.

Cổ chân bị trẹo, cô ta đau đến mức kêu la không ngừng.

“Vừa nãy có khách làm đổ nước uống, trời lạnh nên đông thành băng. Tôi vốn đã gọi người đến dọn rồi.”

Chu Nghiêu chớp mắt, nở nụ cười tinh nghịch với tôi.

“Nhưng chậm một chút… chắc cũng không sao nhỉ. Ai bảo cô ta xui xẻo.”

Anh rõ ràng là đang giúp tôi trả thù cái tát lúc nãy.

Tôi không nhịn được cũng cong cong khóe mắt cười.

Chu Nghiêu vẫn chẳng thay đổi.

Có thù tất báo.

Hồi đại học chỉ vì có người cướp mất học bổng của tôi mà anh không do dự đi tìm cố vấn tranh cãi đến cùng.

Bao nhiêu năm không gặp.

Thấy tôi bị bắt nạt, anh vẫn không do dự đứng ra bảo vệ tôi.

Chúng tôi hẹn tối mai cùng ăn cơm, rồi tôi tạm biệt anh.

Vừa quay người lại…

Tôi nhìn thấy Tống Lẫm đứng cách đó không xa.

Anh nhìn chằm chằm bóng lưng Chu Nghiêu rời đi, gương mặt u ám đến cực điểm.

“Thảo nào em ly hôn với tôi. Hóa ra là vì tình cũ quay lại. Không… ba năm trước hai người đã dây dưa với nhau rồi.”

“Sao, ba năm rồi mà hắn vẫn không chịu cưới em à? Cũng phải thôi, em là người phụ nữ đã ly hôn, hàng đã qua tay. Nhà họ Chu quản chặt, làm sao giống tôi được, ngu ngốc bỏ trốn cùng em, lấy mạng ra ép gia đình cưới em.”

“Nhưng em cũng đừng lo. Em thủ đoạn cao như vậy, khóc một chút là hắn đã đứng ra giúp em. Cố gắng thêm chút nữa, leo lên giường hắn, biết đâu hắn sẽ vì em mà liều mạng…”

“Chát!”

Một tiếng vang giòn.

Tôi tát mạnh vào mặt anh.

Tống Lẫm bị đánh đến mức quay đầu sang một bên, giống như một bức tượng im lặng.

Một lúc lâu sau, anh nhếch môi.

“Đối với tôi thì em ra tay được thật đấy. Lúc nãy sao lại để mặc Hứa Chỉ Tình bắt nạt? Lâm Tiểu Ngư, em mãi mãi chỉ nhẫn tâm với tôi.”

Mỗi câu anh nói đều giống như dao đâm vào tim tôi.

Tôi đứng đó, toàn thân run rẩy.

Tôi không ngờ anh lại nói tôi như vậy.

Sự phẫn nộ và tủi thân gần như nuốt chửng tôi.

Nhưng tôi biết, lúc này tôi không thể mất kiểm soát.

Không thể để anh nhìn thấy sự yếu đuối của tôi nữa.

Tôi hít sâu một hơi, cố để giọng mình bình tĩnh:

“Giữa tôi và Chu Nghiêu thế nào cũng không liên quan đến anh, anh không quản được. Số tiền trước đây tôi nợ anh đã trả hết rồi. Những chuyện Hứa Chỉ Tình làm hôm nay nói cho cùng cũng không liên quan đến anh. Giữa chúng ta không cần thiết phải dính líu nữa, anh cũng không cần dùng những lời đó để sỉ nhục tôi.”

“Tôi không quản được? Vậy ý em là… em thừa nhận em đang ở bên Chu Nghiêu?”

Tôi nói nhiều như vậy.

Nhưng dường như Tống Lẫm chỉ nghe thấy mỗi điều đó.

Ánh nắng xuyên qua tán cây rơi xuống người anh.

Hốc mắt anh đỏ lên.

Anh cố tỏ ra hung dữ, nhưng giọng nói lại để lộ sự tủi thân trong lòng.

“Em lúc nào cũng như vậy. Hồi đại học đã thích thiên vị. Tôi với Chu Nghiêu đánh nhau, em lúc nào cũng chỉ mắng tôi. Bây giờ cũng thế.”

Đến câu sau, giọng anh hơi nghẹn lại.

Anh cố chấp nhìn tôi:

“Giữa tôi và hắn… em mãi mãi chỉ chọn hắn.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...