Bí Mật Kết Hôn Với Ảnh Đế Tần

Chương 6



Tôi cũng lười nghe.

Tôi xoa xoa tóc, trực tiếp chui vào nhà vệ sinh.

Mỗi lần đến kỳ, tôi đều rất lười.

Vì vậy hôm nay tôi quyết định không trang điểm.

Thay quần áo xong, tôi đi ra khỏi phòng.

Không thể không nói, không khí ở làng quê ven núi thật sự rất tốt.

Tôi thoải mái vươn vai.

Cảm giác bên tai không còn tiếng Hứa Trĩ lải nhải, người như trẻ ra mấy tuổi.

Thầy Vương đúng là rất yêu nấu ăn.

Các khách mời còn chưa dậy hết, thầy đã bận rộn trong bếp một lúc lâu rồi.

Tôi đi vào hỏi có cần giúp gì không.

Thầy bận đến mức không quay đầu lại nổi.

“Không có gì đâu, cơm sắp xong rồi. Em đi gọi mọi người dậy là được.”

Tôi còn chưa kịp đáp.

Không biết Hứa Trĩ đã đi theo từ lúc nào.

“Đã nhận nhiệm vụ, bảo đảm hoàn thành!”

Tôi và Hứa Trĩ chia nhau đi gọi mấy vị khách mời.

Những người khác thì cũng ổn.

Ai nấy mơ màng dậy.

Cuối cùng chỉ còn lại Tần Dật.

Hứa Trĩ tranh trước tôi đi gọi anh.

“Ảnh đế Tần, dậy thôi!”

Trong căn phòng tối mờ không có chút động tĩnh nào.

Tần Dật trở mình.

“Ảnh đế Tần, mặt trời chiếu đến mông rồi kìa!”

Tần Dật vẫn không nhúc nhích.

Tôi thì quá có kinh nghiệm trong việc gọi Tần Dật dậy.

Người này cáu ngủ rất nghiêm trọng.

Nếu là người khác gọi anh, lúc tỉnh lại mặt anh sẽ khó coi vô cùng.

Lần nào cũng phải để tôi chui vào trong chăn, hôn anh, sờ anh, dỗ anh, anh mới chịu dậy mà không cáu.

Thấy không có động tĩnh gì.

Hứa Trĩ quay đầu nhìn tôi nói:

“Chắc ảnh đế Tần tỉnh rồi, nhưng vẫn chưa muốn dậy.”

“Chúng ta lát nữa lại tới gọi anh ấy đi.”

Hứa Trĩ quay người đi.

11

Trong sân, các khách mời đã ngồi đông đủ.

Ai nấy đều ngáp ngắn ngáp dài.

Thầy Vương thúc mọi người vào bếp múc cháo.

Nhìn thấy tôi và Hứa Trĩ, thầy hỏi:

“Tiểu Dật dậy chưa?”

Tôi lắc đầu.

“Vậy không được rồi, phải gọi cậu ấy dậy thôi.”

Hứa Trĩ nói:

“Tôi gọi rồi, nhưng ảnh đế Tần vẫn đang ngủ.”

Thầy Vương nhíu mày:

“Không ăn sáng không tốt cho sức khỏe. Hơn nữa lát nữa còn có nhiệm vụ làm cùng nhau, không thể thiếu người.”

Thẩm Viên vừa ăn cơm vừa chen vào một câu:

“Anh ấy cáu ngủ dữ lắm. Lần trước gọi anh ấy dậy, tôi bị dọa hết hồn.”

“Thầy Vương, hay thầy đi đi.”

Rõ ràng thầy Vương cũng không muốn đi lắm.

Hứa Trĩ đảo mắt một vòng, đẩy tôi lên phía trước.

“Xán Xán là bạn tốt của ảnh đế Tần, hay để cô ấy đi đi.”

“Tôi thấy ảnh đế Tần khá bao dung với cô ấy. Chắc cô ấy gọi dậy sẽ không sao đâu.”

Thầy Vương và Thẩm Viên đều không nói gì.

Hứa Trĩ thúc giục tôi:

“Nhanh lên đi. Cô cũng không muốn ảnh đế Tần đói bụng làm nhiệm vụ chứ? Không tốt cho sức khỏe đâu.”

Tôi quá hiểu đức hạnh của Tần Dật.

Người này cứ ngủ là mơ màng.

Nếu nghe thấy giọng tôi, không biết chừng sẽ làm ra chuyện gì.

Nhưng cũng không quan trọng nữa.

Vốn dĩ tôi đã định sau khi quay xong show này sẽ công khai quan hệ của chúng tôi.

Sớm một ngày hay muộn một ngày hình như cũng như nhau.

Huống hồ.

Nhìn dáng vẻ hả hê của Hứa Trĩ.

Tôi thật sự rất khó chịu.

Rất muốn xem cô ta sụp đổ.

“Cô chắc chắn muốn tôi gọi à? Nghe nói anh ấy cáu ngủ đấy.”

Tôi giả ngu.

Hứa Trĩ thấy tôi sợ, vui vẻ hẳn lên.

“Ôi, làm gì đáng sợ đến vậy?”

“Ảnh đế Tần chẳng phải đối xử với cô rất tốt sao? Cô đừng sợ.”

“Đi đi đi, tôi đi cùng cô.”

Cô ta lại đẩy tôi về phía phòng Tần Dật.

Sau lưng còn có mấy khách mời đi theo xem náo nhiệt.

Chúng tôi cẩn thận bước vào căn phòng tối mờ.

Chương trước Chương tiếp
Loading...