Ba Lần Xuất Giá, Ba Lần Hòa Ly

Chương 4



13

Biểu cảm kinh ngạc của Hà Ứng Sơn cứng lại trên mặt.

Sao có thể?

Tạ Uyển Châu mới bị hắn hưu chưa đầy một tháng, sao lại nhảy sông?

Đúng rồi…

Sắc mặt hắn càng lúc càng tái nhợt.

Chính hắn đã đuổi Uyển Châu ra khỏi phủ.

Một nữ tử cầm hưu thư bị đuổi ra ngoài, cuộc sống chắc chắn sống không bằng chết, nên mới tuyệt vọng với thế gian.

Nhưng…tương lai của hắn phải làm sao?

Hoàng đế đã lệnh nửa tháng sau hắn phải xuất chinh.

Số quân lương trong tay hắn còn không đủ bù lỗ hổng cha hắn để lại.

Làm sao còn có thể dẫn quân đánh trận?

Trước khi tới đây, hắn đã tính toán rất kỹ.

Cho Tạ Uyển Châu làm bình thê.

Như vậy vừa có thể lấy của hồi môn của nàng bù nợ, lại vẫn có thể ôm mỹ nhân.

Dù sao lần đầu gặp Uyển Châu, hắn cũng thực sự kinh diễm.

Nàng đẹp hơn Tống Vân Vân — cô gái xuất thân từ gia đình nhỏ ở biên quan kia rất nhiều.

Nếu không phải mẫu thân khóc lóc ép buộc, hắn vốn định đối xử với người vợ này dịu dàng hơn.

Tay chân Hà Ứng Sơn bắt đầu run rẩy.

Một lúc lâu sau, hắn bỗng lao tới trước cổng Tạ phủ đóng chặt, liều mạng gõ cửa:

“Uyển Châu! Nàng nhất định vẫn còn sống đúng không? Ta không tin nàng đã nhảy sông!”

“Xin nàng… ra gặp ta một lần đi!”

Cánh cửa bị gõ đến vang trời.

Giọng khàn của tiểu tướng quân khiến người ta phát phiền.

Hắn cho rằng nhị tỷ yêu hắn đến sống chết, vì không được đáp lại nên nhảy sông.

Nhưng ta biết rất rõ.

Nhị tỷ đang sống ở biên giới sa mạc, cùng hơn mười tiểu thiếp chơi đùa vô cùng vui vẻ.

Ngày nào cũng ở trong phủ chơi trò:

“Đại vương tới bắt ta đi!”

Cuộc sống xa hoa trụy lạc vô cùng.

Ngay cả bức thư nàng gửi cho ta hôm trước cũng chỉ có một câu ngắn gọn:

【Mấy muội muội nói nếu ta bắt được họ thì muốn làm gì cũng được. Không viết nữa, ta bận lắm!】

Bức thư nhà ta mong chờ bấy lâu, vượt mấy nghìn dặm tới tay ta…

Vậy mà chỉ có một câu ngắn ngủn.

Ta tức đến bốc khói bảy lỗ.

14

Khi ta và Bùi Ngôn Xuyên rời khỏi Tạ phủ.

Tiểu tướng quân vẫn còn ngồi bệt trước cổng.

Tống Vân Vân ôm bụng tiến tới:

“Phu quân… phải chăng tỷ tỷ không muốn ra gặp?”

“Hay là phu quân khuyên tỷ ấy thêm lần nữa. Nếu tỷ tỷ không thích thiếp… thiếp thà mang theo đứa bé rời đi.”

Không có lời an ủi như nàng ta mong đợi.

Hà Ứng Sơn mắt đỏ ngầu, đứng bật dậy túm vai nàng ta lắc mạnh:

“Tống Vân! Nếu không phải ngươi ép ta ném cho nàng một phong hưu thư khi về kinh để dằn mặt nàng, sao nàng lại nhảy sông!”

“Vài ngày nữa ta phải xuất chinh rồi! Ta phải làm sao đây?”

Tống Vân Vân hét lên.

Có người hoảng hốt kêu:

“Tiểu nương tử này đang chảy máu!”

Ngồi trong xe ngựa, ta nhìn từ xa.

Trước cổng Tạ phủ loạn thành một đoàn.

Đứa con mà tiểu tướng quân coi trọng nhất…

Ngay dưới tấm biển Tạ phủ…đã sẩy mất.

Ta khẽ sờ lên bụng mình, nhìn sang Bùi Ngôn Xuyên bên cạnh, thần sắc điềm tĩnh.

Sau này…

Ta cũng sẽ sinh cho hắn một đứa con sao?

Nghĩ đến đây, mặt ta đỏ bừng.

Nếu cuộc sống có thể yên ổn như vậy mãi.

Ta nguyện cùng Bùi Ngôn Xuyên nuôi dạy con cái.

Làm một chủ mẫu xứng đáng.

Cuộc sống bình yên ấy kéo dài ba tháng.

Tiểu Hầu gia nghèo đến mức đi khắp nơi vay mượn.

Tiểu tướng quân mang theo số quân lương ít ỏi, lại lên đường ra biên giới.

Mọi thứ đều diễn ra yên ổn.

Một buổi sáng bình thường.

Ta đang dưới hành lang chăm sóc chậu hải đường yêu thích.

Bùi Ngôn Xuyên vội vã chạy vào.

Hắn hớt hải nói:

“Phu nhân, trong sổ sách không còn bạc nữa, nàng đưa ta ba nghìn lượng đi.”

Nếu Bùi gia đã cưới nữ nhi thương nhân, thì sổ sách trong phủ vốn đã rối nát từ lâu.

Sau khi ta vào cửa, ta cũng đã lấy tiền bù vào không ít.

Duy trì chi tiêu hàng ngày của Quốc công phủ.

Nhưng phần lớn của hồi môn vẫn nằm trong kho riêng của ta.

Trong sổ sách phủ không có nhiều bạc.

Ta mỉm cười, tiếp tục cầm bình nước tưới hoa:

“Phu quân cần nhiều bạc như vậy để làm gì?”

“Chuộc thân cho cô nương Mẫu Đan!”

15

“Bộp...”

Bình nước trong tay ta rơi xuống đất.

Cùng lúc đó, cành hoa hải đường đang nở rộ cũng gãy rụng.

Bùi Ngôn Xuyên không hề để ý, vẫn thao thao nói:

“Ba nghìn lượng có lẽ không đủ, nàng đưa thêm một chút đi.”

“Chuộc được Mẫu Đan cô nương xong, ta sẽ đón nàng ấy vào phủ làm thiếp. Khi đó xem còn ai dám coi thường nàng nữa.”

“Phu nhân không biết đấy, Mẫu Đan cô nương là thanh quan, bán nghệ không bán thân, tính tình cương nghị, thà chết không khuất phục...!”

Nhìn thấy sắc mặt ta xanh mét.

Hắn mới dừng lại.

Ta run môi hỏi:

“Chàng… chàng muốn dùng ba nghìn lượng để chuộc thân cho một nữ tử thanh lâu?”

Bùi Ngôn Xuyên thừa kế tước vị.

Một năm bổng lộc chỉ vài trăm lượng bạc.

Thưởng ban gần như không có.

Thế mà hắn lại mặt dày xin vợ ba nghìn lượng bạc, chỉ để tranh một hơi ở thanh lâu.

Nghe ta gọi cô ta là nữ tử thanh lâu.

Bùi Ngôn Xuyên lập tức nổi giận:

“Tạ Uyển Hoa, nàng hiểu cái gì?”

“Mẫu Đan cô nương bán nghệ không bán thân, còn trong sạch hơn tất cả nữ tử trên đời này!”

Ta lùi lại một bước, gần như đứng không vững.

Máu trong người như chảy ngược.

Bùi Ngôn Xuyên có chút mất kiên nhẫn:

“Rốt cuộc nàng có đưa bạc hay không?”

Hắn đang nóng lòng đi thanh lâu anh hùng cứu mỹ nhân.

Ta hoàn toàn xé bỏ lớp ngụy trang trước kia.

Móng tay ta bấm sâu vào lòng bàn tay:

“Trong sổ sách phủ còn bao nhiêu bạc, phu quân cứ tùy ý lấy.”

Ý ta là ta đồng ý cho.

Bùi Ngôn Xuyên phất tay áo rời đi.

Ta gần như mất hết sức lực.

Khi nhìn cành hải đường gãy kia.

Ta chợt nhớ tới lời đại tỷ và nhị tỷ nói đêm trước khi bỏ trốn:

“Thành thân làm gì chứ, kết cục rồi cũng giống nhau thôi.”

Khi ấy ta không tin.

Ta luôn nghĩ, trên đời nhiều người như vậy, chắc chắn sẽ có người khác biệt.

Nhưng bây giờ xem ra…

Kết cục quả thật đều giống nhau.

16

Ta và Bùi Ngôn Xuyên rơi vào chiến tranh lạnh.

Hắn không hài lòng vì ta không đưa ba nghìn lượng bạc.

Khiến hắn mất mặt trước đồng liêu.

Còn cô nương Mẫu Đan mà hắn ngày đêm nhớ nhung…

Đã bị một phú thương chuộc đi.

Từ đó hai người vĩnh viễn không gặp lại.

Bùi Ngôn Xuyên liền thu nhận vài nha hoàn thông phòng.

Ban đêm tiếng cười đùa náo nhiệt truyền sang viện của ta.

Họ vui vẻ vô cùng.

Còn ta, thân là chủ mẫu, viện nhỏ lại lạnh lẽo vắng tanh.

Ngay cả hạ nhân trong phủ cũng bắt đầu thay đổi sắc mặt.

Bữa ăn ngày càng qua loa.

Việc sai bảo cũng ngày càng chậm trễ.

Sau một tháng chiến tranh lạnh.

Bùi Ngôn Xuyên nạp một tiểu thiếp vào phủ.

Đó là một cô nương rất lanh lợi, được hắn sủng ái vô cùng.

Hạ nhân thấy gió chiều nào theo chiều ấy.

Thậm chí còn lén gọi nàng ta là phu nhân.

Trong phủ có một lão ma ma khuyên ta:

“Phu nhân hà tất phải giận dỗi tiểu công gia?”

“Cuối cùng người chịu thiệt… chẳng phải vẫn là phu nhân sao?”

“Theo ta thấy, phu nhân nên đi xin lỗi, mềm mỏng với tiểu công gia, chuyện này sẽ qua thôi.”

“Dù sao phu nhân đang ở trong Bùi phủ, có làm gì đi nữa… chẳng phải vẫn phải nhìn sắc mặt người ta mà sống sao?”

Lời nói của lão ma ma nghe qua đều như vì ta mà suy nghĩ.

Nhưng ta lại cảm thấy lạnh sống lưng.

Ta là nữ tử.

Bản thân đã không mạnh mẽ bằng nam nhân.

Vậy mà còn phải mang theo một khoản của hồi môn khổng lồ, sang sống cả đời trong nhà người khác.

Chẳng phải giống như một đứa trẻ ba tuổi ôm thỏi vàng đi giữa chợ sao?

Nhưng mọi người lại mặc nhiên chấp nhận quy tắc đó.

Một tháng chiến tranh lạnh.

Bùi Ngôn Xuyên ngày nào cũng tiệc tùng ca hát, vô cùng tự tại.

Hắn không hề chiến tranh lạnh.

Hắn chỉ đang ép ta khuất phục, mài mòn tính khí của ta.

Còn ta…

Ngay cả việc tìm vài lang quân cũng không có tư cách.

Dù ta có chán ghét Bùi Ngôn Xuyên đến đâu.

Chỉ cần ta còn bị giam trong tòa phủ vuông vức của Bùi gia.

Yêu hay không yêu…

Đời này ta chỉ có thể có một nam nhân là hắn.

Ta chỉ có thể trao toàn bộ tài sản và mạng sống của mình cho hắn, rồi chờ hắn tùy tâm bố thí cho ta vài phần để sống.

Sau này nếu phải đi qua quỷ môn quan sinh con…

Ta thậm chí không dám tưởng tượng Bùi gia sẽ hành hạ ta ra sao.

Sự phẫn nộ của kẻ yếu…

Chỉ khiến người ta cười nhạo.

Tay chân ta lạnh buốt.

Ta nhắm chặt mắt.

Khi mở ra lần nữa…

Trong mắt đã trong sáng rõ ràng.

Chiều hôm đó.

Bùi Ngôn Xuyên, người đã một tháng không đến viện ta, bước vào.

Nụ cười của hắn không chạm đến đáy mắt:

“Phu nhân gần đây suy nghĩ thế nào rồi?”

Ta vừa định mở miệng.

Đột nhiên buồn nôn khan.

Bùi Ngôn Xuyên lập tức mừng rỡ:

“Phu nhân… có phải đã mang thai rồi không?”

“Thật tốt!”

“Nếu phu nhân đã có thai, việc trong phủ lại nhiều, không nên quá vất vả.”

“Hay là giao chìa khóa kho riêng ra, để Thanh Nguyệt thay nàng quản gia.”

Ý của hắn là…

Muốn ta lấy của hồi môn ra.

Đưa cho tiểu thiếp của hắn quản lý.

17

Điểm khác biệt lớn nhất giữa Bùi Ngôn Xuyên với Tiểu Hầu gia và tiểu tướng quân…

Là hắn kiên nhẫn hơn một chút.

Cũng giỏi giả vờ hơn một chút.

Ta ở trong Quốc công phủ, vốn đã bị hắn nắm trong tay.

Bây giờ lại mang thai, càng không có sức chống đỡ.

Ta không nói gì.

Chỉ mỉm cười, nâng chén yến sào trên bàn:

“Phu quân nếm thử đi, đây là thiếp tự tay nấu.”

Bùi Ngôn Xuyên rất hài lòng với sự ngoan ngoãn của ta.

Hắn cầm bát yến lên uống cạn một hơi, lau miệng:

“Thế mới đúng.”

“Nàng đã gả vào Bùi phủ, thì mọi việc đều phải lấy ta làm chủ.”

Ta cười lạnh trong lòng.

Khi một quân vương không còn bảo vệ thần dân, chỉ một mực đòi hỏi trung thành và tiền bạc.

Thì…nổi loạn là điều tất yếu.

Khi bát yến đã uống cạn.

Ta mới mỉm cười nói:

“Bùi công gia, chúng ta hòa ly đi.”

Bùi Ngôn Xuyên sững người.

Sau khi hiểu ra, hắn nổi giận:

“Tạ Uyển Hoa! Ngươi đang mang thai con của ta mà còn dám nói hòa ly?”

“Ngoài ta ra, ai còn muốn một nữ nhân đã mất trinh tiết như ngươi?”

“Thật sao?”

Ta thong thả ngồi thẳng lại.

“Vậy từ hôm nay trở đi… tất cả chi tiêu của Bùi phủ, tiểu công gia tự mình gánh vác đi.”

Bùi Ngôn Xuyên cười lạnh:

“Đúng là nữ nhi thương nhân, cả người đầy mùi tiền.”

“Ngươi tưởng không có bạc của ngươi, ta sẽ bó tay sao?”

Phía sau.

Bùi lão phu nhân bước vào, gương mặt nghiêm nghị.

Khi ta mới gả vào Bùi gia.

Bà từng dịu dàng với ta như con gái ruột.

Nhưng khi ta xảy ra mâu thuẫn với con trai bà.

Bà đương nhiên đứng về phía con mình.

Bùi lão phu nhân nhíu mày nhìn ta:

“Tạ thị, ngươi đã gả vào Bùi gia mà không chịu hầu hạ phu quân, suốt ngày có tâm tư riêng.”

“Người như vậy sao xứng làm chủ mẫu một phủ?”

“Hừ! Còn muốn hòa ly?”

“Ngươi không sợ con trai ta một tờ hưu thư đuổi ngươi ra ngoài, khiến ngươi mất hết chỗ dựa sao?”

Bà nói vô cùng uy phong.

Hoàn toàn khác với ngày thành thân.

Hai mẹ con họ đắc ý nhìn ta.

Ta bật cười, cố ý kích họ:

“Thật sao?”

“Quốc công phủ đã thâm hụt đến mức này, cho các người mười cái gan… cũng không dám hưu ta đâu!”

Bùi lão phu nhân tức giận, ôm ngực:

“Hỗn xược!”

“Đây không phải nơi người Tạ gia các ngươi làm loạn!”

“Xuyên Nhi, mau viết hưu thư đuổi nó đi!”

“Bùi phủ chúng ta không thể có loại con dâu bất hiếu như vậy!”

Bùi Ngôn Xuyên lập tức cầm bút.

Nhanh chóng viết một phong hưu thư, rồi ném thẳng vào mặt ta.

“Tạ thị, cầm hưu thư của ngươi cút khỏi Bùi phủ!”

18

Ta che giấu nụ cười nơi khóe môi, nhặt hưu thư rời đi.

Phía sau.

Bùi Ngôn Xuyên còn đang dỗ dành mẫu thân:

“Mẫu thân bớt giận.”

“Tạ Uyển Hoa chỉ là một nữ nhi thương nhân, giờ lại đang mang cốt nhục của con.”

“Rời khỏi Bùi phủ, nàng còn có thể đi đâu?”

“Đợi nàng ở ngoài chịu khổ một thời gian, khóc lóc đòi quay lại, con vừa hay có thể đề nghị để nàng làm thiếp.”

“Đến lúc đó chúng ta vừa chiếm được của hồi môn của nàng, lại có thể cưới thêm một tiểu thư môn đăng hộ đối.”

“Chẳng phải quá tốt sao?”

Bùi lão phu nhân hài lòng gật đầu.

Bùi Ngôn Xuyên cho rằng tiếng buồn nôn khan kia là dấu hiệu mang thai.

Nhưng trước khi ta gả vào Bùi phủ…

Mẫu thân ta đã chuẩn bị sẵn cho ta hai viên thuốc.

Nàng chỉ vào viên thuốc màu nâu, dặn dò đầy ý tứ:

“Thuốc này uống vào không hại thân thể, có thể đảm bảo nửa năm không mang thai.”

“Nữ tử gả chồng, tốt nhất nên muộn một chút hãy sinh con.”

Rồi bà hạ thấp giọng, chỉ vào viên thuốc màu trắng:

“Viên này là thuốc, ca ca con mấy năm trước mang về từ biên tái. Không màu không vị.”

“Nếu nam nhân uống phải… đời này sẽ không còn con nối dõi, hơn nữa chuyện phòng the cũng sẽ ngày càng khó khăn.”

“Mẹ chỉ mong con có thể sống tốt cả đời.”

Hai viên thuốc.

Ta uống một viên.

Viên còn lại…

Ta trộn vào bát yến sào, để Bùi Ngôn Xuyên uống.

Ngoài ra.

Ta sờ vào ngực áo, nơi giấu sát người hai phong thư.

Một phong do đại tỷ gửi từ Giang Nam.

Một phong do nhị tỷ gửi từ biên tái.

Trong thư đều chỉ có một câu giống hệt nhau:

【Nếu sống không tốt, thì tới tìm tỷ tỷ.】

Một giọt nước mắt trượt xuống khóe mắt ta.

Ta muốn đến Giang Nam tìm đại tỷ rồi.

Lần thứ ba trở về nhà.

Ta có chút thẹn với cha.

Gả ba lần…

Vậy mà không gặp nổi một mối lương duyên.

Cha ta vỗ vai ta an ủi:

“Con gái yên tâm, cha đã bắt đầu tung tin ra ngoài.”

“Cứ nói rằng con si mê tiểu công gia không được đáp lại, nên nhảy sông tự vẫn.”

“Vẫn con sông đó thôi. Vẫn mua thi thể tử tù trong ngục.”

“Cha con làm chuyện này quen tay rồi.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...