Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Anh Đi Qua Thanh Xuân Tôi Mỗi Ngày
Chương 13
Ngày diễn ra buổi giao lưu khu phố là một ngày nắng đẹp.
Sảnh ủy ban xếp 4 hàng ghế gấp, có khoảng 20-30 người đến dự. Có cán bộ khu phố, có tình nguyện viên, có vài người bên trạm cứu hỏa. Hạ Soái ngồi ở hàng ghế cuối cùng, nhìn thấy tôi bước vào liền giơ ngón tay cái lên.
Tạ Bình Xuyên cũng có mặt.
Anh mặc đồng phục, ngồi ở rìa hàng ghế thứ hai, cạnh anh là Tô Dao.
Tô Dao thấy tôi bước vào, nụ cười trên mặt cứng đờ chưa đến nửa giây đã khôi phục lại bình thường. Cô ta gật đầu chào tôi, vẻ mặt đầy thiện ý.
Lục Miên Miên kéo tôi ngồi xuống hàng ghế thứ ba.
“Đường Đường, cậu định làm gì vậy?”
“Cứ chờ xem.”
Nửa đầu buổi giao lưu là báo cáo thường kỳ. Đến lượt Tô Dao phát biểu, cô ta bước lên phía trước, đầu tiên là cảm ơn sự phối hợp của trạm cứu hỏa, sau đó nhấn mạnh vào thành quả của buổi diễn tập phòng cháy.
Cô ta dõng dạc nói: “Phương án diễn tập lần này là do tôi và các đồng chí bên trạm cứu hỏa cùng nhau liên tục sửa chữa, mất ròng rã 3 tuần trời.”
Ba tuần.
Tôi viết cái đề cương đó mất đúng một đêm.
Cô ta dựa trên bộ khung của tôi sửa lại trong ba tuần, rồi tuyên bố đó là của cô ta.
Báo cáo kết thúc, bước vào phần giao lưu tự do.
Tôi đứng lên.
Hôm nay Tiểu Triệu cũng cất công tới, ngồi ngay cạnh tôi, đưa cho tôi một chai nước.
“Tô Dao,” Tôi bước ra giữa sảnh, giọng không lớn nhưng đảm bảo ai cũng nghe rõ, “Lúc nãy cô bảo phương án diễn tập là do cô dành 3 tuần làm ra, đúng không?”
Tô Dao mỉm cười: “Đúng vậy.”
“Thế cô có thể giải thích một chút, tại sao bản nháp đầu tiên của phương án lại do tôi viết, thông qua Lục Miên Miên gửi cho đội trưởng Tạ Bình Xuyên vào ngày 12 tháng 6 không?”
Nụ cười của Tô Dao vẫn không thay đổi: “Chị Đường Đường, lúc đó chị quả thực có đưa ra vài ý tưởng, nhưng toàn bộ phương án hoàn chỉnh là do sau này em tự làm lại.”
“Tự làm lại?” Tôi móc điện thoại ra, mở lịch sử chat với Lục Miên Miên, lướt đến ngày 12 tháng 6.
“Đây là file tài liệu tôi gửi cho Miên Miên ngày hôm đó. Ba trang: quy trình diễn tập, danh sách vật tư, phân chia nhóm tình nguyện viên. Bản phương án cô nộp sau này, kết cấu ba phần đó không sai một chữ nào so với đề cương của tôi.”
Tôi lại vuốt sang ảnh chụp màn hình tiếp theo.
“Còn đây là lịch sử máy photocopy của trạm cứu hỏa. Ngày 22 tháng 6, cô đến khu văn phòng trạm cứu hỏa để photo tài liệu huấn luyện. Sau đó, cô lấy những nội dung đó chèn vào phương án. Rồi cô tìm đến sếp cũ của tôi là chị Vương, bảo rằng tôi xem trộm tài liệu nội bộ của trạm cứu hỏa, đem chép vào phương án.”
“Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, đề cương của tôi viết ngày 12 tháng 6, còn cô photo tài liệu ngày 22 tháng 6. Là cô nhét tài liệu vào, không phải tôi.”
Sảnh lớn bỗng chốc im phăng phắc.
Nụ cười của Tô Dao rốt cuộc không thể giữ nổi nữa. Những ngón tay cô ta xoắn xuýt vào nhau đến trắng bệch.
“Đường Đường, chị hiểu lầm rồi, em không có ý đó.”
“Ý nào? Ý bảo tôi quấy rối lính cứu hỏa? Ý bảo tôi xem trộm tài liệu nội bộ? Hay là nhân lúc tôi nghỉ việc để hắt nước bẩn lên người tôi?”
Hạ Soái đứng phắt dậy từ hàng ghế cuối: “Tô Dao, lịch sử photo mấy tài liệu huấn luyện kia tôi cũng tra rồi. Là cô photo, có cả chữ ký và ngày tháng của cô trên đó. Cái này không chối được đâu.”
Tô Dao luống cuống: “Hạ Soái, đây là chuyện riêng giữa tôi và Đường Đường, không liên quan đến anh.”
Hạ Soái dang hai tay: “Không liên quan đến tôi, nhưng liên quan đến trạm cứu hỏa. Cô mượn danh nghĩa trạm cứu hỏa rêu rao bên ngoài rằng người của chúng tôi bị nhân viên siêu thị quấy rối, lời này truyền ra ngoài, mặt mũi trạm cứu hỏa để đi đâu?”
Lục Miên Miên cũng đứng lên, mặt đỏ bừng: “Tô Dao, lúc chị nói với tôi rằng Đường Đường xem trộm tài liệu, chị còn nhìn thẳng vào mắt tôi, nói ba lần câu ‘chị là vì muốn tốt cho Đường Đường’ kia mà.”
Tô Dao đưa mắt nhìn quanh, phát hiện ra những người có mặt ở đây không một ai đứng ra nói giúp cô ta.
Chủ nhiệm Vương của khu phố hắng giọng: “Tiểu Tô, chuyện này cô quả thật cần phải cho mọi người một lời giải thích.”
Môi Tô Dao run rẩy hai cái.
“Cháu, cháu chỉ…” Giọng cô ta bắt đầu yếu ớt, “Cháu chỉ cảm thấy phương án cần bổ sung thêm một số nội dung chuyên môn…”
“Bổ sung thì được.” Tôi cắt ngang, “Nhưng bổ sung xong lại bảo là cô làm, tiện tay úp luôn cái nón lên đầu tôi, đó không gọi là bổ sung, mà gọi là ăn cắp.”
Tô Dao cúi gằm mặt.
Từ đầu đến cuối, Tạ Bình Xuyên không nói một chữ.
Nhưng anh đã đứng dậy khỏi chiếc ghế bên cạnh Tô Dao, bước sang một góc khác của sảnh.
Anh đứng cách tôi hai bước chân, ở chếch phía sau lưng bên phải tôi.
Anh không nói gì cả.
Nhưng tất cả mọi người đều nhìn thấy vị trí anh đang đứng.
***
Sau khi buổi giao lưu kết thúc, Tô Dao gần như bỏ chạy thục mạng.
Hạ Soái chặn cô ta ngoài cửa nói thêm mấy câu, đại khái là về hướng xử lý với đống tài liệu photo kia. Tô Dao suốt quá trình chỉ cúi gằm mặt, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Lục Miên Miên chạy tới ôm chầm lấy tôi: “Đường Đường, xin lỗi cậu, mình thế mà lại tin những lời chị ta nói.”
“Cậu không tin.” Tôi vỗ lưng cô ấy, “Cậu chỉ là không nghi ngờ thôi.”
“Thế cũng không được, cậu là bạn thân nhất của mình, đáng lẽ mình phải đứng về phía cậu đầu tiên.” Mắt Lục Miên Miên đỏ hoe, cọ mạnh lên vai tôi hai cái.
Tiểu Triệu chống nạnh đứng bên cạnh: “Đã bảo rồi mà, cái cô Tô Dao đó không phải thứ tốt đẹp gì. Nhìn là biết kiểu ngoài mặt cười tủm tỉm, sau lưng ngáng chân người khác.”
Mấy cán bộ khu phố đi ngang qua vỗ vai tôi, một chị lên tiếng: “Tiểu Đường à, đề cương của em chị xem rồi, viết chi tiết lắm. Sau này khu phố có hoạt động gì có thể nhờ em giúp một tay đấy.”
Tôi gật đầu.
Bước ra khỏi ủy ban khu phố, Tạ Bình Xuyên đang đứng dưới bậc thềm trước cửa.
Thấy tôi bước ra, anh tiến lên hai bước, dừng lại ngay trước mặt tôi.
“Em ăn cơm chưa.”
Đây là câu đầu tiên anh nói trong ngày hôm nay.
Cả buổi giao lưu kéo dài 2 tiếng, anh ngồi đó không hó hé nửa lời. Lúc Tô Dao ngồi cạnh, anh không nói; lúc Tô Dao bị chất vấn, anh không nói; lúc tất cả mọi người cùng bàn tán, anh cũng không nói.
Anh chỉ im lặng đứng ra phía sau lưng tôi.
Và bây giờ, bước ra ngoài hỏi tôi ăn cơm chưa.
“Chưa.” Tôi nói.
Anh quay lưng bước đi.
Tôi lẽo đẽo theo sau lưng anh, rẽ vào quán mì lần trước.
Anh lại gọi hai bát mì. Bát của tôi vẫn là không rau mùi, không cay, thêm trứng chần.
Mì bưng lên, anh chưa đụng đũa, đã mở lời trước.
“Chuyện phương án, tôi biết em là người viết đề cương.”
“Tôi biết là anh biết.”
“Lúc Tô Dao tiếp quản mà tôi không đính chính lại, là lỗi của tôi.”
Tôi không đáp, cúi đầu ăn một gắp mì.
“Còn những lời cô ta nói.” Ngón tay Tạ Bình Xuyên đặt trên đôi đũa, ngón cái xoa xoa lên góc cạnh của thân đũa, “Cái cớ quấy rối đó, không thành lập. Em không hề quấy rối tôi.”
“Anh không thấy phiền sao?”
Anh ngẩng đầu lên nhìn tôi.
Đôi mắt đó tôi đã ngắm bốn tháng rưỡi rồi.
Trước đây tôi từng nghĩ đôi mắt ấy lạnh lẽo, như mặt sông ngày đông, nhìn không thấu được dưới đáy có gì.
Bây giờ ở khoảng cách gần, tôi phát hiện ra đôi mắt anh không hề lạnh.
Mà là đang căng thẳng.
Như thể một người muốn nói một trăm câu, nhưng cái miệng chỉ cho phép phát ra đúng vài chữ.
“Không phiền.” Anh nói.
Chỉ hai chữ.
Nhưng tôi tin.
Bởi vì lúc anh buông đũa xuống, bàn tay có vết sẹo bỏng đó đã từ từ di chuyển, nhích lại gần sát mu bàn tay tôi đang đặt trên mặt bàn.
Chưa chạm vào.
Nhưng chỉ còn cách đúng một centimet.
Khu bình luận tiểu thuyết như muốn nổ tung.
Bình luận trên cùng là của tác giả phản hồi độc giả:
【Có người hỏi nam chính rốt cuộc thích nữ phụ từ khi nào. Trả lời: Từ ngày đầu tiên.】
Ngày đầu tiên.
Tôi không dám xem điện thoại nữa, vội đút tọt vào túi áo.
Ăn mì xong.
Tạ Bình Xuyên thanh toán tiền, đi phía trước. Tôi theo sau.
Đến ngã tư trước cửa siêu thị, anh dừng bước.
“Em có về nữa không.”
“Đi đâu cơ?”
“Siêu thị.”
“Tôi nghỉ việc rồi.”
“Chị Vương bảo vị trí của em vẫn chưa tuyển người mới.”
Tôi sững lại: “Anh hỏi chị Vương?”
Anh không trả lời trực tiếp câu hỏi này.
“Nếu em về, chiều mai tôi lại đến mua nước.”
Đây là câu nói dài nhất tôi từng nghe anh nói.
Ánh đèn đường hắt xuống gương mặt anh, cái biểu cảm lúc nào cũng căng cứng kia đã thả lỏng ra một chút. Không hẳn là cười, mà giống như một chiếc đinh ốc bị vặn chặt bấy lâu nay cuối cùng cũng được nới lỏng nửa vòng.
“Mỗi ngày anh đến mua nước, không phải tiện đường đúng không?” Tôi hỏi.
Anh im lặng 3 giây.
“Không phải.”
“Vậy là vì cái gì?”
Anh lại im lặng 5 giây.
“Em biết mà.”
Nói xong anh quay gót rời đi, bước chân nhanh hơn bình thường.
Tôi đứng dưới ngọn đèn đường, nhìn bóng lưng anh thu nhỏ dần.
Đi được chừng 20 mét, bước chân anh chợt khựng lại.
Không quay đầu nhìn lại.
Nhưng dừng lại một nhịp.
Sau đó tiếp tục cất bước đi.