Phu quân của ta là thế tử Nam Dương

Chương 5



Sắc mặt bà ta sa sầm, rốt cuộc chẳng nén nổi tính xưa, giọng gay gắt: “Nha đầu này! Biệt Hoài giờ xem con như vầng trăng, con còn định làm cao đến khi nào?”

“Nếu con không chịu về thì đừng bao giờ quay lại nữa!”

“Thanh Niệm ta nuôi bao năm, mối duyên con không trân quý, đừng trách ta gả cho nó!”

Ồ, thế thì càng hay.

16

Ta chẳng buồn để ý đến những lời họ nói.

Nhưng nhìn bóng Tưởng Tuấn quay người lặng lẽ ra khỏi viện, tim ta chợt hoảng - không xong, hắn ghen rồi.

Trước kia, hắn ở cạnh ta vì nhiệm vụ của Cố Biệt Hoài vì nghĩa khí bằng hữu.

Còn giờ đây, mỗi khi nhắc đến chuyện liên quan đến Cố gia, sắc mặt hắn liền tối lại, không phải giận ta, mà là giận… chính mình.

Hắn hay lặng lẽ tránh đi, ngồi trong góc, lẳng lặng bứt từng cánh hoa trước mặt.

Lâu lâu, hắn lấy hết can đảm, hỏi vòng vo: “Hắn… lại đến rồi à? Ngươi…”

Hắn nói dở chừng, nhưng ta hiểu.

Hắn sợ ta sẽ quay đầu, sợ ta rời bỏ hắn.

Nhìn dáng vẻ khổ sở ấy, ta vừa thương vừa buồn cười.

Cố tình chọc hắn: “Đương nhiên là… không!”

“Ta có ngốc mới bỏ ngươi chứ!”

Nghe vậy, hắn lại càng ra sức.

Ta chỉ buột miệng nói muốn ăn ô mai từ quả dại trên núi, hôm sau hắn đã dậy sớm hái về, người dính đầy sương, tay ôm giỏ đầy quả, vụng về nấu đến khi thành mứt.

Chỉ có điều, ngọt đến muốn sâu răng.

Ta nhìn hắn vừa lo vừa buồn cười.

Tưởng Tuấn của Hình Bộ nghiêm khắc, nay lại vì ta mà nấu mứt, cẩn thận trông ta từng li từng tí, luôn sẵn sàng bảo vệ ta.

Ta đang ăn mứt, nướng cá thì ngoài cửa vang tiếng gõ.

Tưởng Tuấn cau mày, gân xanh nổi lên nơi cổ tay.

Đừng làm gì dại dột nhé - ta thầm nghĩ - lần này, ta nhất định phải nói rõ với Cố gia!

Mở cửa ra - không phải Cố Biệt Hoài.

Mà là một nữ tử dáng người đầy đặn, búi tóc cài trâm bạc, mỉm cười nhìn ta: “Thanh Huệ tỷ tỷ, muội là Thanh Niệm.”

Thanh Niệm - nữ nhi của Thích nương, kẻ năm xưa bị tráo đổi thân phận với ta, giả làm tiểu thư Hầu phủ mười bảy năm trời.

Nàng đến đây… để làm gì?

17

Trên mặt nàng ta nở nụ cười rạng rỡ, vừa cười vừa tò mò nhìn quanh viện.

Ánh mắt dừng lại trên con cá nướng đang chảy mỡ xèo xèo giữa sân, không tài nào dời nổi.

Khi ta quay lại, hai tỷ muội bốn mắt chạm nhau.

Trong đáy mắt nàng thoáng qua một tia ngạc nhiên, xen chút hâm mộ.

Xem ra, mẫu thân ta quả nhiên nuôi nàng không tệ.

Da trắng như ngọc, non mịn, một vẻ yếu mềm được cưng chiều từ nhỏ.

Sau chuyện “thật - giả thiên kim”, nàng không những không bị đuổi khỏi phủ, ngược lại còn được phụ mẫu ta bảo hộ cẩn thận, như sợ ta bắt nạt nàng.

Bên ngoài, họ lại tung tin rằng ta chỉ vì thân thể yếu nhược nên mới được đưa đi dưỡng bệnh ở quê.

Còn Thẩm Thanh Niệm - trở thành muội muội ruột của ta, danh chính ngôn thuận.

Nếu Thích nương thấy dáng vẻ nàng ta hôm nay, chẳng biết sẽ nghĩ gì đây.

Thanh Niệm nhẹ nhàng bước qua ngưỡng cửa, cười tươi rói, như thể nơi này là nhà mình.

Nàng tự kéo ghế ngồi, nhưng khi thấy Tưởng Tuấn đang ngồi nướng cá thì vội chỉnh lại tư thế, lộ vẻ thẹn thùng giả tạo: “Cảnh… cảnh ngộ thật trùng hợp, Tưởng đại nhân.”

Tưởng Tuấn chỉ liếc nàng một cái, rồi trở lại với xiên cá trong tay.

“Trời ơi, Tưởng đại nhân khéo thật đó, tay nghề tuyệt quá!”

Hắn vẫn không nói, chỉ yên lặng tiếp tục trở cá.

Thanh Niệm dường như quen thói tự nhiên, liền khoác tay ta, giọng nũng nịu: “Tỷ tỷ… sao tỷ lại thích cái người lạnh như băng này chứ?”

Nghĩ đến bộ dạng hắn hôm say rượu, dịu dàng cọ vào vai ta như con chó nhỏ, trong lòng ta chợt nóng ran, lúng túng tránh né nàng ta: “Muội đến đây làm gì?”

Ta cảnh giác - mới mấy hôm trước, mẫu thân ta còn đến dọa dẫm ta, giờ Thanh Niệm lại xuất hiện, thật khó mà không nghĩ nhiều.

Mùi cá nướng thơm lừng khiến nàng ta nuốt nước bọt liên tục.

“Muội ra khỏi phủ từ sớm, chưa kịp ăn gì, tỷ cho muội vừa ăn vừa nói chuyện nhé?”

Ta nhìn dáng vẻ tham ăn ấy, đành gật đầu.

Được ta đồng ý, nàng lập tức quên hết lễ nghi tiểu thư khuê các, cầm đũa ăn liền mấy miếng, vừa nhai vừa khen nức nở: “Ngon quá! Người ta nói không sai chút nào, ở chỗ tỷ tỷ thật khiến người ta chẳng muốn về nữa!”

“Tỷ tỷ, muội có thể đến đây ăn hàng ngày không? Hay cho muội ở luôn nhé?”

Nàng vừa ăn vừa nói, chẳng ngừng được miệng.

Từ những lời vụn vặt ấy, ta đã ghép ra được lý do nàng tới.

Đám nha hoàn từng mang đồ tiếp tế lên biệt viện, chắc hẳn đã tận mắt thấy ta sống tốt thế nào.

Tin ấy lan về kinh, rồi được tô vẽ thêm thắt.

Người ta nói rằng ta trong núi sống sung túc, nướng thịt rừng còn ngon hơn cả ngự trù.

Những lời đồn đó sớm muộn cũng truyền đến tai Cố Biệt Hoài.

Ban đầu hắn ắt cười khẩy, cho rằng ta chỉ đang giả vờ, nhưng khi lời đồn lan rộng, càng lúc càng thật, hắn mới sinh lòng nghi hoặc và lấy cớ “thăm dò” mà lên núi.

Mà Thanh Niệm, miệng nhanh hơn óc, đã kể sạch cho ta nghe: “Tỷ tỷ, mẫu thân bảo muội đến khoe với tỷ xem Cố Biệt Hoài đối tốt với muội thế nào, nói rằng thấy vậy tỷ sẽ mềm lòng mà quay về.”

“Nhưng muội không muốn! Muội biết, muội đã cướp mất cuộc sống vốn dĩ thuộc về tỷ.”

“Giờ thấy tỷ với tỷ phu sống vui vẻ thế này, muội chỉ mong tỷ hạnh phúc thôi.”

Nàng còn chưa nói dứt, Tưởng Tuấn đã đứng dậy,

Gắp cho nàng một miếng cá to nhất: “Ăn nhiều một chút.”

Hai mắt Thanh Niệm sáng rực: “Cảm ơn… tỷ phu!”

Tưởng Tuấn khẽ khựng lại.

Còn ta chỉ biết nín cười - một tiếng “tỷ phu” đã khiến hắn bị thu phục rồi sao?

Dễ dỗ quá đấy, Tưởng đại nhân à!

Qua chuyện này, ta hiểu rõ ý đồ của phụ mẫu.

Hầu phủ đã xuống dốc, họ càng phải dựa vào Cố gia.

Khi trước, sợ Cố Biệt Hoài chán ghét ta, họ vội vàng tống ta lên núi.

Giờ hắn hối hận, họ lại hết cách này đến cách khác muốn kéo ta về.

Trên đời làm gì có chuyện “cả hai đều được lợi” như thế?

Thanh Niệm ăn xong, xoa bụng tròn vo, cười tít mắt: “Tỷ tỷ, chỉ cần tỷ vui, muội thay tỷ ở phủ là được mà! À, nhưng mỗi tháng muội có thể đến ăn cơm của tỷ một lần không?”

Từ hôm đó, Thanh Niệm không còn lên núi, Cố Biệt Hoài cũng chẳng xuất hiện.

Lòng ta vẫn thấy bất an.

Quả nhiên, Tiểu Thúy vội vã chạy tới: “Đại tiểu thư! Nhị tiểu thư bị nhốt trong từ đường rồi! Lão gia, phu nhân còn không cho ăn uống gì cả, nhị tiểu thư sắp chịu không nổi!”

Ta tin điều đó.

Bị đánh còn đỡ, chứ không cho ăn - e nàng thực sự chịu không nổi.

Tưởng Tuấn từ trong nhà bước ra, nắm lấy tay ta, ánh mắt kiên định: “Thanh Huệ, gả cho ta đi.”

“Nếu nàng đồng ý, hôm nay mẫu thân ta sẽ tới cửa cầu hôn.”

18

Trực tiếp vậy sao?

Ta còn chưa kịp nói, hắn đã khẽ cau mày, có vẻ lo lắng: “Nàng… không muốn ư?”

Ta vội lắc đầu lia lịa: “Không phải! Chỉ là ta lo, nếu bá mẫu đến cửa, phụ mẫu ta chắc gì đã đồng ý.”

“Họ tham quyền thế, e sẽ làm khó bá mẫu.”

Nghe vậy, khóe môi hắn cong lên, ánh mắt tràn niềm vui.

Hắn bước tới, một tay ôm lấy eo ta: “Chuyện đó… không cần tiểu thê tương lai của ta bận tâm.”

Ta tròn mắt nhìn hắn.

Xem ra, Tưởng Tuấn xưa nay nghiêm mặt, hóa ra đều là giả!

19

Đại sảnh Hầu phủ hôm nay khác hẳn mọi khi.

Phụ mẫu ta vốn kiêu căng, nay lại khom lưng, cười nịnh một vị phu nhân lạ mặt.

Ta liếc nhìn, người kia khí độ đoan trang, thần sắc uy nghi.

Chỉ cần đứng đó đã khiến phụ mẫu ta khiếp sợ.

Tưởng Tuấn chắp tay bước lên, giọng dứt khoát: “Mẫu thân, nhi tử một lòng muốn cưới Thanh Huệ, ý này không đổi.”

Hắn hôm nay mặc áo trắng tinh, dung mạo tuấn tú như ngọc, nhưng ánh nhìn khi hướng về ta lại dịu dàng đến mức khiến tim ta run rẩy.

Thật đẹp.

Hắn đứng giữa sảnh, nắm tay ta, hướng về phụ mẫu ta, hành lễ: “Hầu gia, Hầu phu nhân, vãn bối thật lòng yêu mến Thanh Huệ, hôm nay đặc biệt mời mẫu thân đến cầu thân.”

“Lễ vật đầy đủ, mong được chấp thuận.”

Lời hắn ít, nhưng chân tình lại tràn đầy.

Vị phu nhân bên cạnh mỉm cười, đứng dậy tiến lại gần ta, kéo tay ta, giọng đầy thương mến: “Giỏi lắm! Cuối cùng cũng tìm được cô nương tốt như vậy!”

“Không uổng công phụ thân ngươi ngày đêm lo cho việc hôn nhân của ngươi.”

Ta ngẩn người - hóa ra đây chính là mẫu thân hắn?

Thật gần gũi, dễ mến.

Phụ mẫu ta cũng vội vàng đứng dậy, cười nịnh nọt: “Vương phi, thì ra Tưởng đại nhân là thế tử Nam Dương Vương phủ!”

“Xem kìa, đôi này đúng là trời sinh một cặp!”

Ta khựng lại.

Vương phi?

Thế tử?

Tưởng Tuấn… là Thế tử Nam Dương Vương phủ?!

Ta tròn mắt nhìn hắn.

Hắn cúi xuống, ghé sát tai ta, khẽ hỏi: “Thanh Huệ, nàng có bằng lòng lấy ta không?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...