Phu quân của ta là thế tử Nam Dương

Chương 2



4

Chạng vạng, Tưởng Tuấn gọi ta đến thư phòng trong biệt viện.

Hắn ngồi đoan chính ngay ngắn, trước mặt trải ra một tờ giấy, trên đó chi chít chữ.

Ta nghiêng đầu nhìn, thì ra là “bảng rèn tính tình” do chính tay Cố Biệt Hoài viết: Không được tự ý ra ngoài, mỗi ngày chép kinh một trăm lượt, học nữ công, không được lớn tiếng ồn ào, ăn không nói, ngủ không bàn…

Tưởng Tuấn nhấc tờ giấy lên, giọng trong mà lạnh, bắt đầu đọc cho ta nghe.

Ta nghe đến ngáp dài liên tục, đến khi hắn đọc đến “học nữ công”, ta rốt cuộc nhịn không nổi, cắt ngang: “Tưởng đại nhân, ngài xem tay ta này…”

Ta chìa hai tay ra lắc trước mặt hắn, lòng bàn tay còn chai mỏng.

“Haiz, tay ta là tay chẻ củi, leo cây bắt chim, chứ chẳng phải loại cầm kim thêu thùa.”

“Nếu ngài đói, ta có thể nướng cho ngài con thỏ rừng, cam đoan thơm hơn cả đầu bếp Hầu phủ.”

Hắn chẳng buồn đáp, chỉ tiếp tục đọc: “Không được tự ý ra ngoài…”

Ta lại chen lời: “Tưởng đại nhân, núi này vui hơn kinh thành nhiều lắm.”

“Ngày nào ngài ở Hình Bộ cũng đối mặt với một đống giấy tờ vụ án, chắc chưa từng nếm được thú vui núi rừng đâu nhỉ?”

“Hay để hôm nào ta dẫn ngài dạo một vòng, cam đoan ngài vui đến chẳng muốn về!”

Nghe đến đó, sắc mặt Tưởng Tuấn khẽ dao động một chút.

Ta rõ ràng trông thấy ngón tay hắn siết chặt tờ giấy, mảnh giấy mỏng manh như sắp bị bóp nát.

May thay, hắn lại nới lỏng ra.

Hắn thật sự chẳng có cách nào trị ta.

Sắc mặt hắn vẫn lạnh đến phát run, nhưng rốt cuộc cũng không nói thêm gì nữa.

Xem ra Cố Biệt Hoài nhìn nhầm rồi - Thị lang Hình Bộ lợi hại nhất kinh thành, hóa ra cũng chỉ đến thế.

5

Người trong biệt viện, từ nha hoàn đến tiểu đồng, dần nhận ra - ta nào phải bị đày đến đây để rèn tính.

Rõ ràng là đến để hưởng phúc!

Mà bọn họ, cũng nhờ ta mà được ké phần tốt.

Khi ấy đang vào vụ mùa thu hoạch.

Ta liền dẫn bọn họ lên núi sau đào măng tươi.

Phía sau núi có một con suối nhỏ, đương nhiên không thể thiếu chuyện mò cá suối béo mập.

Trong rừng còn có vô số quả chín đỏ mọng, ta chẳng bỏ qua, hái về ủ rượu quả chua ngọt thơm lừng.

Một mình ta sao hái xuể, mấy nha hoàn tiểu đồng đi theo từ Thẩm gia liền thành đồng phạm.

Bị ta sai khiến, ai nấy làm việc hăng say.

Làm nhiều đồ chay rồi, tự nhiên cũng phải có món mặn.

Thích nương từng dạy ta đặt bẫy thú, ta chỉ cần giơ tay là biết cách.

Dây mây, cành cây trong rừng có sẵn, làm vài chiếc bẫy đơn giản chẳng hề khó.

Hôm sau có thể thu được vài con gà rừng, thỏ hoang.

Món ăn của biệt viện nhờ vậy mà phong phú lên trông thấy.

Lúc mới đến, phần ăn trong viện có định mức, đã nói là đến “rèn tính”, tất nhiên chẳng dám cho nhiều, tội nghiệp cả Tưởng Tuấn lẫn bọn hầu cũng phải “chịu khổ” theo ta.

Giờ thì khác rồi.

Những bữa canh nhạt cơm nguội biến mất, trên bàn ngày nào cũng có thịt rừng thơm ngát và rau dại mang mùi núi rừng.

Nha hoàn nào nấy đều tươi cười, bận rộn hầu hạ ta mà chẳng than tiếng nào.

Con nhà nghèo thì cái gì cũng biết.

Nấu ăn đối với ta chỉ là chuyện nhỏ.

Ta thường tự tay xuống bếp, dùng nước suối ngọt trong vắt nấu nồi canh gà nấm rừng.

Mùi hương đậm đà lan xa mấy dặm.

Mấy nha hoàn, tiểu đồng thèm nhỏ dãi đứng quanh bếp.

“Tiểu thư nấu còn ngon hơn cả đầu bếp tửu lâu trong kinh thành!”

Tưởng Tuấn dĩ nhiên cũng ngửi thấy mùi thơm.

Ta bưng bát canh nóng hổi ra mời hắn nếm thử.

Hắn chỉ đứng dưới hành lang, ánh mắt phức tạp nhìn ta, rồi điềm đạm lắc đầu, nói: “Bổn quan đang bận công vụ, không tiện quấy rầy.”

Hừ, ra vẻ!

Ta liền cùng đám nha hoàn, tiểu đồng ngồi ăn vui vẻ, ăn đến hả lòng hả dạ.

Thật sự là ngon tuyệt!

Tưởng Tuấn chưa bao giờ ăn cùng chúng ta.

Ta từng lén nếm qua món hắn nấu.

Phải nói sao nhỉ - nhạt đến mức miệng ta như sắp mọc rêu.

Nghĩ đến vị nhạt nhẽo đó, ta liền xắn tay áo, cầm bát canh gà nóng bốc khói, bước thẳng đến chỗ hắn.

Mùi thơm quyện quanh, bay thẳng vào mũi hắn.

Hắn chau mày, cầm cuốn sổ nhỏ trong tay, lạnh giọng nói: “Làm càn!”

Ta gắp miếng thịt gà mềm nhất, đưa thẳng đến miệng hắn, ngẩng cằm đầy thách thức: “Nếm thử đi, đảm bảo ngon gấp trăm lần món luộc trắng nhạt nhẽo của ngài!”

Hắn ban đầu tránh né, trên mặt hiện rõ sự phản đối, nhưng cuối cùng vẫn bị ta ép ăn một miếng.

Và rồi, cuốn sổ nhỏ trong tay hắn trượt khỏi lòng bàn tay, rơi “phịch” xuống đất.

Hắn chẳng nói câu nào, chỉ quay người bỏ đi.

Mấy nha hoàn bên cạnh lập tức giơ ngón cái.

“Tiểu thư thật lợi hại! Vị Tưởng đại nhân đó nổi tiếng là Diêm La mặt lạnh, còn gì không làm được!”

“Ta thấy Tưởng đại nhân ở trước mặt tiểu thư hoàn toàn bó tay bó chân!”

Ta…

Tạm xem như được khen vậy.

Từ hôm đó trở đi, hắn ngày nào cũng xuất hiện đúng giờ ở nơi ta nhìn thấy, giống như cái bóng tận tụy, ghi chép tỉ mỉ từng hành động của ta.

Không mệt sao trời?

Ta nhận ra, khoảng dừng của ngòi bút hắn mỗi lúc một lâu hơn.

Một ngày nào đó, ta nhất định sẽ trộm được cuốn sổ ấy - hủy tang chứng diệt vật!

6

Cố Biệt Hoài vẫn chưa yên tâm, sai người lên núi thăm dò.

Người kia vừa đến cổng viện, nha hoàn mặt tròn Tiểu Thúy liền chạy vào báo tin.

“Thẩm tiểu thư! Cố… Cố công tử phái người đến rồi…”

Lúc ấy ta đang ngồi tựa ghế, vừa ăn trái cây vừa đung đưa chân, an nhàn vô cùng.

Tiểu Thúy thở hổn hển, nét mặt căng thẳng.

Xem ra mấy hôm nay cho bọn họ ăn ngon, cuối cùng cũng có tác dụng - đúng lúc quan trọng, biết đứng về phía ta.

Ta xoay đầu nghĩ một vòng, lập tức ném trái cây trong tay vào lòng Tiểu Thúy, rồi nằm thẳng xuống đất.

Lăn một vòng cho thật “thảm thương”.

Chỉ tiếc đám nha hoàn trung thực quá, ngày nào cũng quét dọn sạch bong, trên đất chẳng có bao nhiêu bụi, người ta chẳng dơ được bao nhiêu, đành đổi kế.

Ta thò tay vào lò hương bên cạnh, quả nhiên bốc được nắm tro, bôi lên mặt lên cổ, toàn thân tro bụi mịt mù.

“Thúy Nhi, nhanh, mắng ta đi!”

Tiểu Thúy tròn mắt ngơ ngác, nhưng vẫn làm theo.

“Tiểu… tiểu thư! Đừng khóc nữa! Chỉ cần người sửa được tính, Cố công tử ắt sẽ… ắt sẽ đón người về thôi!”

Tiểu Thúy chống tay hông, dáng điệu ra trò.

Ta cố ý khóc càng to, vừa khóc vừa than trời trách đất: “Thúy Nhi, ta thật khổ quá! Cố Biệt Hoài hắn chẳng thương ta chút nào!”

“Ở đây ngày dài như năm, ta chịu đủ mọi dày vò!”

“Bao giờ Cố Biệt Hoài mới đến đón ta xuống núi đây!”

Người hầu của hắn ló đầu vào nhìn quanh, thấy ta áo quần xốc xếch, dáng vẻ tiều tụy, đáng thương hết mực, liền gật đầu hài lòng.

Hẳn trong bụng đã nghĩ: tiểu thư Hầu phủ cuối cùng cũng bị thuần phục.

Rồi quay về báo lại.

Cố Biệt Hoài nghe xong chắc mừng lắm, tưởng ta ngoan ngoãn chờ hắn “đại xá”.

Tiểu đồng kia vừa đi khỏi, Tiểu Thúy bên cạnh đã nhịn không nổi.

Ta đứng dậy, phủi bụi trên người: “Thúy Nhi, muốn cười thì cứ cười, nín nữa ta không chịu trách nhiệm đâu!”

Tiểu Thúy bật cười ha hả: “Tiểu thư, người… người diễn còn giỏi hơn cả đào hát trong gánh kịch!”

“Chuyện nhỏ thôi,” ta cười nhạt, “trước kia Thích nương dẫn ta lang bạt, đói quá ta còn giả làm ăn mày nữa là.”

Lời còn chưa dứt, Tiểu Thúy liền im bặt.

Ta ngẩng lên - ngoài cửa, Tưởng Tuấn đang đứng đó.

Thân hình cao ngất, ánh mắt bình thản không gợn sóng, hẳn đã chứng kiến toàn bộ cảnh vừa rồi.

Ta có chút lúng túng, khẽ ho một tiếng.

“Tưởng đại nhân, ta là nữ tử, người ta nói đời này khó dạy nhất chính là nữ nhân với tiểu nhân.”

“Nếu ngài ghi nhầm điều gì vào sổ, ta không dám chắc mình sẽ làm ra chuyện gì đâu!”

Ta mắt liếc quyển sổ trong tay hắn.

Hắn chỉ lặng lẽ liếc ta một cái, chẳng nói một lời rồi quay người bước đi.

Quả nhiên, hắn vẫn giữ chừng mực.

7

Dạo gần đây thời tiết thay đổi thất thường, khi nóng khi lạnh, rất dễ sinh bệnh.

Thấy trời hôm ấy trong xanh, ta liền một mình vào sâu trong núi, định hái ít dược thảo hiếm đem phơi khô, phòng lúc cần dùng.

Trong rừng sâu, hiếm người qua lại.

Ta vốn quen thuộc với địa hình nơi đây, lại tự tin, nên gan cũng to thêm vài phần.

Không ngờ, chân bỗng hụt, cả người rơi thẳng xuống hố.

Dưới đáy hố còn lót đầy những cọc tre nhọn hoắt.

Sơ suất, thật là sơ suất!

May mà ta phản ứng nhanh, trong khoảnh khắc rơi xuống liền chống tay vào vách hố, giảm bớt lực va chạm nên không bị đâm thủng, chỉ trầy vài vết ở cánh tay.

Ta đang tìm cách trèo lên thì nghe phía trên vang tiếng gọi quen thuộc: “Thẩm Thanh Huệ!”

Hắn?!

Sao Tưởng Tuấn lại ở đây?

Tên này… dám lén lút theo dõi ta!

Giọng hắn lạnh lẽo, mắng ta: “Không nghe lời! Lại chạy loạn khắp nơi!”

Giọng còn lạnh hơn mọi khi.

Ta còn chưa kịp cãi, hắn đã gọn gàng nhảy xuống hố, không hề do dự.

Hắn kiểm tra thương thế của ta, thấy chỉ bị xước nhẹ, ánh mắt mới dịu đi đôi chút.

“Thẩm cô nương, gan cô cũng to quá rồi đấy!”

Giọng hắn vẫn cứng như thép - người gì mà chẳng có chút nhân tình!

Ta nhăn mặt, vừa xoa cánh tay rát bỏng vừa lầu bầu: “Tưởng đại nhân, ngài nói như thể ta cố tình nhảy xuống hố không bằng.”

“Với lại, ngài chẳng phải đang ở biệt viện uống trà xem sổ sao? Rảnh rỗi thế nào lại chạy vào tận rừng sâu giám sát một nữ tử như ta hả?”

“Ta có phải phạm nhân của ngài đâu, đâu cần ngài dính lấy ta từng khắc!”

Hắn bị ta chặn lời, có vẻ nghẹn, vành tai dường như hơi ửng đỏ.

Nhưng vẫn lạnh giọng đáp: “Bổn quan chỉ đang làm đúng chức trách.”

Hắn dọn mấy cọc tre ở đáy hố rồi nhẹ nhàng đỡ ta trèo lên.

Ta vừa ra khỏi miệng hố, bỗng nghe tiếng rên khe khẽ vang lên.

Cúi đầu nhìn, hóa ra dưới hố còn một con tiểu hồ ly lông xù, chân bị trầy,

Đang đáng thương ngước nhìn ta.

Ta lập tức quên hết đau, cũng chẳng buồn đấu khẩu với hắn nữa, cẩn thận nhảy xuống, bế con hồ ly lên, dùng khăn tay băng lại vết thương.

“Đều tại ngài cả!”

Ta ôm con hồ ly, trừng mắt liếc hắn: “Nếu ngài đến sớm hơn chút, nó đâu bị dọa thế này!”

Tưởng Tuấn nhìn ta ôm con vật nhỏ, nhẹ nhàng dỗ dành nó, ánh mắt bỗng trở nên khác lạ.

Hắn có lẽ không ngờ - cô nương suốt ngày to miệng, động tay động chân như ta, lại có lúc mềm mỏng như thế.

Ta tưởng sẽ thấy gương mặt lạnh như băng thường ngày, nhưng không.

Ánh mắt hắn lại dịu xuống, cúi nhìn con hồ ly, cẩn thận kiểm tra vết thương, khẽ nói: “May là không sâu, nghỉ mấy ngày sẽ khỏi.”

Ta ngẩng lên, vừa vặn bắt gặp ánh mắt hắn, trong đó thoáng hiện một tia dịu dàng khó tả.

Khoảnh khắc ấy, ta nhận ra - Tưởng Tuấn này, thật ra cũng thú vị đấy.

Chương trước Chương tiếp
Loading...