Nhân Duyên Trả Lại Người
Chương 1
Trưởng tỷ nhất quyết ép ta mặc bộ y phục cũ của nàng để thay nàng đi gặp vị hôn phu.
Nàng chống nạnh cười nói:
“Ta mới cập kê có hai năm, còn chưa chơi đủ!”
“Muội cứ thay ta đi xem mặt trước đi, rồi tìm cớ từ hôn là xong.”
Nói xong, nàng ung dung cùng đám thi hữu xuôi Giang Nam ngắm cảnh xuân.
Còn ta, vì một lần sơ ý trượt chân rơi xuống nước, y phục ướt đẫm, được vị tỷ phu tương lai cứu lên.
Danh tiết đã mất, ta chỉ còn con đường gả cho hắn.
Trưởng tỷ rong chơi ở Giang Nam suốt ba năm mới trở về.
Không ngờ, vừa gặp lại, nàng đã đem lòng yêu chính phu quân của ta.
Nàng chỉ thẳng vào mặt ta mà trách:
“Là muội c/ướ/p phu quân của ta!”
Ngay cả phu quân cũng lạnh lùng nhìn ta:
“Năm đó nàng rơi xuống nước... e rằng là cố ý để quyến rũ ta.”
Mọi lời giải thích đều trở nên vô nghĩa.
Cuối cùng, ta bị hắn sai người đưa đến một ngôi chùa hoang trên núi, mặc cho gió tuyết vùi lấp đến chết cóng.
Không một ai biết...
Lúc ấy trong bụng ta đã có cốt nhục ba tháng.
Khi mở mắt lần nữa, ta trở về đúng ngày trưởng tỷ đưa bộ y phục ấy đến.
Ta lập tức trả lại cho nàng.
“Hôm qua muội bị trẹo chân, e rằng không thể thay tỷ đi được.”
01
Khi mở mắt lần nữa, bên ngoài cửa sổ đang có mưa xuân rơi.
Tỳ nữ của trưởng tỷ đứng ngoài rèm, hai tay nâng bộ y phục cũ màu đỏ hải đường.
“Nhị tiểu thư tỉnh rồi sao? Đại tiểu thư nói hôm nay người có hẹn đi du xuân với người khác, bảo người mặc y phục của đại tiểu thư, thay người đến buổi xem mặt.”
Ta nhìn chằm chằm bộ y phục cũ ấy, hơi thở đột nhiên trở nên gấp gáp.
Kiếp trước, chính ta đã mặc nó, thay tỷ ấy đến gặp thế tử An Bình Hầu, Tạ Lẫm.
Trưởng tỷ vốn ham chơi, ngày ngày gọi bạn gọi bè, cưỡi ngựa dạo phố.
Tỷ ấy thích tự do, ghét nhất chuyện giúp chồng dạy con.
Bởi vậy, đối với đối tượng thành thân mà phụ thân và mẫu thân khó khăn lắm mới tìm được cho mình, tỷ ấy luôn tỏ vẻ khinh thường.
Thậm chí còn hết lần này đến lần khác từ chối gặp mặt người ta.
Mãi đến khi bị phụ thân và mẫu thân mắng, tỷ ấy mới nghĩ đến chuyện bảo ta đi thay.
Kiếp trước, ta cũng không đồng ý, lập tức từ chối.
Nhưng tỷ ấy lại tự mình mang y phục đến.
“Ta mới cập kê được hai năm, vẫn chưa chơi đủ đâu!”
“Muội cứ thay ta đến xem mặt hắn trước, sau đó tìm lý do từ hôn là được.”
Nói xong, tỷ ấy ném y phục xuống rồi bỏ đi.
Ta thở dài.
Trưởng tỷ làm việc trước giờ vẫn luôn như vậy.
Tự do, tùy ý, ngang ngược.
Chỉ quan tâm bản thân có vui hay không.
Vì nhớ đến chuyện hồi nhỏ tỷ ấy từng chịu đòn thay ta, ta vẫn đi.
Kết quả, hành động ấy đã hủy hoại cả cuộc đời ta.
Kiếp này, ta quyết định không xen vào nhân duyên của trưởng tỷ nữa.
“Đi bẩm lại với tỷ tỷ, cứ nói hôm qua ta bị trẹo chân trong hoa viên, đại phu dặn phải tĩnh dưỡng bảy ngày, không thể xuống giường.”
Xuân Lan sửng sốt:
“Nhưng đại tiểu thư nói hôm nay là ngày vô cùng quan trọng…”
Ta dựa vào gối ngọc, mỉm cười.
“Nếu đã là ngày vô cùng quan trọng, vì sao lại để ta đi thay?”
“Phụ thân và mẫu thân khó khăn lắm mới tìm được mối hôn sự này cho tỷ ấy. Dù thế nào tỷ tỷ cũng nên tự mình đến xem mặt một lần.”
Rèm cửa bị vén lên, trưởng tỷ Thẩm Uyển đã đứng ở cửa.
02
Hôm nay tỷ ấy cố ý trang điểm, mày ngài môi son, đôi mắt sáng ngời quyến rũ.
Đương nhiên, tỷ ấy dụng tâm ăn diện không phải vì thế tử An Bình Hầu.
Mà là vì người bạn thơ nam tử kia.
Kiếp trước, trưởng tỷ chính là cùng hắn đến Giang Nam du xuân, ba năm không trở về.
Nghe ta nói vậy, trong mắt tỷ ấy hiện lên một tầng mất kiên nhẫn mỏng manh.
“A Ngu, muội nói vậy là có ý gì?”
“Chỉ là trẹo chân thôi, có phải gãy chân đâu. Bảo tỳ nữ dìu đi là được. Thế tử còn đang chờ ở bên kia, không thể để người ta uổng công đến một chuyến.”
Từ nhỏ tỷ ấy đã có tính khí như vậy, chuyện gì cũng muốn người khác thuận theo mình.
Ta là muội muội, càng phải luôn sẵn sàng để tỷ ấy sai bảo.
Sống lại một đời, ta không muốn tiếp tục bị người khác gọi thì đến, đuổi thì đi.
“Tỷ tỷ, tỷ đã biết bên kia có người đang chờ, vì sao bản thân không đi?”
Đầu mày Thẩm Uyển lập tức nhíu chặt:
“A Ngu, hôm nay muội uống nhầm thuốc gì vậy?!”
“Ta là trưởng tỷ, muội là ấu muội. Ta bảo muội làm giúp một việc, muội lại hết lần này đến lần khác từ chối sao?”
“Đây không phải chuyện bình thường.”
Ta nhẹ giọng nói:
“Là hôn sự của trưởng tỷ, đương nhiên phải do chính trưởng tỷ đi xem mặt. Ta thay tỷ đi, nếu chẳng may xảy ra chuyện gì, người bị hủy hoại danh tiết sẽ là ta.”
“Hơn nữa, tỷ tỷ cùng một nam tử chèo thuyền ngắm cảnh ở Giang Nam, lại để muội muội mặc y phục cũ của tỷ, ở riêng một phòng với nam tử xa lạ. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, người khác sẽ nhìn hai tỷ muội chúng ta thế nào?”
Sắc mặt Thẩm Uyển lập tức tái nhợt.
“Thẩm Ngu… Muội điên rồi sao? Muội dám nói chuyện với ta như vậy?”
Ta thở dài.
“Tỷ tỷ, năm tỷ mười bốn tuổi, vì muốn đấu dế với người khác nên ép ta thay tỷ đi dự tiệc ngắm hoa.”
“Năm mười lăm tuổi, vì ghét mực làm bẩn tay, tỷ bắt ta ngày ngày chép bài thay tỷ.”
“Bây giờ, vì muốn cùng thư sinh kia đến Giang Nam du xuân, tỷ lại bắt ta thay tỷ đi gặp người được mai mối.”
Ta nhìn tỷ ấy, nói rõ từng chữ:
“Ta đã làm giúp tỷ tỷ quá nhiều việc rồi. Ta mệt rồi.”
Môi Thẩm Uyển run lên, cuối cùng tức giận quay người bỏ đi.
“Nhị tiểu thư.”
Tỳ nữ lén vén rèm bước vào.
“Vừa rồi đại tiểu thư bảo người đưa một phong thư cho thế tử An Bình Hầu. Nghe nói thế tử đọc thư xong liền vội vàng bỏ đi.”
“Đi thì cứ đi.”
Ta nhắm mắt lại.
“Đi tìm thuốc cho ta.”
“Thuốc sao?”
“Thuốc trị trẹo chân.”
Ta nghiêng đầu nhìn nàng ấy.
“Ta đã nói mình bị trẹo chân, dù sao cũng phải làm cho giống thật một chút.”
Tỳ nữ sửng sốt, sau đó đột nhiên cong mắt cười:
“Vâng, nô tỳ đi ngay.”
Chỉ là ta không ngờ.
Ngay chiều hôm ấy, ta lại gặp Tạ Lẫm trong chính phủ đệ của mình.
03
Khoảnh khắc rèm cửa được vén lên, ta nhìn thấy chàng.