Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Xuân Vụ Trở Về
Chương 3
Biết được hắn bị Lý quản sự vu oan, ta không khỏi lo lắng thay.
Hắn lại rất thoải mái:
“Không sao không sao, đời này nếm được vị thịt rồi, coi như chết cũng không hối tiếc!”
Ta ngẩn người nhìn hắn, bỗng nhiên nói:
“A Phúc ca, nếu ta có thể đưa huynh rời khỏi nơi này…”
“Huynh… có thể cưới ta không?”
Mắt hắn trợn tròn:
“Muội nói cái gì?!”
Ta cười khổ:
“Chỉ là… trong bụng ta còn có một đứa trẻ, huynh có để ý không?”
Sau đó, chúng ta đến Yến thành cách xa ngàn dặm, sống nương tựa lẫn nhau.
Hắn đối xử với ta rất tốt, chỉ tiếc vết thương ở chân quá nặng.
Khi ta sinh Tiểu Khê được năm tháng, hắn đã không chống đỡ nổi nữa.
Trước lúc chết, hắn cũng từng hỏi ta.
Có hối hận không.
Ta còn chưa kịp trả lời, hắn lại tự nói:
“Ta hối hận rồi… Xuân Vụ muội tử, ta không nên đưa muội đi.”
“A Phúc… không có phúc, không xứng với người tốt như muội.”
“Muội quay về tìm thiếu gia đi… nói với hắn, ta chưa từng chạm vào muội.”
“Còn Tiểu Khê… hắn biết con bé là của hắn… nhất định sẽ tiếp nhận muội.”
“Không hối hận.”
Ta ngẩng đầu nhìn Tống Trạm:
“A Phúc ca… là người rất rất tốt.”
“Thiếu gia, sau này chúng ta đừng gặp lại nữa.”
Xe ngựa chậm rãi dừng lại, thần sắc Tống Trạm từng chút một tối sầm.
Hắn tự giễu cười:
“Được.”
“Lần sau gặp lại, ngươi và ta sẽ là người dưng.”
5
“Nương hình như rất buồn.”
Ban đêm, Tiểu Khê ôm chặt lấy ta, bắt chước ta xoa đầu ta.
“Đừng sợ, Tiểu Khê sẽ khỏe mạnh, sẽ bảo vệ nương, đợi Tiểu Khê lớn lên, sẽ kiếm thật nhiều thật nhiều bạc cho nương tiêu.”
Ta bật cười, hôn lên má con bé.
“Vậy nương chờ Tiểu Khê khỏe mạnh lớn lên, cho nương thật nhiều bạc nhé!”
“Nhưng bây giờ thì ngoan ngoãn ngủ đi!”
…
Một đêm không ngủ.
Sáng sớm, Triệu thẩm bên cạnh đã tới gọi ta đi làm.
Ta xoa xoa mi tâm, từ chối:
“Tiểu Khê vừa hạ sốt, hôm nay ta không nhận việc.”
Triệu thẩm lại nói lớn:
“Ơ hay! Mặt trời mọc đằng tây rồi sao? Người nổi tiếng liều mạng như ngươi mà lại không nhận việc?”
“Đưa Tiểu Khê theo, ta nấu ăn, ngươi phụ việc cho ta, người ta trả tận năm lượng! Ta ba lượng, ngươi hai lượng, dễ kiếm lắm!”
“Chỉ là phụ bếp, nhặt rau thôi, ngươi không đi ta gọi người khác đó!”
Hai lượng bạc… ta bị nói đến động lòng.
“Được.”
Nhà thuê người làm đó, bảng hiệu trên cổng còn chưa treo.
Nghe nói là mới dọn đến Yến thành, trong lòng ta thoáng có chút bất an.
May mà việc cũng sắp xong, không có gì khác thường.
Triệu thẩm đưa món ăn cuối cùng cho nha hoàn, rồi bế Tiểu Khê từ sau lưng ta.
“Phần còn lại giao cho ngươi, ngoài kia nắng đẹp, ta bế Tiểu Khê đi phơi nắng.”
Triệu thẩm trước giờ luôn chiếu cố hai mẹ con ta, nên ta cũng yên tâm.
Nhưng khi ta dọn dẹp xong, lại không thấy họ đâu.
Đang định đi tìm, một nha hoàn nói thấy họ đi về phía Đông viện, dẫn ta qua đó.
Ta đi theo, vòng vèo một lúc thì đến một viện.
Vừa bước vào, không thấy Tiểu Khê, lại thấy Thẩm Tĩnh Nghi.
Ta nhíu mày, định quay đi.
Nàng lại gọi:
“Đợi đã.”
Ta dừng chân, nàng khẽ cười, lấy ra một chiếc khăn thêu.
Chính là chiếc ta bán hôm qua.
“Hôm qua ta xem kỹ chiếc khăn này, mới phát hiện đường kim giống hệt đường kim trên y phục của Trạm ca ca.”
“Ai cũng biết, trước đây bên cạnh Tống thiếu gia có một nha hoàn rất được sủng ái, tên là Xuân Vụ.”
“Mà ngươi cũng tên Xuân Vụ… vậy ngươi chính là nàng, đúng không?”
Ta mím môi:
“Đó đều là chuyện quá khứ rồi.”
Nàng cười lạnh:
“Nếu là quá khứ, vậy tối qua vì sao ngươi trốn trong xe ngựa của hắn?”
Ta nhất thời nghẹn lời:
“Là vì… con ta bệnh, hắn thấy ta đáng thương…”
Thẩm Tĩnh Nghi giơ tay, ngắt lời ta:
“Không cần giải thích. Ta là nữ tử quan gia, hiểu lễ nghĩa, biết bao dung.”
“Nếu hắn thích, ta cũng có thể cho ngươi làm thiếp.”
Ta nhìn nàng nghiêm túc như vậy, không nhịn được bật cười.
“Thẩm tiểu thư chẳng lẽ hồ đồ rồi? Ta đã từng gả cho người khác.”
Nàng thản nhiên:
“Ngươi không phải là quả phụ sao?”
“Nếu ngươi nguyện ý, ta có thể đổi thân phận cho ngươi… nhưng đứa con gái đó, không thể mang theo…”
“Thật nực cười!”
Cơn giận dâng lên, ta nhìn nàng châm chọc:
“Các người… sao ai cũng thích thay người khác quyết định?”
“Ngươi dựa vào cái gì mà nghĩ một vị trí thiếp có thể đổi lấy Tiểu Khê của ta?”
“Cái thiếp này cho ngươi, ngươi có muốn không?”
Ánh mắt nàng lóe lên tức giận:
“Ngươi to gan! Thân phận ta như vậy, sao có thể làm thiếp!”
Ta khẽ cong môi:
“Ngươi còn không muốn, sao lại đem cho ta?”
“Các người ở trên cao, cứ nghĩ ban cho chút ít đã là đại ân với ta.”
“Ngươi dựa vào đâu nghĩ ta sẽ đồng ý? Lại dựa vào đâu quyết định sống ch//ết của ta?”
Thẩm Tĩnh Nghi nhìn chằm chằm ta, bỗng mỉm cười:
“Ngươi nói đúng, loại người như chúng ta… muốn quyết định sống ch//ết của một người, thật sự quá dễ.”
“Đặc biệt là loại không nghe lời như ngươi… à, còn cả con gái ngươi…”
Sắc mặt ta lạnh xuống, trong lòng đã hiểu.
Không đợi ai phản ứng, ta giật cây trâm vàng trên đầu nàng, dí thẳng vào cổ nàng.
“Ngươi đã đưa Tiểu Khê đi đâu?!”
Nàng không hề sợ:
“Ngươi dám...”
Ta dùng lực, trâm cắm vào da, rỉ ra từng tia máu.
Nàng lúc này mới hoảng, kêu lên:
“Đừng… ở Tây viện, bên hồ sen!”
Ta ném mạnh cây trâm xuống.
“Thẩm Tĩnh Nghi, nếu Tiểu Khê và Triệu thẩm có chuyện gì, ta sẽ bắt ngươi chôn theo!”
6
Gió rít bên tai.
Khi nhìn thấy Triệu thẩm, chân ta suýt mềm nhũn, ngã xuống đất.
Bà toàn thân ướt sũng, ôm Tiểu Khê cũng ướt đẫm chạy về phía ta, vừa khóc:
“Xuân Vụ, ta không biết… họ nói cho năm lượng bạc, bảo ta dẫn hai mẹ con ngươi tới…”
“Ta xin lỗi… Xuân Vụ… ta không biết họ muốn hại Tiểu Khê… ngươi đánh ta mắng ta đi…”
Tim ta chợt trầm xuống, ôm lấy Tiểu Khê không còn sức sống, run rẩy đưa tay lên mũi con.
Vẫn còn thở!
Không kịp nói thêm, ta ôm con chạy đi.
“Đại phu! Triệu thẩm! Tìm đại phu!”
Triệu thẩm hoàn hồn, vội chạy theo sau hét lớn:
“Đại phu! Cứu mạng!”
Ta gần như bay đi.
Ngay lúc đó, bất ngờ đâm sầm vào một thân người vững chắc, loạng choạng ngã xuống.
Ta chật vật đứng dậy, đến khi nhìn rõ người trước mặt, nước mắt lập tức rơi xuống.
“Tống Trạm!”
Bên cạnh hắn, chính là Lý phủ y của Tống gia năm xưa.
“Lý phủ y, xin ngài cứu Tiểu Khê!”
“Nhất định!”
“Đi, tìm phòng ấm!”
Lý phủ y vừa nói, Tống Trạm đã bế Tiểu Khê chạy vào phòng gần nhất.
Thời gian gấp gáp, ta không dám khóc nữa.
Chỉ đi theo, kể lại tình trạng của Tiểu Khê:
“Con bé rơi xuống nước, đã nôn ra phần lớn nước…”