Từ Hôn Thành Công, Thu Luôn Tướng Quân

Chương 6



12

Dù ta và Bùi Liễm là giả thành thân, nhưng lễ nghi vẫn phải đầy đủ.

Nạp cát, nạp trưng, thỉnh kỳ…

Tiểu nương cũng rất hài lòng với hôn sự này, vui vẻ chuẩn bị áo cưới cho ta.

Miệng còn lẩm bẩm:

 “Ta đã nói con gái ta mệnh tốt mà!”

Chớp mắt đã đến mùa đông.

Gia Ninh công chúa tổ chức một buổi thưởng mai, lại sai người gửi thiệp mời cho ta.

Ta thấy khó hiểu.

Ta với công chúa chưa từng có qua lại, sao nàng lại mời ta?

Tiểu nương nói:

 “Mẫu thân của Bùi tướng quân là đường muội của hoàng thượng, con là vị hôn thê của hắn, đương nhiên cũng coi như thân thích.”

Thôi được…

Ta vốn nghĩ hôm nay đi dự yến cũng giống như trước, các tiểu thư quyền quý coi thường ta, để ta ngồi một góc như người vô hình.

Nhưng không ngờ, họ lại nhiệt tình với ta.

“Thẩm cô nương sắp thành thân với Bùi tướng quân rồi, ta nghe nói sính lễ của hắn rất long trọng, còn đi vòng quanh kinh thành một lượt!”

“Thẩm cô nương thông tuệ thanh nhã, quả là xứng đôi với Bùi tướng quân!”

“Nghe nói Bùi tướng quân đối xử với cô rất tốt, ngày nào cũng sai người mang đồ ăn tới.”

“Đúng vậy đúng vậy, sau này phải qua lại nhiều hơn mới được.”

Thông tuệ thanh nhã?

Nếu ta nhớ không nhầm, trước đây họ từng nói ta là đồ vô dụng gặp may.

Ta vốn không thù dai.

Nếu họ nịnh nọt, ta cứ nhận hết.

Ta che miệng cười:

 “Đâu có đâu có, các tỷ muội quá khen rồi.”

“Nhưng Bùi tướng quân quả thật đối xử với ta rất tốt.”

“Hắn nhìn thì lạnh lùng, nhưng thực ra rất biết chiều người.”

Mọi người lộ vẻ ngưỡng mộ, càng nịnh bợ ta hơn.

Lúc này, có cung nhân mở đường:

 “Gia Ninh công chúa đến!”

Ta cúi người hành lễ, vô tình ngẩng lên, ánh mắt chạm phải công chúa.

Ánh mắt nàng hung dữ, nhìn ta như nhìn kẻ thù.

Ta đâu có đắc tội với nàng?

Đang nghĩ, công chúa phất tay:

 “Đứng lên đi.”

Toàn thân ta cứng lại.

Giọng nói này… quen quá.

Đêm cung yến hôm đó…

Người hạ thuốc cho Bùi Liễm… là công chúa?

Ta cắn môi, trong lòng chột dạ.

Những lời ta vừa nói… nàng có nghe thấy không?

Chắc là không đâu nhỉ?

Cả buổi tiệc, ta ngồi như trên đống lửa, như bị kim châm sau lưng, như mắc nghẹn trong cổ.

Cuối cùng cũng kết thúc.

Công chúa chỉ tay:

 “Ngươi, ở lại.”

Ta… xong rồi.

13

Gia Ninh công chúa dùng móng tay dài nâng cằm ta:

 “Thẩm Diệu Chân…”

“Ta còn tưởng là mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, hóa ra cũng chỉ thế này.”

“Một thứ nữ nho nhỏ, Bùi Liễm sao lại để mắt tới ngươi?”

“Còn dùng quân công để xin phụ hoàng ban hôn.”

Ta cứng đờ cười gượng.

Ngay sau đó, móng tay nàng cào rách má ta.

Cơn đau rát khiến ta hít mạnh một hơi, quỳ xuống đất.

Nàng vẫn chưa hả giận, giẫm lên ngón tay ta.

Trong lòng ta chửi thầm, nhưng không dám né.

Cho đến khi có người kéo ta lên, ôm vào lòng bảo vệ.

Công chúa bị đẩy lùi một bước.

Cung nhân quát:

 “Bùi tướng quân đừng quên thân phận của mình!”

Bùi Liễm toàn thân căng cứng, gân xanh nổi lên nơi thái dương.

Đây là lần đầu ta thấy hắn lộ rõ cảm xúc như vậy.

Ta vô thức đưa tay trấn an, nhẹ lắc đầu với hắn.

Hắn cố nén giận, trầm giọng:

 “Công chúa tuy thân phận cao quý, nhưng cũng không có quyền làm nhục vị hôn thê của thần như vậy.”

Gia Ninh công chúa ấm ức:

 “Là nàng ta không biết tự lượng sức, dám tranh ngươi với ta!”

“Thần không phải vật để tranh giành.”

“Thần thích nàng ấy, đời này cũng chỉ cưới mình nàng ấy.”

Công chúa giận dữ:

 “Bùi Liễm!”

Hắn không để ý, ôm ta quay người rời đi.

Lên xe ngựa, hắn nhìn ngón tay sưng đỏ của ta, cau mày.

Ta cố tỏ ra nhẹ nhàng:

 “Vừa hay, trước bị thương lòng bàn tay, lần này là ngón tay, rất công bằng.”

Hắn không nói.

Ta kéo tay áo hắn:

 “Đừng giận.”

“Ta không sao.”

“Nàng là công chúa, lại có vẻ hơi… không bình thường, chuyện gì cũng có thể làm ra, tốt nhất đừng chọc vào.”

“Sau này ta không gặp nàng nữa là được.”

Hắn vẫn im lặng.

Khi đi qua tiệm thuốc, hắn mua thuốc, lặng lẽ bôi cho ta.

Sau đó đưa ta về nhà.

Tỳ nữ nói:

 “Bùi tướng quân lúc nãy sắc mặt rất đáng sợ, lúc tức giận còn dọa người hơn tiểu Hầu gia.”

“Cô nương, sau này đừng chọc hắn, trông hắn hung dữ hơn nhiều.”

Ta kéo bím tóc nàng:

 “Đừng nhắc cái tên tiểu Hầu gia đó nữa.”

“Nghe là thấy phiền.”

Ta nhìn theo hướng xe ngựa của Bùi Liễm rời đi, không hiểu sao trong lòng lại thấy bất an.

Chập tối, tỳ nữ vội vã chạy vào:

 “Cô nương, trong cung có người đến!”

Là ma ma bên cạnh hoàng hậu.

Bà nói công chúa đã bị phạt cấm túc, sau này sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa.

Còn mang đến thuốc tốt, và một viên châu trên mũ phượng của công chúa, coi như bồi tội.

Cha ta hoảng hốt:

“Chỉ là đám tiểu cô nương đùa giỡn, chút thương tích nhỏ, sao hoàng thượng và nương nương phải tức giận như vậy.”

“Hơn nữa công chúa thân phận cao quý, thần sao dám nhận vật này?”

Ma ma đưa viên châu cho ta:

 “Xin Thẩm cô nương nhất định nhận lấy.”

Ta nhận lấy viên châu, ôm vào lòng.

Ta biết, đây là công đạo mà Bùi Liễm giúp ta giành được.

Ta nghĩ… có thể gả cho hắn, hẳn là một chuyện rất tốt.

14

Ngày đại hôn đến đúng hẹn.

Trước mắt toàn là sắc đỏ vui mừng.

Ma ma dạy lễ đứng bên cạnh ta, nhẹ giọng dặn:

 “Lát nữa vào động phòng, cô nương nhất định phải giữ ý tứ.”

“Đợi tướng quân đưa tay, rồi mới e thẹn thuận theo.”

Mặt ta đỏ bừng, ngơ ngác gật đầu.

Trong đầu toàn là những lời tiểu nương nói về chuyện khuê phòng trước khi xuất giá.

Nhưng ta và Bùi Liễm là giả thành thân… cái này cũng đâu dùng tới.

Mọi người rời đi, ta thở dài:

 “Thật đáng tiếc…”

Trong cung yến ta từng thấy tận mắt, dáng người của Bùi Liễm rất đẹp, vai rộng eo thon chân dài, đúng kiểu “cực phẩm” mà tiểu nương nói.

Đang nghĩ...cửa phòng bị đẩy ra.

Bóng người tiến lại gần.

Cuối cùng dừng trước mặt ta.

Hắn nhẹ nhàng… chậm rãi…vén khăn trùm đầu.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...