Thành Thân Với Kẻ Tàn Bạo

Chương 3



7.

Vương gia ngoài việc ngày nào cũng đấu võ miệng với ta thì cũng chẳng gây khó dễ gì với ta nữa, vì vậy những ngày tháng này ở Vương phủ của ta cũng xem như khá yên bình.

So với những ngày còn ở nhà chẳng có gì khác biệt, ngoài việc ăn và ngủ thì vẫn là ngủ và ăn, thi thoảng có đi chép kinh, vẽ tranh rồi lẻn ra ngoài mua đồ ăn vặt nữa.

Nha hoàn Họa Nguyệt bên cạnh ta là một người rất trung thành với Đoan Vương. Mỗi khi ta chép kinh văn, muội ấy đều tán dương: “Bút pháp của phu nhân thật tốt. Chép kinh cầu phúc như thế này, nếu Vương gia mà biết người lo lắng cho an nguy của ngài ấy thì nhất định sẽ rất vui đó”. Khi ta trốn ra ngoài chơi, muội ấy vừa đuổi theo ta vừa ra sức khuyên bảo: “Phu nhân à, phu vi thê cương, đại môn bất xuất nhị môn bất mại, nếu bây giờ Vương gia trở về mà không thấy người ở trong phủ, vậy thì còn thể thống gì nữa?”

*Phu vi thê cương: đạo vợ chồng

**Đại môn bất xuất, nhị môn bất mại (大门不出,二门不迈): ban đầu chỉ người con gái trong khuê phòng thời xưa, nay miêu tả người tự đóng cửa, không tiếp xúc, giao lưu với người bên ngoài

Ta giơ xiên kẹo hồ lô đường ra trước mặt Họa Nguyệt: “Muội ăn không?”

Họa Nguyệt cúi đầu ngại ngùng, nghiêm túc đáp: “Nô tỳ không dám.”

Ta lại giơ kẹo một lần nữa. Sau đó cả hai người cùng nhau ngồi xổm bên bờ sông ăn kẹo hồ lô đường.

Ta vừa ăn vừa dặn dò: “Họa Nguyệt, muội là nha hoàn của ta. Ta nói muội đó, không nhất thiết lúc nào cũng phải nghe lời Đoan Vương, mỗi ngày mở miệng ra đều Đoan Vương thế này, Đoan Vương thế kia, đã hiểu chưa?”

Họa Nguyệt không ăn hồ lô nữa mà bày ra bộ mặt nghiêm túc: “Đoan Vương đối với nô tỳ ơn trọng như núi, nô tỳ…”

Ta vỗ vai muội ấy: “Nếu muội đồng ý thì tiếp tục ăn, sau này chúng ta vẫn sẽ cùng nhau ăn. Nếu muội không đồng ý, ta liền nhảy xuống sông xem muội quay về giải thích thế nào với Đoan Vương của muội.”

“Sau này nô tỳ sẽ tuyệt đối trung thành với phu nhân, sinh tử không rời.”

Ta mỉm cười xoa xoa mái tóc xù của muội ấy: “Không tồi, muội nên nói vậy từ sớm mới đúng.”

Tuy biết muội ấy chỉ nói ngoài miệng vậy thôi nhưng ta chỉ cần muội ấy giữ vẻ tôn trọng ngoài mặt là đủ rồi, sau này cũng không cần phải nghe muội ấy càm ràm nữa.

Hai xiên hồ lô cuối cùng cũng chỉ còn lại hai cái que. Sau khi tìm được một hố tro và vứt chúng đi, ta liền tiếp tục đi dạo.

Họa Nguyệt thắc mắc hỏi: “Không còn sớm nữa, phu nhân vẫn chưa về sao?”

Ta lại lấy thêm một xiên kẹo hồ lô nữa: “Về chứ. Nhưng hồ lô đường ở đây khá ngon, ta mua thêm một cái về cho Vương gia.”

8.

“Bản vương thân vàng thế ngọc, nàng cho rằng bản vương sẽ ăn thứ đồ như vậy sao? Thật là hoang đường.” Nói rồi Tô Vũ phất áo rời đi.

Thị vệ bên cạnh Tô Vũ cầm theo kẹo hồ lô của ta đi mất, có lẽ định vứt chúng đi.

Ta vò đầu, trong lòng có chút tiếc nuối. Kẹo hồ lô ở đây quả thực rất ngon.

Nếu chỉ vì thân phận tôn quý chỉ quen ăn những món sơn hào hải vị mà bỏ qua mỹ vị nhân gian thì quả thật là đáng tiếc.

Kinh văn có viết: “Đi tìm Phật đạo ở trên, hóa độ chúng sinh ở dưới”. Làm người cũng phải chú ý, món ngon ở trên, cỏ nhai ở dưới, như vậy mới tốt, sẽ không vì phân biệt tầng lớp mà không được nếm thử mùi vị của bên kia.

Họa Nguyệt hài lòng nói: “Xem ra Vương gia đang rất vui”.

“Hả…?”

Vui vẻ?

Thật đáng tiếc, ta tặc lưỡi hai cái. Họa Nguyệt là nha hoàn lớn lên trong “hệ sinh thái nguyên thủy” của Đoan Vương phủ, ở đây lâu như vậy cũng khó tránh khỏi việc tư duy có chút không bình thường.

Nhưng giờ không sao hết, muội ấy ngày ngày đi theo ta, sớm muộn gì cũng sẽ thay đổi thôi.

Lãng phí thức ăn chính là sai lầm lớn nhất của đời người. Ta chạy lon ton ra ngoài, định bụng chạy theo người thị vệ lúc nãy để bảo hắn đừng vứt kẹo hồ lô của ta đi.

Cái chính là vừa đi bộ một vòng, giờ ta lại đói rồi.

Chi bằng đừng vứt kẹo hồ lô của ta đi, để ta và Họa Nguyệt chia nhau ăn là được rồi.

Ta đẩy cửa ra, giọng thành khẩn: “Cái đó… Vương gia…”

Vương gia đột nhiên ngẩng đầu, khóe miệng còn dính đầy vụn kẹo, trên tay còn cầm chiếc kẹo hồ lô đã bị cắn mấy miếng.

“...”

Ta “À” một tiếng rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Thấy chưa, ta đã nói rồi.

Khẩu vị của ta không thể nào sai được. Không một ai có thể từ chối những món ăn ngon.

Ta đắc ý trở về phòng của mình.

Chương trước Chương tiếp
Loading...