Mỹ Nhân Bạc Mệnh

Chương 4



04

Trong động phòng, hỷ chúc sáng rực.

Thôi Ninh An tự tay rót hai chén hợp cẩn tửu đưa tới, trong mắt là tình ý nồng đậm không tan.

“Hôm nay khiến phu nhân kinh sợ rồi, đều là lỗi của ta.”

“Sao lại là lỗi của phu quân được.”

Ta thở dài thật sâu, có chút bất đắc dĩ nói: “Triệu di nương mang thai sớm hơn tỷ tỷ một tháng. Mắt thấy tỷ tỷ sinh hạ đích tử, còn nàng ta chỉ sinh ra một thai chết, nhất thời nghĩ không thông, oán hận bất bình cũng là có. Nhưng nàng ta ngàn không nên vạn không nên khiến thiếp mất mặt trên hỷ đường. Như thế mất mặt chính là Quốc công phủ.”

Kinh thành xưa nay không có bí mật gì.

Chưa cần qua đêm nay, một màn hoang đường trên hỷ đường sẽ truyền đi ầm ĩ.

Chỉ sợ mấy ngày tới, Quốc công phủ đều sẽ trở thành câu chuyện lúc trà dư tửu hậu của dân chúng kinh thành.

Thấy sắc mặt Thôi Ninh An trầm xuống, ta lại nhân thế nói tiếp.

“Thân phận thiếp vốn thấp kém, chịu chút ấm ức chẳng tính là gì. Nhưng sau này tuyệt đối không thể để Triệu di nương đến gần Thịnh Nhi. Nếu Thịnh Nhi có mệnh hệ gì, thiếp có chết vạn lần cũng khó chuộc tội.”

Thịnh Nhi chính là đứa trẻ hiện đang được ghi dưới danh nghĩa đích tỷ.

Khi nói, ta nhìn như vô tình, thật ra vẫn luôn quan sát kỹ từng cử chỉ của Thôi Ninh An.

Nghe lời này, trong mắt Thôi Ninh An quả nhiên thoáng hiện vài phần khác lạ, nhưng rất nhanh đã che giấu đi.

“Sẽ không đâu. Triệu thị tuyệt đối sẽ không làm hại Thịnh Nhi.”

Ta liên tục lắc đầu.

“Lòng phòng người không thể không có, vẫn nên cẩn thận thì hơn.”

Thôi Ninh An cười cười, giọng điệu cực kỳ chắc chắn.

“Yên tâm đi, chuyện như vậy tuyệt đối sẽ không xảy ra.”

Thật sao?

Trên đời này chỉ có một người vĩnh viễn không làm hại con mình, đó là mẫu thân.

Thịnh Nhi chính là con trai của Triệu Như Yên.

Nếu đã vậy, ta sẽ không khách khí nữa.

“Đêm động phòng hoa chúc, cứ nhắc mãi chuyện người khác làm gì.”

Thôi Ninh An đã thèm muốn nhan sắc của ta từ lâu. Lúc này làm gì còn bận tâm chuyện khác. Hắn đưa tay vuốt ve mặt ta qua lại.

“Trân Nhi đẹp quá.”

“Phu quân…”

Ta ngượng ngùng liếc Thôi Ninh An một cái, giọng nói uyển chuyển dễ nghe như chim oanh.

Thôi Ninh An làm sao còn nhịn được nữa. Hắn lật người, giam chặt ta trên giường cưới.

Đúng lúc Thôi Ninh An dồn hết sức muốn chinh phục ta, ngoài cửa lại truyền tới một tiếng gõ cửa không hợp thời.

Chuyện tốt bị ngang nhiên cắt ngang, nụ cười trên mặt Thôi Ninh An lập tức biến mất sạch sẽ.

“Ai!”

Ma ma bên cạnh Triệu Như Yên đứng bên ngoài bẩm báo:

“Thế tử gia, di nương đột nhiên phát sốt cao. Nàng sốt đến mơ màng, cứ gọi tên người mãi. Cầu xin người qua thăm di nương!”

Chuyện trên hỷ đường không khó tra, Triệu Như Yên tất nhiên không thoát khỏi liên quan.

Tuy có quản sự hạ nhân đứng ra gánh tội, ả vẫn bị Quốc công gia thưởng cho mấy gậy.

Triệu Như Yên xưa nay được Thôi Ninh An sủng ái, đã bao giờ chịu ấm ức như vậy. Vì thế ả dốc hết sức giả đáng thương, muốn giành lấy sự thương hại của Thôi Ninh An.

Dù sao ngay cả đêm tân hôn của đích thê là a tỷ, ả cũng lấy cớ thân thể khó chịu để cướp Thôi Ninh An đi.

Ả càng không đặt kế thất thứ xuất như ta vào mắt.

Đáng tiếc, ta không phải a tỷ.

Trên người ta chẳng có chút dè dặt nào của đích nữ thế gia. Ta chỉ thẳng thắn tỏ ra tủi thân đáng thương.

 

“Hôm nay là ngày đại hỷ của Thế tử gia và thiếp. Triệu di nương dùng thủ đoạn dơ bẩn trên hỷ đường để bôi nhọ thiếp là điềm gở thì thôi, đến đêm động phòng hoa chúc cũng còn muốn phá rối. Có thể thấy nàng ta hận thiếp thấu xương. Nàng ta là người trên đầu quả tim của Thế tử gia, e rằng sau này Quốc công phủ này không còn chỗ dung thân cho thiếp nữa…”

Triệu Như Yên tính sai rồi.

Không phải vì ả không đủ thông minh, mà là không ai nói với ả rằng một thứ nữ nhỏ bé như ta lại có một gương mặt khuynh quốc khuynh thành.

Tuyệt sắc mỹ nhân lê hoa đái vũ, không nam nhân nào chống đỡ nổi.

Huống chi là khi sắp được ăn vào miệng, nhưng lại cứ ăn không được.

Thôi Ninh An sẽ không có nửa phần thương xót Triệu Như Yên, chỉ chán ghét vì ả phá hỏng chuyện tốt của hắn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...