Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Một Thai Chín Quý Tử
Chương 10
Xe ngựa còn chưa vào đến đầu làng, ta đã thấy bên ngoài cổng viện đen kịt một đám người.
Lý trưởng quả nhiên không rảnh rỗi.
Lão tính chuẩn canh giờ đi đi về về của chuyến đi đến Thái y viện, dẫn một đám người tới chặn trước cửa từ sớm, lại là người của Tiêu gia.
Ngũ Oa là đứa đầu tiên từ trong sân lao ra, nhào vào lòng ta, nước mũi quệt đầy ngực áo.
“Mẹ ơi! Cái ông Lý trưởng xấu xa đó lại đến nữa! Còn nói muốn bắt mẹ đi! Đại ca cản không cho họ vào, bị đẩy ngã mấy lần…”
Ta xoa đầu nó, còn chưa kịp mở miệng.
Lục Yếm đã bước xuống xe.
Nhưng cách hắn xuống xe không giống ngày thường.
Trước đây khi về làng, hắn thường rụt vai lại, cố ý kìm nén lệ khí giấu giếm vào trong kẽ xương.
Sợ dọa đến bách tính.
Hôm nay, hắn từ trên càng xe nhảy xuống, tiếng phịch khi tiếp đất nặng nề, giống như một nhát dao cắm phập xuống bùn.
Lưng thẳng tắp, ánh mắt quét ngang.
Đi thẳng về phía đám đông.
Lý trưởng nhìn thấy hắn, lập tức hất mặt lên.
“Lục Yếm! Thái y viện nói sao? Có phải đã tra rõ rồi…”
“Tránh ra.”
Cơ thể Lý trưởng tự động né đi nửa bước.
Lục Yếm không vào trong cổng viện, chỉ đứng ở cửa.
Từ trong ngực lấy ra một tờ giấy chẩn đoán đóng đại ấn của Thái y viện, mở ra, giơ lên trước mặt tất cả mọi người.
“Viện chính Thái y viện Chu Lương Phủ đích thân viết.”
Giọng hắn không cao.
“Thương tích cũ đã lành, tinh nguyên dồi dào, kinh mạch thông suốt, chẩn đoán trước đó có sai lầm.”
Hắn lật tờ giấy lại.
“Chín đứa trẻ trong bụng nàng, mỗi một đứa, đều là nòi giống của Lục Yếm ta.”
Đám đông xôn xao nổ tung.
Mặt Lý trưởng trắng bệch rồi lại đỏ lựng, đỏ lựng rồi lại trắng bệch, môi mấp máy mấy lần.
“Ba… ba năm trước ba vị ngự y liên danh… sao có thể…”
Lục Yếm đập tờ giấy chẩn đoán vào ngực lão.
“Ông biết chữ không?”
Lý trưởng á khẩu.
“Không biết chữ, tìm người biết chữ đọc cho ông nghe.”
Lục Yếm thu tay về.
“Vẫn chưa tin, tự đi Thái y viện mà hỏi, cửa của Viện chính, ta gõ thay ông.”
Hắn quay đầu nhìn mấy gương mặt mặc áo lụa.
“Người của Tiêu gia?”
Kẻ đứng đầu nặn ra một nụ cười nịnh bợ.
“Lục huynh, bọn tiểu nhân cũng chỉ là…”
“Về nói với Tiêu Diễn Chi.”
Giọng Lục Yếm trầm xuống một nấc.
“Nếu hắn vẫn muốn lo chuyện cái bụng nhà ta, lần sau đừng phái quản sự đến, bảo hắn đích thân tới.”
“Ta chờ hắn.”
Lời nói vô cùng bình thản.
Nhưng trong sân không một ai dám ho he phản bác.
Tĩnh lặng ba nhịp thở.
Đám người mặc áo lụa chuồn thẳng.
Đi rất nhanh, bước chân vội vã như chạy trốn.
Lý trưởng rụt cổ, bị ánh mắt của dân làng ghim chặt, lủi thủi đi theo phía sau rồi giải tán.
Lục Đình Bách được người dìu xuống xe ngựa, gậy gõ xuống đất, chỉ nói với Lục Yếm hai chữ.
“Không tồi.”
Sau đó được người dìu đi, từ đầu chí cuối không hề ra tay.
Đây là điểm khiến ta bất ngờ nhất.
Lão tộc trưởng hộ tống suốt dọc đường từ Thái y viện về, hôm nay lại im lặng ngồi một chuyến xe ngựa.
Vì không cần dùng đến ông nữa.
Người mà ông vẫn luôn đợi, cuối cùng đã tự mình đứng ra gánh vác rồi.
Đến tối, bọn trẻ ồn ào xong, ngủ la liệt ngổn ngang dưới đất.
Ta đứng bên bệ bếp đun nước mật ong, Lục Yếm bước vào, trên tay xách một chiếc khóa sắt.
“Ngày mai thay cổng sân.”
“Cái khóa đó tốn bao nhiêu tiền?”
“Không đắt.”
Hắn ngồi xổm xuống thử then cài cửa, vặn vặn hai cái.
“Trước kia một cái then gỗ rách là đủ, bây giờ không giống nữa.”
“Không giống chỗ nào?”
Động tác của hắn dừng lại.
“Trước kia bảy đứa nhỏ, tệ nhất thì cũng chỉ là nhịn đói hai bữa.”
Giọng nói vang lên âm ỉ trong lồng ngực.
“Nhưng trong bụng nàng còn có chín đứa nữa, mười sáu miệng ăn, ta phải dẹp hết những thứ ô uế thối nát bên ngoài.”
Hắn đứng lên.
“Trước đây bọn họ mắng ta là thiên hoạn thì thiên hoạn, tuyệt tự thì tuyệt tự, một mình gánh vác, chết là xong.”
Hắn nhìn ta.
“Nhưng nàng tới rồi, chúng nó cũng tới rồi.”
‘Chúng nó’ mà hắn nhắc tới, là chín đứa trẻ trong bụng.
“Ta không muốn để mẹ con nàng phải cùng chịu đựng những uất ức cay đắng đó nữa.”
Ta bưng chén nước đứng lặng tại chỗ.
Người đàn ông này không biết nói lời đường mật.
Lời xin lỗi của hắn là mài đao suốt một đêm, câu nói “ta bảo vệ nàng” của hắn là một cái khóa sắt và vài câu nói thật cứng nhắc khô khan.
Nhưng mấy câu nói này, so với tất cả những lời đẹp đẽ Tiêu Diễn Chi từng nói trong suốt bảy năm cộng lại, còn hữu dụng hơn nhiều.
“Nước mật ong.”
Ta nhét chén nước vào tay hắn.
Hắn sửng sốt.
“Hôm nay chàng nói nhiều quá rồi, nhuận họng đi.”
Hắn cầm chiếc chén, khóe miệng khẽ cử động.
Không nở nụ cười, nhưng cũng không cách quá xa.
Sau hôm đó, Lục Yếm giống như biến thành một người khác.
Cỏ dại trong sân được nhổ sạch, dựng thêm một chiếc giàn phơi đồ mới sát tường.
Nước trong chum trời chưa sáng đã đầy tràn.
Bên cạnh bệ bếp kê thêm một chiếc kệ gỗ, xếp thành hàng một loạt hũ đất: mật ong, táo đỏ, bột gừng, vừng.
Ta không biết hắn lấy đâu ra.
Hỏi thì chỉ đáp hai chữ: “Không đắt.”
Tam Oa lầm bầm khe khẽ bên cạnh: “Cha tiêu sạch ba năm quân bổng tích cóp được rồi.”