Một Mũi Châm Đổi Cả Hôn Sự

Chương 1



Thái tử Tiêu Diễn mắc một chứng bệnh rất kỳ lạ.

Sau khi bị thanh mai trúc mã cự tuyệt lời cầu hôn, chàng lập tức hôn mê bất tỉnh.

Toàn bộ Thái y viện đều thúc thủ vô sách, cuối cùng đành sai người mời ta vào cung.

Ta chỉ châm vài mũi ngân châm.

Không lâu sau, hàng mi của thái tử khẽ run rồi chậm rãi mở mắt.

Ánh mắt vừa chạm đến ta liền bừng sáng.

"Nương tử, cuối cùng nàng cũng chịu đến tìm ta."

Ta: "..."

Ta còn chưa kịp giải thích thì thị vệ bên cạnh đã quỳ phịch xuống đất.

"Xin Mục thần y thương tình! Thái tử điện hạ không chịu nổi bất kỳ kích thích nào nữa."

Hoàng hậu lập tức tháo chiếc vòng phỉ thúy xanh biếc trên cổ tay, tự tay đeo vào tay ta.

"Đứa trẻ ngoan, bổn cung biết con là người có tấm lòng nhân hậu. Sau này nhất định sẽ coi con như con gái ruột."

Hoàng đế cũng không cho ta cơ hội từ chối, phất tay hạ chỉ.

"Truyền ý chỉ của trẫm! Mục thần y y thuật xuất chúng, có công cứu thái tử, nay đặc ban hôn cho thái tử, sắc phong làm thái tử phi. Ngày mai cử hành đại hôn."

Đúng lúc ấy, ngoài điện vang lên một tiếng thất thanh.

Thanh mai của thái tử vừa chạy tới còn chưa kịp mở miệng đã bị cung nhân lôi đi.

Ta chỉ cảm thấy...

Mười phần thì đã có đến một vạn phần không ổn rồi.

01

Ta tên là Mục Trăn Trăn, giang hồ nhân xưng “Quỷ y”.

Chuyên trị các chứng bệnh nan y, đặc biệt là bệnh về não.

Lúc ta xách hòm thuốc bước vào Đông cung, cả phòng thái y đồng loạt quay đầu nhìn ta.

Ánh mắt hệt như đang nhìn một tử tù sắp bị đem đi chém đầu.

Thái tử Tiêu Diễn nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền, hàng lông mi đổ xuống một bóng râm nhỏ dưới ánh nến.

Tướng mạo quả thực rất đẹp, chỉ tiếc lại đang hôn mê bất tỉnh.

Nghe nói là bị thanh mai cự tuyệt hôn sự, tức giận quá mà hôn mê.

Chậc, cơ thể này…

Hơi kém cỏi nha.

Ta ngồi xuống, bắt mạch cho chàng.

Mạch tượng bình ổn, khí huyết thông suốt.

Cơ thể chẳng có bệnh tật gì.

Chỉ là cái đầu——

Thôi được, đầu óc cũng không có bệnh gì.

Vậy tại sao chàng không tỉnh?

Ta lấy kim bạc ra, châm vài kim trên đỉnh đầu chàng.

Khi mũi kim cuối cùng cắm xuống, lông mi của chàng khẽ run lên.

Sau đó, chàng mở mắt.

Đôi mắt ấy ban đầu hơi tan rã, như bị ngăn cách bởi một lớp sương mù.

Chốc lát sau, ánh mắt tập trung vào mặt ta, rồi ngay lập tức sáng bừng lên.

“Nương tử.”

Chàng mở miệng, giọng nói khàn khàn, nhưng lại mang theo một loại vui mừng khiến người ta nổi cả da gà.

“Nàng rốt cuộc cũng chịu nhận ta rồi.”

Ta: ???

Còn chưa kịp mở miệng, bên cạnh đã vang lên một tiếng “phịch”.

Thị vệ của chàng là Triệu Tranh quỳ xuống, hốc mắt đỏ hoe:

“Mục thần y! Thân thể Thái tử không chịu nổi đả kích đâu! Cầu xin ngài………”

Ta còn chưa kịp từ chối, Hoàng hậu bên cạnh đã nắm chặt lấy tay ta.

Sau đó, bà nhanh chóng tháo chiếc vòng ngọc bích xanh rờn trên cổ tay mình đeo vào tay ta.

“Hảo hài tử, ta biết ngay là con tâm địa lương thiện mà, sau này ta nhất định sẽ coi con như con gái ruột mà đối đãi.”

“Không phải, nương nương, ta——”

“Truyền ý chỉ của trẫm!”

Hoàng thượng vung tay lên, “Mục thần y y thuật siêu phàm, cứu Thái tử có công lớn, ban hôn cho Thái tử, phong làm Thái tử phi, ngày mai đại hôn!”

Ngoài cửa truyền đến tiếng kinh hô của một cô gái.

Khóe mắt ta liếc thấy một cô nương mặc váy màu vàng nhạt vừa chạy đến cửa.

Còn chưa kịp mở miệng, đã bị hai ma ma bịt miệng lôi đi.

Nếu ta đoán không lầm, đó hẳn là vị thanh mai cự tuyệt hôn sự trong truyền thuyết ——

Đích nữ của Thừa tướng, Thẩm Thanh Y.

Ta nhìn chiếc vòng ngọc xanh phát sáng trên tay.

Lại nhìn Thái tử đang dùng ánh mắt lấp lánh nhìn ta trên giường.

Trong lòng đánh trống rộn lên.

Chuyện này không ổn đến cực điểm rồi.

02

Ta bị mời vào Ngự thư phòng.

Hoàng thượng ngồi trên long kỷ, Hoàng hậu ngồi một bên, hai người đều tươi cười rạng rỡ.

Nhưng nụ cười đó luôn làm ta cảm thấy sởn gai ốc trong lòng.

“Mục thần y,” Hoàng hậu mở lời, giọng điệu dịu dàng như đang dỗ trẻ con.

“Con cũng thấy rồi đó, tình trạng hiện tại của Diễn nhi… không chịu nổi đả kích.

Thái y nói, nó đây là tâm bệnh, nếu lại chịu đả kích nữa, e rằng——”

“E rằng sao cơ ạ?”

“E rằng sẽ thật sự không tỉnh lại được nữa.” Viền mắt Hoàng hậu đỏ hoe, “Bổn cung chỉ có một đứa con trai này…”

Ta im lặng.

Lương y như từ mẫu, ta quả thực không cách nào trơ mắt nhìn một bệnh nhân chết đi.

Chương tiếp
Loading...