Đông Cung Bỏ Lỡ Mỹ Nhân

Chương 4



10

Đi tới trước cửa nhã gian.

Vừa hay nghe thấy bên trong truyền ra giọng nam đầy hưng phấn:

“Hạ huynh, lần này thật phải đa tạ huynh tương trợ, giúp Cô… giúp ta hoàn thành tâm nguyện.”

“Huynh không biết đâu, từ sau khi đọc thơ của Võ Lăng đại gia, ta không còn đọc nổi thơ của người khác nữa.”

Hạ Kỳ cười cười: “Nàng ấy có được tri kỷ như ngài, trong lòng hẳn cũng vui mừng.”

Nam nhân kia đáp:

“Hạ huynh, huynh không biết nỗi phiền muộn trong lòng ta đâu, trước kia trong cung… trong nhà từng định cho ta một mối hôn sự, vị hôn thê ấy là một mỹ nhân nổi danh.”

“Nhưng huynh biết tính ta rồi đấy, từ trước đến nay ta không thích hạng son phấn tầm thường, càng đừng nói người đó còn là một bao cỏ nổi danh.”

Giọng hắn khựng lại, mang theo vài phần dịu dàng:

“May mà muội muội của vị hôn thê ấy là người có tài tình, hiểu ta.”

“Ngày đó sau khi đọc thơ của Võ Lăng tán nhân, ta mới biết, hóa ra trên đời này lại có một người hiểu ta đến vậy, cũng từ đó mà sinh ra rất nhiều dũng khí.”

“Dứt khoát thuận theo lòng mình một lần, lui cái hôn sự c.h.ế.t tiệt đó…”

“Chỉ là đáng thương cho vị hôn thê kia của ta, sau này phải gả cho một tên ốm yếu bệnh tật, nhưng cũng là do nàng ta là bao cỏ. Mệnh không tốt…”

Trong những câu nói đứt quãng ấy.

Ta đoán ra thân phận của nam nhân bên trong.

Cũng biết rõ mình chính là vị hôn thê bao cỏ trong miệng hắn.

Ta còn đang sững người ngoài cửa.

Cánh cửa trước mặt đột nhiên mở ra.

Tạ Nghiễn Thần với gương mặt ửng đỏ vì men rượu và hưng phấn vừa mở cửa nhìn thấy ta.

Trên gương mặt luôn lạnh lùng cao ngạo ấy chỉ còn lại vẻ ngây người.

Miệng lẩm bẩm: “Nàng vậy mà là…”

11

Ta vội vàng che mặt.

Còn Tạ Nghiễn Thần ở đối diện thì có chút hoảng loạn lùi về sau.

Thi thoảng lại nhìn ta với ánh mắt mang theo vài phần vui mừng:

“Không ngờ Võ Lăng tán nhân viết ra những câu thơ rộng lớn hào sảng ấy, lại là một nữ t.ử.”

Ta sờ lên tấm mạng che trên mặt mình.

Xem ra hắn không nhận ra ta.

May mà trước khi ra ngoài, ta đã đặc biệt chuẩn bị mạng che mặt và trường bào.

Thậm chí còn cố ý b.úi kiểu tóc của phụ nhân.

Tạ Nghiễn Thần cũng chú ý tới những điều đó.

Đôi mắt vừa rồi còn đầy hưng phấn bỗng lộ ra một tia đau khổ:

“Cô nương trông vẫn còn trẻ như vậy, sao đã thành thân rồi.”

Như nhận ra lời mình có phần đường đột. 

Tạ Nghiễn Thần vội vàng chữa cháy: “Cô… không, tại hạ không có ý đó, chỉ là…”

Hạ Kỳ đứng bên cạnh, hiểu rõ thân phận hai người chúng ta, khoanh tay cười cười.

Đi tới trước mặt hai người: “Vị này là Tạ Nghiễn, một phú thương từ nơi khác tới, đặc biệt bỏ ra mười vạn lượng vàng, chỉ cầu được gặp một lần.”

Nói xong.

Ta cũng theo đó đáp lời, cố ý ép thấp giọng: “Ta xuất giá theo phu quân, công t.ử gọi ta là Tạ thị là được.”

Tạ Nghiễn Thần ngơ ngác nhìn đôi mắt ta.

Sững sờ hồi lâu: “Tạ? Vậy hai chúng ta thật đúng là có duyên.”

Ta khẽ gật đầu.

Đột nhiên bắt đầu mong chờ dáng vẻ của Tạ Nghiễn Thần sau khi biết thân phận thật sự của ta.

12

Cuộc trò chuyện này. 

Vậy mà kéo dài tới tận canh ba.

Người đ.á.n.h canh gõ ba tiếng mõ.

Tạ Nghiễn Thần mới nhận ra đã là đêm khuya.

Trên mặt hiện lên vẻ ngượng ngùng:

“Ta và cô nương quả nhiên có duyên, sách từng đọc cùng những kiến giải lại tương tự nhau đến thế.”

“Đáng tiếc, đáng tiếc…”

Ta uống cạn chén rượu trái cây trong tay, giả vờ không biết hắn đang tiếc điều gì.

Cũng giả vờ không nhìn thấy ánh mắt hắn lén nhìn ta.

Lúc này Tạ Nghiễn Thần hoàn toàn không giống vị Thái t.ử ngày thường.

Chương trước Chương tiếp
Loading...