Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Độc Xà Quỳ Bái
Chương 6
06
Thánh đàn nằm sâu trong Vạn Xà Quật.
Kiếp trước, ta từng mang theo một thân đầy thương tích bị ném trở lại nơi này.
Khi ấy bầy rắn vây quanh ta nhưng không cắn ta.
Chúng chỉ yên lặng cuộn mình khắp bốn phía, như đang canh giữ một thi thể sắp lạnh.
Thứ cuối cùng ta nhìn thấy là một đường ánh sáng xanh u lạnh trên đỉnh hang.
Nay lại vào Vạn Xà Quật, bầy rắn tự động tách ra một con đường.
Đom đóm trên vách đá lần lượt sáng lên, soi rõ những bức bích họa cổ xưa dưới đáy hang.
Trên bích họa, Thánh nữ đời đầu đứng giữa vạn xà, cổ tay quấn Thánh linh, phía sau Xà thần cúi đầu.
Huyền Trưng đi trước ta.
Ngân đăng trong tay hắn lay động, ánh đèn rơi trên áo bào tế ti của hắn.
“Sợ không?”
Hắn hỏi.
Ta nhìn những con rắn kia.
“Đã từng sợ.”
Hắn nghe ra ý ta, không hỏi thêm.
Đến thánh đàn, các trưởng lão lần lượt thắp đèn dầu rắn.
Đại trưởng lão niệm tế từ cổ xưa.
Thánh linh từ cổ tay ta bay lên, lơ lửng giữa không trung.
Một luồng hồng quang từ thân linh rơi xuống, chiếu trên cổ tay ta.
Ta cắn chặt răng.
Nỗi đau bị bóc linh kiếp trước tựa hồ vẫn còn.
Huyền Trưng bỗng nắm lấy cổ tay ta.
Đầu ngón tay hắn rất lạnh, nhưng lực đạo vững vàng.
“Đừng sợ.”
Ta nhìn hắn một cái.
Hắn thấp giọng nói:
“Lần này là nhận chủ, không phải bóc xương.”
Tim ta chợt run lên.
Vì sao hắn biết chuyện bóc xương?
Thánh linh rơi xuống.
Không đau.
Chỉ hơi nóng lên, như một miếng ngọc ấm áp, áp sát xương rồi chậm rãi hòa vào.
Khi tiếng linh vang lên, trước mắt ta bỗng lóe qua rất nhiều hình ảnh.
Hang rắn kiếp trước.
Mẫu thân khóc lóc cầu xin ta.
Ánh mắt vừa đắc ý vừa sợ hãi của Khương Nguyệt Yểu khi đeo Thánh linh.
Kim đao trong tay Lục Nghiễn Trần.
Còn có Huyền Trưng quỳ trong hang rắn, ôm thân thể dần lạnh của ta, đút thuốc cho ta.
Tay áo hắn toàn là máu.
Hắn nói:
“Khương Chiếu Hành, tỉnh lại.”
Hình ảnh ấy vụt qua.
Ta đột ngột mở mắt.
Huyền Trưng đang nhìn ta, đáy mắt sâu thẳm.
Giọng ta hơi khàn:
“Ngươi cũng nhớ?”
Các trưởng lão xung quanh đều cúi đầu phục bái trong tiếng tế từ, không ai nghe thấy.
Huyền Trưng không lập tức trả lời.
Một lát sau, hắn nói:
“Nhớ một chút.”
“Đêm nàng chết trong hang rắn, Thánh linh nứt ra.”
“Xà thần nhập mộng, hỏi ta có muốn làm lại không.”
Ta ngẩn ra.
“Ngươi đồng ý?”
Hắn cười.
“Ta không có mệnh tốt như nàng.”
“Ta chỉ mơ ác mộng rất nhiều năm.”
“Trong mộng, nàng luôn hỏi ta, vì sao không ai cứu nàng.”
Cổ họng ta nghẹn lại.
Kiếp trước, trước khi chết ta chưa từng hỏi câu ấy.
Nhưng có lẽ trong lòng từng hỏi.
Vì sao mẫu thân không cứu ta?
Vì sao Lục Nghiễn Trần không cứu ta?
Vì sao ta thay Khương Nguyệt Yểu vào hang, đổi lại lại là bóc xương đoạt linh?
Huyền Trưng thấp giọng nói:
“Lần này, ta đến sớm hơn một chút.”
Thánh đàn hồng quang rực rỡ.
Đại trưởng lão cao giọng nói:
“Thánh nữ quy vị!”
Ngoài hang, tộc nhân mười hai trại cũng quỳ bái theo.
Ta đứng giữa thánh đàn, ánh sáng Thánh linh trên cổ tay dần thu lại.
Từ khoảnh khắc này, ta là Thánh nữ Miêu Cương.
Không còn là kẻ thay thân cho Khương Nguyệt Yểu.
Khi đại điển kết thúc, bên ngoài trời đã đổi sắc.
Kho Khương gia tra ra ba rương ngân sa, cùng khế thư cổ bà sửa mệnh cách.
Khi mẫu thân bị áp giải đến trước tế đàn, tóc đã rối tung, miệng vẫn kêu oan.
Khương Nguyệt Yểu co rúm một bên, sắc mặt trắng bệch.
Lục Nghiễn Trần đứng cạnh nàng, thần sắc phức tạp.
Hắn thấy ta từ hang rắn bước ra, liền tiến lên.
“Chiếu Hành.”
Huyền Trưng chắn trước người ta.
Lục Nghiễn Trần nhíu mày.
“Đại tế ti, ta có lời muốn nói với nàng.”
Huyền Trưng nói:
“Thiếu quân muốn nói chuyện với Thánh nữ, theo quy củ, trước hết phải hành lễ.”
Sắc mặt Lục Nghiễn Trần cứng đờ.
Kiếp trước, hắn chưa từng cúi đầu trước ta.
Dù Thánh linh nhận ta làm chủ, hắn cũng chỉ xem đó là thứ ta cướp được.
Nay trước mắt bao người, hắn không thể không nâng tay hành lễ.
“Thánh nữ.”
Hai chữ này từ miệng hắn thốt ra, mang theo vài phần khó nhọc.
Ta không miễn lễ cho hắn.
Chỉ yên lặng nhìn.
Khi hắn ngẩng đầu, đáy mắt đã đỏ lên.
“Vừa rồi… là ta hiểu lầm nàng.”
Ta mỉm cười.
“Những chuyện Thiếu quân hiểu lầm ta, nhiều lắm.”
Hắn sững lại.
Ta xoay người đi về phía tế đàn.
“Sau này chậm rãi tính.”