Câm Lặng Đến Từ Hôn

Chương 6



07

“Ta!”

Ta giơ tay đứng ra.

Hạ Chi Chu nhíu mày, ánh mắt quét ta từ trên xuống dưới:

“Ta biết ngay nàng không phải người an phận. Chứng câm vừa khỏi đã không chờ nổi muốn ra ngoài gây thanh thế.”

“Nhưng cũng phải. Một thôn phụ quê mùa như nàng, nếu không có hôn thư thì ngoài ta ra, e rằng chẳng có ai muốn. Đương nhiên nàng phải bám chặt lấy không buông.”

Lời hắn nói thật sự quá khó nghe, ta nhíu mày phản bác:

“Ai bám lấy ngươi không buông! Ta nói đi là muốn trở về…”

Hạ Chi Chu nhìn chằm chằm ta, yên lặng chờ lời tiếp theo.

Chỉ là ta còn chưa nói hết, tiểu tư thân cận của hắn đã vội vã chạy từ bên ngoài vào, miệng hô:

“Thiếu gia, không hay rồi! Ôn cô nương bất ngờ nhiễm phong hàn, đã ngất đi.”

Chuyện liên quan tới Ôn Nghi, Hạ Chi Chu nào còn để ý ta muốn nói gì. Sắc mặt hắn lập tức căng thẳng:

“Sao đột nhiên lại như vậy?”

Tiểu tư lén liếc nhìn ta.

Ta chớp chớp mắt.

Nhìn ta làm gì?

Hạ Chi Chu cũng theo ánh mắt tiểu tư nhìn về phía ta, giọng trầm xuống, nghiến răng nghiến lợi:

“Tô Lưu Huỳnh, nàng lại làm gì rồi?!”

Ta làm gì?

Ta chẳng làm gì cả.

Tiểu tư lập tức lên tiếng giải thích:

 

“Tỳ nữ bên cạnh Ôn tiểu thư nói, hôm qua cô nương tới tìm thiếu gia, nào ngờ giữa đường gặp Tô cô nương. Tô cô nương ỷ vào thân phận vị hôn thê của thiếu gia, cố ý ngăn cản không cho Ôn tiểu thư gặp ngài. Ban đêm sương nặng, Ôn tiểu thư đành đứng ngoài cửa phủ chờ thêm một lúc, bởi vậy mới…”

“Đánh rắm!”

Ta tức giận buột miệng mắng.

Hôm qua Ôn Nghi tới tìm Hạ Chi Chu, vừa hay Hạ Chi Chu không có trong phủ. Ta không nỡ để một giai nhân như vậy chờ đợi vô ích nên lên tiếng nhắc nhở:

“Ôn tiểu thư tới không đúng lúc rồi. Hạ Chi Chu có việc ra ngoài, ngày mai cô hãy quay lại.”

Đây là lời thật, cũng hoàn toàn xuất phát từ ý tốt.

Kết quả nàng ta không nghe, nhất định phải chờ.

Chờ thì thôi, còn nhất quyết đứng ngay chỗ đầu gió.

Vừa chờ đã chờ rất lâu.

Nàng không nhiễm bệnh thì ai nhiễm bệnh?

Nhưng lòng tốt của ta vào miệng tiểu tư, sao lại trở thành cố ý ngăn cản?

Trong mắt Hạ Chi Chu đầy lửa giận, nhưng bên dưới lửa giận lại dường như cất giấu chút vui mừng cùng đắc ý.

Ta nghĩ có lẽ mình điên rồi.

Quả nhiên.

Ngay sau đó, lời châm chọc của Hạ Chi Chu lập tức vang lên.

“Trước kia ta chỉ cho rằng lời nói hành động của nàng thô tục, không ngờ lòng dạ còn đố kỵ độc ác đến thế. Nếu Ôn Nghi xảy ra chuyện gì, ta nhất định sẽ thoái hôn với nàng.”

Ta cũng nổi giận.

“Không cần ngươi nhọc lòng. Mối hôn sự này ta đã thoái với lão phu nhân rồi.”

Vẻ mặt Hạ Chi Chu khựng lại.

Nhưng sự sững sờ ấy chỉ kéo dài trong chốc lát. Hắn lùi lại nửa bước, từ trên cao nhìn xuống ta.

“Tô Lưu Huỳnh, chiêu này mới mẻ đấy.”

Ta nhíu mày:

“Cái gì?”

“Trước kia bỏ nhà đi, chui lỗ chó, giả đáng thương, chiêu nào cũng thử rồi. Bây giờ thấy những thứ ấy đều không có tác dụng nên muốn lấy chuyện thoái hôn để ép ta cưới nàng?”

Ta ép hắn?

Hai mắt ta trợn tròn:

“Hạ Chi Chu, đầu óc ngươi bị lừa đá rồi sao?”

“Nàng vội cái gì? Hay là bị ta nói trúng nên chột dạ?”

Ta há miệng, nhất thời không biết nên bắt đầu mắng hắn từ câu nào.

Hạ Chi Chu lại vô cùng hài lòng với phản ứng lúc này của ta, càng thêm chắc chắn ta đang cố ý kích hắn.

Hắn bước tới trước mặt ta, hơi cúi người, ánh mắt ngang bằng với ta:

“Tô Lưu Huỳnh, nàng là người thế nào, ta đã sớm nhìn thấu. Một nha đầu thôn dã đến một chữ bẻ đôi cũng không biết, hao hết tâm tư mang hôn thư từ đất Thục vào kinh. Ngoài chuyện muốn trèo cao, chẳng lẽ còn thật sự tới thoái hôn?”

Hắn đứng thẳng người, ánh mắt nhìn ta tràn đầy khinh miệt.

“Vinh hoa phú quý đã ở ngay trước mắt, nàng nỡ từ bỏ sao?”

Ta tức đến toàn thân run rẩy.

“Hạ Chi Chu, ta nói lần cuối! Hôn thư lão phu nhân đã nhận, mối hôn sự cũng đã thoái. Bây giờ ta và Hạ gia các ngươi không còn bất cứ quan hệ gì!”

Hạ Chi Chu cong môi, bình thản nói:

“Được thôi, nàng đi đi.”

“Ra khỏi cánh cửa này thì đừng quay đầu, cũng đừng nghĩ tới chuyện cầu xin ta. Ta muốn xem nàng có thể chống đỡ được mấy ngày.”

“Đồng Phúc.”

“Có tiểu nhân.”

“Đi theo ta thăm Ôn tiểu thư. Còn về Tô Lưu Huỳnh, rút hết những người trước kia được sắp xếp bên cạnh nàng. Dù sao hôn sự đã thoái, sau này nàng và tướng phủ không còn quan hệ, đương nhiên tướng phủ cũng không có nghĩa vụ tiếp tục thu nhận nàng.”

“Vâng.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...