Ngày Tôi Buông Tay Bùi Hành

Chương 1



Tôi ỷ vào việc hai nhà đã có hôn ước từ trước, nên suốt ngày sai khiến Bùi Hành phải xuất hiện ngay khi tôi gọi. Tôi còn ngang nhiên cấm anh nói chuyện với phụ nữ khác, xem anh chẳng khác nào “chó sai vặt”.

Đám anh em bên cạnh anh đều lén gọi tôi là “Dạ Xoa họ Giang”.

Cho đến một ngày, trước mắt tôi bất ngờ xuất hiện những dòng “bình luận bay”.

Lúc ấy tôi mới biết…

Tôi vốn không phải thiên kim thật của nhà họ Giang, mà chỉ là đứa trẻ bị ôm nhầm từ nhỏ.

Kể từ đó, tôi không còn dám quản đông quản tây nữa.

Ban đầu, Bùi Hành còn vô cùng vui vẻ.

“Dạo này Giang Nại không còn gây chuyện nữa, cuối cùng mình cũng được thở rồi.”

Cho đến khi thiên kim thật trở về, tôi đích thân chúc phúc cho hai người họ trăm năm hạnh phúc.

1

Hôm nay là ngày thứ bảy Bùi Hành đi công tác.

Tôi đang lục tung văn phòng của anh ấy.

Kiểm tra xem trên người anh ấy có dính mùi nước hoa của phụ nữ khác không, hay có giấu nội y của nữ minh tinh nào không.

Với tư cách là “Bùi phu nhân”, tính chiếm hữu của tôi mạnh đến mức khiến người ta phát điên.

Bên cạnh Bùi Hành không được có bất kỳ người phụ nữ nào nhìn nhau với anh ấy quá ba giây, nếu không tôi có thể lật tung cả bàn làm việc của anh ấy lên.

Thư ký đứng bên cạnh liên tục lau mồ hôi lạnh.

“Phu nhân, còn mười phút nữa tổng giám đốc Bùi hạ cánh rồi ạ.”

Tôi không để ý đến anh ta, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế da đắt đỏ của Bùi Hành, buồn chán xoay một vòng.

Vừa ngẩng đầu lên, trước mắt tôi bỗng hiện ra từng dòng chữ.

【Cứu mạng, nữ phụ độc ác lại đang lục văn phòng của tổng giám đốc Bùi rồi. Cô ta đúng là vừa như bà mẹ quản con, vừa có tính chiếm hữu quá đáng 】

【Cười chết mất, đến giờ Giang Nại vẫn chưa biết mình là thiên kim giả bị bế nhầm à?】

【Cứ để cô ta tiếp tục làm loạn đi. Đợi thiên kim thật nhận tổ quy tông, người đầu tiên Bùi Hành xử lý chính là Giang Dạ Xoa này.】

Tôi giật mình, suýt nữa ngã khỏi ghế.

Tôi… không phải con gái nhà họ Giang sao?

Sao có thể như vậy được!

Nhưng những dòng bình luận vẫn tiếp tục xuất hiện.

【Thiên kim thật sắp về rồi, cuối cùng Bùi Hành cũng được thoát khỏi cô ta!】

【Cô ta chỉ là nữ phụ pháo hôi thôi. Bùi Hành đã chán cô ta đến tận cổ rồi.】

Đúng lúc đó, Bùi Hành phong trần mệt mỏi xuất hiện ở cửa.

Anh mặc áo khoác đen, khí chất lạnh nhạt mà cao quý.

Nhìn rõ cảnh tượng bừa bộn trong văn phòng, anh kéo lỏng cà vạt, giọng trầm thấp mang theo vẻ mệt mỏi.

“Giang Nại, em lại đang làm trò gì vậy?”

Nếu là trước đây, tôi đã nhào tới ngửi xem trên người anh có mùi gì lạ không, rồi chất vấn tại sao anh hạ cánh muộn nửa tiếng.

Nhưng lúc này, tôi cố giữ bình tĩnh, cất điện thoại vào túi rồi ngồi ngay ngắn lại.

Bùi Hành hơi nheo mắt, cúi người lại gần tôi.

“Không lục nữa à? Không sợ anh đi lăng nhăng với người phụ nữ khác sao?”

Tôi khẽ kéo giãn khoảng cách với anh, lơ đãng lắc đầu.

Anh nhíu mày nhìn tôi, sau đó lấy từ túi áo khoác ra một chiếc hộp nhung, ném vào lòng tôi.

“Viên kim cương hồng mang về từ buổi đấu giá. Lần này hết giận được chưa?”

Tôi cầm chiếc hộp ấy, cúi đầu không nói gì.

Trong đầu tôi toàn là câu:

“Thiên kim thật sắp về rồi, cuối cùng Bùi Hành cũng được thoát khỏi cô ta!”

Bởi vì tôi nhớ rất rõ, mỗi lần bị tôi bắt nạt, Bùi Hành thường xuyên gào lên:

“Giang Nại, nếu không phải hai nhà có hôn ước, ai mà chiều nổi tính làm màu của em như vậy?”

2

Chưa kịp phản ứng, tôi đã bị Bùi Hành bế xoay một vòng rồi đặt ngồi lên đùi anh.

Theo bản năng, tôi quát anh:

“Ban ngày ban mặt, anh làm gì vậy?”

Bùi Hành ôm tôi chặt hơn, khó hiểu hỏi:

“Em im lặng không phải là muốn anh dỗ em à?”

“?”

“Nói đi, lần này muốn anh làm gì?”

“Cõng em leo núi? Bóp vai đấm lưng cho em? Hay đi mua sắm với em, làm lao động miễn phí?”

Trước đây, mỗi lần anh phạm lỗi, tôi đều bắt anh chịu phạt.

Nửa tháng trước, chỉ vì anh đi xã giao không nghe điện thoại của tôi, tôi còn rạch một đường lên xe anh.

Sau đó, tôi còn hùng hổ nói:

“Bùi Hành, anh mà dám chê em phiền, em sẽ khiến anh độc thân cả đời!”

Lúc đó, Bùi Hành vừa chiều tôi lau bụi trên tay, vừa cười khẩy gật đầu.

Tôi vùng ra khỏi vòng tay anh, thử dò hỏi:

“Bùi Hành? Nếu…”

Người đàn ông bật cười cắt ngang:

“Em gọi anh là gì?”

Lúc này tôi mới nhớ ra, trước đây tôi toàn gọi anh là “chó Bùi”, hoặc lúc làm loạn thì gọi là “này”.

“Ừm… nếu em sa cơ thất thế, anh có trả thù em không?”

“Nếu sợ thì sau này bớt làm loạn đi.”

Anh vừa dứt lời, tôi lập tức xoay người chạy đi, như đang chạy trốn.

Bùi Hành nhìn theo bóng lưng hoảng hốt của tôi, sắc mặt vốn đã mệt mỏi nay hoàn toàn tối sầm lại.

Chương tiếp
Loading...