Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nếu Được Bắt Đầu Lại
Chương 4
4
Tôi mặc kệ bọn họ, tự mình ra ngoài đi dạo.
Ba mẹ chồng biết chuyện, tưởng Thẩm Hoài Cẩn khiến tôi tủi thân, lén gọi anh vào mắng một trận, còn dúi cho tôi hai mươi đồng, bảo tôi đến cửa hàng bách hóa mua ít đồ mình thích.
Tôi không tiêu bừa, lặng lẽ mang tiền đi gửi tiết kiệm.
Bụng ngày một to, tôi bảo Thẩm Hoài Cẩn đưa tôi đi bệnh viện khám thai.
Anh đồng ý, ai ngờ trước lúc xuất phát lại bị Tô Uyển Thanh viện cớ kéo đi.
Cô ta mặt mày vênh váo, dùng ánh mắt đầy khinh miệt và chán ghét nhìn chằm chằm vào bụng tôi.
Tôi chẳng buồn để tâm, xoay người tự mình tìm đường đến bệnh viện.
Lúc trở về, tôi cố ý không đi xe, mà từng bước từng bước đi bộ về nhà.Ba mẹ chồng lo lắng đứng chờ sẵn ở cổng, nói trời sắp tối rồi, sợ tôi đi lạc nên đã bảo Thẩm Hoài Cẩn ra ngoài tìm.
Tôi bảo không sao, không gọi được xe kéo nên chỉ đành đi bộ.
Ba mẹ chồng xót tôi quá trời, mắng Thẩm Hoài Cẩn một trận ra trò, nói anh không biết phân biệt nặng nhẹ, phạt anh từ nay mỗi tháng phải nộp toàn bộ tiền lương cho tôi giữ.
Thẩm Hoài Cẩn cảm thấy có lỗi, ngoan ngoãn nộp lương và cả phiếu dầu ăn, gạo, đường.
Tôi chỉ giữ lại tiền lương, còn phiếu thì đưa lại cho anh.
Thẩm Hoài Cẩn mừng thầm, lấy một nửa phiếu dầu đổi với đồng nghiệp lấy phiếu vải, mua cho tôi bộ quần áo mới.
Ba mẹ chồng thấy tôi hiểu chuyện như vậy, lén tặng tôi một chiếc vòng ngọc quý giá.
Tô Uyển Thanh thấy được thì nghiến răng nghiến lợi.
“Một con nhà quê như cô, dựa vào cái gì chứ? Nếu không phải mang thai con của anh Cẩn, cô chẳng là cái thá gì!”
Tôi xoa bụng, đáp lại: “Nhưng tôi lại đang mang thai. Cô làm gì được tôi?”
Tô Uyển Thanh nghẹn họng không nói nổi, tức tối bỏ đi.
Đúng lúc ấy, hai bé trong bụng lại bắt đầu líu ríu:
“Xong rồi! Bà cô xấu xa kia lại muốn hại mẹ.”
“Cô ta sai người về quê tìm chị của mẹ, muốn bịa chuyện bôi nhọ mẹ, nói con không phải con của ba!”
“Xấu thật đấy! Mẹ tính sao đây?”
Tôi âm thầm hoảng hốt, nhưng vẫn nhẹ nhàng xoa bụng, dỗ dành hai đứa bé đang quậy trong người.
Vài hôm sau, sinh nhật ba chồng, ông mời nhóm đồng nghiệp cũ và chiến hữu tới nhà ăn tiệc.
Mọi người ăn uống rôm rả, cười nói vang trời, không khí vô cùng náo nhiệt.
Trong bữa tiệc, có người hỏi bao giờ đơn vị mới của Thẩm Hoài Cẩn sẽ phân nhà, anh đáp có lẽ còn phải chờ vài năm nữa.
Ba chồng vui vẻ nói, đợi tôi sinh con xong thì sẽ tặng lại căn biệt thự kiểu Tây do ông nội Thẩm Hoài Cẩn để lại, cho vợ chồng tôi dọn vào ở.
Mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
“Không được!” Tô Uyển Thanh đột nhiên xông vào, “Không thể cho cô ta được! Con đàn bà này tâm địa hiểm độc, lừa được anh Cẩn, lại còn lừa cả hai bác! Cái thai trong bụng cô ta hoàn toàn không phải của anh Cẩn!”
Cả bàn ăn sững sờ.
Thẩm Hoài Cẩn nhíu mày, khẽ quát: “Uyển Thanh, em đang làm gì vậy? Đừng nói linh tinh.”
“Tôi không nói linh tinh!” Tô Uyển Thanh tức tối trợn mắt nhìn tôi, “Cô ta không cưới hỏi đàng hoàng, có thai rồi mới ép anh Cẩn cưới. Nhưng đứa con là của người khác! Cô ta cố tình mang thai rồi lừa anh Cẩn gánh trách nhiệm, hòng moi tiền, cướp lợi ích!”
Mọi người xì xào kinh ngạc.
“Nếu là thật thì quá đê tiện!”
“Nhà họ Thẩm ít con ít cháu nhưng lại giàu có quyền thế, ai mà chẳng thèm muốn? Có khi thật sự là vì tiền mà đến!”
Tôi bình tĩnh ngồi yên, lặng lẽ quan sát diễn biến.
Thẩm Hoài Cẩn luống cuống, kéo tay Tô Uyển Thanh lại.
“Em nói bậy gì thế? Lúc Tri Ý đến với anh… vẫn là một cô gái trong sạch.”
Vừa dứt lời, sắc mặt ba mẹ chồng liền dịu hẳn.
“Uyển Thanh, con cũng lớn rồi, chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên nói, con phải biết chừng mực.”
“Tri Ý là con dâu của nhà này, không cho phép ai vu khống bôi nhọ.”
Mặt Tô Uyển Thanh lúc đỏ lúc xanh, tức đến dậm chân: “Hai người đừng có không tin! Người nhà cô ta đều có thể làm chứng!”
Chẳng bao lâu sau, chị gái tôi kéo bố mẹ cùng vào, mặt mày thấp thỏm. Khi nhìn thấy tôi mặc vàng đeo ngọc, áo quần sang trọng, đôi mắt chị ta như muốn phun lửa vì ghen tỵ.
“Tôi là chị ruột của nó, tôi có thể chứng minh đứa bé trong bụng Lâm Tri Ý căn bản không phải con của Thẩm Hoài Cẩn!”
Thẩm Hoài Cẩn kinh ngạc trừng lớn mắt, không thể tin được mà quay sang nhìn tôi.