Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Mỹ Nhân Đến Trễ
Chương 5
10
Đại tẩu và nhị tẩu sau đó lần lượt được chẩn ra có thai.
Đại ca và nhị ca vui hỏng rồi.
Phụ thân và mẫu thân cũng vui hỏng rồi.
Chỉ có một mình ta sốt ruột.
Bởi vì ta phát hiện bên cạnh đại ca lại xuất hiện Lục Nhị Lang.
Ta và chàng đã hòa ly. Bây giờ ta không còn lập trường để quản chàng nữa.
Mà đại ca lại không nghe ta.
Cuối cùng vẫn xảy ra chuyện.
Một hôm, đại ca lại uống say.
Lần này khi huynh ấy tỉnh lại, huynh ấy đang ở trong một khách điếm.
Khi ta và nhị ca tìm thấy huynh ấy, huynh ấy và Lục Nhị Lang đang ôm nhau ngủ.
Nhị ca hét lên một tiếng, lập tức chạy đến che mắt ta.
Hai người trên giường bị đánh thức.
Đại ca đầu óc còn mê man xoay chuyển một vòng, đột nhiên phát ra tiếng hét y như nhị ca.
Lục Nhị Lang nói:
“Đại ca, huynh yên tâm, ta sẽ chịu trách nhiệm với huynh.”
Một khoảng im lặng quỷ dị kéo dài rất lâu.
Nhị ca đưa ta ra khỏi phòng trước.
Lục Nhị Lang rời đi. Khi đi ngang qua nhị ca, chàng còn nhìn huynh ấy mấy lần.
Nhị ca trừng chàng mấy cái.
Lục Nhị Lang nói:
“Nhị ca, huynh đừng ghen. Tình cảm của ta dành cho huynh và dành cho đại ca là như nhau. Hai người trong lòng ta đều quan trọng như nhau.”
Lục Nhị Lang nói xong liền đi.
Nhị ca phát điên muốn xông lên đánh chàng.
Bị ta cản lại.
Lục Nhị Lang đứng ở khúc rẽ cầu thang, quay đầu nhìn chúng ta.
Chàng thở dài:
“Nhị ca, tính ghen của huynh thật lớn. Nhưng ta biết, đó là vì trong lòng huynh có ta. Yên tâm đi, lần sau ta nhất định sẽ cẩn thận, không để huynh nhìn thấy những chuyện này nữa.”
Ta và nhị ca ngây ra như hai kẻ ngốc.
Bóng Lục Nhị Lang biến mất rất lâu, nhị ca mới bùng nổ một tiếng gào kinh thiên động địa.
“Ta phải đánh chết hắn! Ta phải đánh chết hắn!”
11
Trong tửu lâu, đại ca thở dài thườn thượt.
Nhị ca nói:
“Đã sớm nhắc huynh rồi, bảo huynh cách xa hắn ra, huynh lại không nghe. Đáng đời.”
Đại ca nói:
“Các người cũng đâu nói rõ hắn là loại đó.”
Ta nói:
“Chuyện này… chúng ta cũng không biết phải nói thế nào.”
Mấu chốt là chuyện này nói ra ai mà tin.
Lục Nhị Lang trông như một vị công tử ngọc diện.
Vậy mà lại thích kiểu người xấu không gì sánh được như đại ca nhị ca…
Đại ca và nhị ca nhìn ta đầy bất thiện.
Ta vội sửa lời:
“Không phải, ta không có ý đó. Ý ta là, nói ra chắc người ta cũng chỉ tưởng ta điên thôi.”
Nhị ca nói:
“Nếu không phải ta từng tự mình cảm nhận, ta cũng sẽ nghĩ muội điên.”
Đại ca hỏi:
“Đệ cảm nhận rồi? Cảm nhận thế nào? Khi nào?”
Nhị ca nói:
“Hắn nửa đêm chạy đến trèo lên giường ta, như quỷ ấy, suýt nữa dọa ta chết khiếp.”
Đại ca hỏi:
“Sau đó thì sao?”
Nhị ca nói:
“May mà muội muội kịp thời cứu ta, nếu không ta nguy rồi.”
Đại ca giống như thở phào nhẹ nhõm.
Ba chúng ta lại bắt đầu uống rượu.
Đại ca đột nhiên nói:
“Các người nói xem, hắn nói thích ta là thật hay giả?”
…
Nhị ca nói:
“Đại ca, huynh đang nghĩ gì thế? Đại tẩu còn đang mang thai đấy.”
“Haiz, đại tẩu của các ngươi không cho ta vào phòng, cũng không chịu gặp ta. Nàng nói mẫu thân dặn nàng ít gặp ta, sợ ảnh hưởng đến đứa bé.”
“Thê tử ta cũng nói y như vậy. Đại ca, huynh nói xem mẫu thân và các nàng có ý gì? Chúng ta có thể ảnh hưởng đến đứa bé thế nào chứ?”
Khóe miệng ta giật giật.
Mẫu thân đúng là dụng tâm lương khổ.
Đại ca, nhị ca và đại tẩu, nhị tẩu chia sân mà ở.
Mẫu thân nói, cho đến khi đứa bé ra đời, đại ca và nhị ca mới được gặp lại đại tẩu, nhị tẩu.
Đại tẩu và nhị tẩu cười đến méo cả miệng.
Nhưng vẫn giả vờ nói:
“Mẫu thân, như vậy có quá đáng quá không?”
Mẫu thân nói:
“Quá đáng ở đâu? Ta cũng là vì An gia, vì con cháu đời sau của An gia mà suy nghĩ.”
12
Đại tẩu và nhị tẩu dưỡng thai trong An phủ, được hầu hạ như tổ tông, lại không cần nhìn thấy đại ca và nhị ca. Hai người đừng nói là sống vui vẻ đến mức nào.
Đại ca thỉnh thoảng ở trong phủ hai ngày, thường xuyên ở bên ngoài.
Ta cũng không tiện nói gì. Dù sao một người là đại ca ta, một người là tiền phu của ta.
Chuyện của hai người họ, ngay cả nhị ca cũng không quản nhiều, ta cũng chỉ có thể nhắc đến mức vừa đủ.
Một người nguyện đánh, một người nguyện chịu thôi.
Đại ca ngày càng rạng rỡ, tinh thần diện mạo đổi mới hoàn toàn.
Xem ra nam nhân khi yêu đúng là khác hẳn.
Dù sao cũng rất khó đánh giá.
Mọi chuyện phát triển đến đây, ta thật sự nghĩ không thông.
Đại tẩu và nhị tẩu rất nhanh đã sinh.
Đại tẩu sinh một nhi tử, nhị tẩu sinh một nữ nhi.
Mẫu thân thở phào nhẹ nhõm.
Người nói đời sau của An gia đã có người kế tục rồi.
Các con cũng đừng làm khổ bản thân nữa.
Hài tử ta sẽ chăm sóc thật tốt. Từ nay về sau, các con cứ chăm sóc chính mình cho tốt đi.
Mẫu thân còn tặng rất nhiều tiền cho đại tẩu và nhị tẩu.
Đại tẩu và nhị tẩu cũng coi như hiểu ra.
Nửa năm sau, hai người đều nuôi một tiểu bạch kiểm bên ngoài.
Mọi người đều rất vui.
Chỉ có nhị ca.
Huynh ấy dường như gặp chút vấn đề tình cảm.
Gương mặt vốn đã xấu của huynh ấy nhăn lại càng không thể nhìn nổi.
Huynh ấy hỏi ta:
“Muội à, muội nói xem hắn nói thích ta là thật hay giả?”
Một câu hỏi quen thuộc làm sao.
Cái tên Lục Nhị Lang suýt nữa đã buột khỏi miệng ta.
Nhưng nghĩ lại thì không đúng. Nửa năm nay, nhị ca không nghe nói có dính dáng gì đến Lục Nhị Lang.
Chẳng lẽ huynh ấy phát hiện nhị tẩu nuôi ngoại thất?
Nhưng ca ca à, huynh không rõ điều kiện của bản thân mình sao?
Tâm hồn có đẹp đến đâu, người ta nhìn thấy huynh rồi cũng chẳng để ý tâm hồn huynh đẹp hay không nữa.
“Nàng chắc chắn là thích huynh. Nếu không thích thì cũng sẽ không giấu huynh làm những chuyện này.”
“Nếu nàng hoàn toàn không để ý huynh, nàng đã chẳng cần giấu huynh. Nàng đã giấu huynh, vậy chắc chắn vẫn để ý đến cảm nhận của huynh, không muốn huynh bị tổn thương. Đủ thấy với huynh, nàng vẫn có chút chân tâm.”
Nhị ca nghe một phen nói bừa của ta.
Bừng tỉnh đại ngộ.
Nói:
“Vẫn là muội muội hiểu chuyện.”
“Đều là nữ nhân mà, ta hẳn vẫn hiểu chút tâm tư của nhị tẩu…”
Nhưng nhị ca đã chạy xa rồi, căn bản không nghe thấy câu cuối của ta.