Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Một Tấm Bán Thân, Cả Đời Nương Tựa
Chương 3
8.
Tối hôm ấy, ta lại trở mình trằn trọc không ngủ được.
Trong đầu cứ hiện lên hình ảnh Lý Hoài đánh gục Triệu Lại Tử nhanh gọn.
Rồi lại vang lên câu “mua thêm một người” của Lý quả phụ.
Trăng sáng, xuyên qua giấy cửa chiếu vào phòng.
Ta nghe thấy phòng bên có tiếng động rất nhẹ, dường như hắn cũng chưa ngủ.
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, ta khoác áo ngoài, khẽ đẩy cửa phòng hắn ra.
Quả nhiên, hắn chưa ngủ, vẫn ngồi bên giường, nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu.
Dưới ánh trăng, đường nét khuôn mặt hắn hiện lên có phần dịu lại.
“Lý Hoài,” ta bước đến trước mặt hắn, gom hết can đảm hỏi, “trước đây… rốt cuộc chàng làm gì?”
Hắn trầm mặc một lúc, không lập tức trả lời.
Ta có chút lo sợ, sợ hắn nổi giận.
Lại sợ hắn nói ra điều gì ta không thể gánh vác nổi.
“Thân thủ của chàng tốt như vậy, chắc chắn không phải người tầm thường.” Ta khẽ bổ sung.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt trong ánh trăng sâu thẳm khó dò.
Hắn nhìn ta rất lâu, lâu đến mức ta tưởng hắn sẽ không trả lời.
“Chuyện quá khứ, không quan trọng.” Cuối cùng hắn mở miệng, giọng trầm hơn bình thường, “Hiện tại, nơi này là nhà của ta.”
Câu nói ấy rất đơn giản, nhưng khiến lòng ta chấn động.
Hắn nói, nơi này là nhà của hắn.
“Vậy… chàng có đi không?” Ta không nhịn được hỏi, nhớ tới lời Lý quả phụ, trong lòng bỗng thấy bấn loạn.
Nếu hắn rời đi, nếu hắn cũng như phụ thân và các ca ca…
Hắn khẽ lắc đầu, ánh mắt chuyên chú nhìn ta: “Không đi.”
Lòng ta buông lỏng, sống mũi lại chợt cay cay.
“Hôm nay Lý quả phụ có nói...” Ta do dự, nhưng vẫn kể lại.
“Bà ấy nói, nếu chàng... nếu một mình chàng không được, thì bảo ta đi mua thêm người khác.”
Lời vừa ra, ta rõ ràng thấy thân thể Lý Hoài cứng đờ.
Hắn bỗng đứng bật dậy, động tác hơi gấp gáp, mang theo một chút… bối rối?
Hắn cao hơn ta rất nhiều, đứng như thế khiến người khác có cảm giác bị áp lực đè nặng.
Nhưng lạ thay, ta chẳng thấy sợ hãi chút nào.
“Đừng mua.” Hắn nhìn chằm chằm ta, ngữ khí vội vàng, thậm chí có phần cầu khẩn.
“Ta… ta có thể.”
Dưới ánh trăng, ta thấy rõ vành tai hắn dường như hơi ửng đỏ.
Nắm tay siết chặt của hắn để lộ sự căng thẳng.
Ta nhìn dáng vẻ ấy của hắn, cảm giác bất an vì lời Lý quả phụ.
Bỗng chốc biến thành một cảm xúc vừa chua xót vừa mềm mại.
“Ừ.” Ta khe khẽ đáp, cúi đầu.
Khóe môi không kìm được mà cong lên, “Ta biết rồi.”
Trong phòng lặng như tơ, chỉ còn tiếng hô hấp của hai người chúng ta.
Có một thứ cảm giác vi diệu len lỏi trong không khí, khác hẳn với mọi lần trước.
“Ta... ta về phòng đây.” Ta cảm giác mặt mình đang nóng bừng, xoay người định rời đi.
Cổ tay bỗng bị hắn nắm lấy.
Tay hắn lớn, ấm áp, có vết chai của người lao động quanh năm.
Bao lấy cổ tay ta, lực không mạnh, nhưng khiến ta không thể rút về.
Ta quay đầu nhìn hắn.
Hắn nhìn ta, ánh mắt phức tạp.
“Phù Tinh,” hắn gọi tên ta, giọng khàn khàn, “đừng mua người khác. Đừng mua người khác được không?”
Lần này, ta không né tránh ánh mắt hắn, cũng không giằng tay ra.
Ta khẽ gật đầu.
9.
Từ sau đêm nắm cổ tay ấy, ta và Lý Hoài như thể đã vạch toang tờ giấy mỏng giữa hai người.
Hắn vẫn không nhiều lời, nhưng ánh mắt nhìn ta đã khác.
Mỗi lần đều khiến ta mặt đỏ tim đập.
Công việc trong nhà hắn làm càng thêm hăng hái, đến cả lúc ta muốn rửa bát giúp.
Cũng sẽ bị hắn lặng lẽ giành lấy.
Mẫu thân nhìn thấy, nụ cười trên mặt ngày một nhiều.
Hôm ấy, ta tính toán trong lòng, muối và dầu trong nhà sắp hết, thuốc của nương cũng chỉ còn lại một thang cuối cùng.
“Ta muốn lên trấn đi chợ.” Trong bữa sáng ta nói.
Lý Hoài lập tức đặt bát xuống: “Để ta đi.”
“Đồ nhiều, một mình ta cũng không xách nổi.”
Ta kiếm cớ, thật ra chỉ muốn cùng hắn đi.
Hắn nhìn ta một cái, không phản đối nữa, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Trấn trên náo nhiệt hơn thôn nhiều, người qua kẻ lại tấp nập.
Lý Hoài luôn đi phía trước ta nửa bước, như một bức tường di động.
Giúp ta chắn khỏi dòng người đông đúc.
Hắn cao, tầm nhìn tốt, ta cần gì còn chưa nói ra.
Hắn chỉ cần nhìn theo ánh mắt ta là đã đoán được tám, chín phần.
Mua xong muối, dầu và mấy món lặt vặt, rồi đến hiệu thuốc bốc thuốc.
Ra khỏi hiệu thuốc, không biết từ bao giờ trời đã âm u.
Xa xa truyền đến tiếng sấm mơ hồ.
“Sắp mưa rồi, mau đi thôi.” Ta vội vàng nói.
Vừa dứt lời, từng giọt mưa to như hạt đậu liền rơi xuống.
Chợ náo loạn, người người tản ra tìm chỗ trú.
Ta theo phản xạ ôm gói thuốc vào lòng, sợ bị ướt.
Ngay lúc ấy, một cánh tay rắn chắc đột nhiên ôm lấy vai ta.
Cả người ta bị kéo vào một lồng ngực rộng lớn và ấm áp.
Là Lý Hoài.
10.
Hắn gần như dùng cả thân thể để che chắn cho ta.
Một tay giữ chặt gói thuốc trong lòng ta, tay kia che trên đỉnh đầu ta, tuy chẳng giúp được mấy.
Cằm hắn tì lên đỉnh đầu ta, hơi thở ấm áp phả xuống.
“Cúi đầu, đi thôi.” Giọng hắn trầm thấp, vừa che vừa dìu ta nhanh bước về nhà.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, ta cảm nhận được hơi ấm từ thân thể hắn, xen lẫn cả cái lạnh từ y phục ướt sũng.
Thế nhưng được hắn ôm chặt như thế, trong lòng ta lại cảm thấy lạ lùng yên ổn.
Về đến nhà, cả hai đều ướt như chuột lột, nhưng hắn rõ ràng thảm hơn.
Cả lưng và tay áo đều có thể vắt ra nước, tóc cũng dính bết vào trán.
Ta ngoài phần gấu váy và giày dép, trên người cơ bản vẫn khô ráo.
“Mau thay y phục khô, kẻo nhiễm lạnh.” Ta đẩy hắn vào phòng nhỏ của hắn, còn mình vội chạy vào bếp nấu nước gừng.
Lúc ta bưng nước gừng trở lại, hắn đã thay y phục vải thô sạch sẽ.
Đang ngồi bên giường, lấy một mảnh vải cũ lau tóc qua loa.
Từng giọt nước men theo gò má cứng rắn chảy xuống, thấm vào cổ áo.
“Để ta lau cho.” Ta đặt bát nước gừng xuống, cầm lấy khăn trong tay hắn.
Thân thể hắn khẽ khựng lại, nhưng không từ chối, ngoan ngoãn cúi đầu.
Tóc hắn đen và cứng, giống như phụ thân từng miêu tả - “lông làu lỳ như con lừa cố chấp”.
Ta lau rất nhẹ, từng chút một chậm rãi hong khô hơi nước trên tóc hắn.
Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng vải chạm vào tóc và hơi thở phập phồng.
Khoảng cách gần đến mức ta ngửi được mùi thơm sạch sẽ từ y phục hắn mới thay.
Và mùi hương mạnh mẽ thuộc về thân nam tử.
Đôi lúc tay ta vô tình chạm vào cổ hoặc tai hắn.
Có thể cảm nhận được làn da nóng hổi, thậm chí... hắn đang khẽ run?
“Lạnh sao?” Ta dừng tay hỏi.
Hắn ngẩng đầu, trong mắt như có hai ngọn lửa đang bùng cháy.
Hắn không trả lời câu hỏi của ta, mà đưa tay, nắm lấy cổ tay đang cầm khăn của ta.
Lòng bàn tay hắn nóng bỏng, lực tay có phần mạnh.
Ta nhìn gương mặt gần trong gang tấc ấy, quên cả phản ứng.
Hắn nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm đến mức như muốn cuốn ta vào trong.
Sau đó, hắn chậm rãi cúi đầu, môi ấm áp nhẹ nhàng chạm lên môi ta.
Nụ hôn mang theo dịu dàng, nhưng lại vô cùng kiên định.
Hắn siết lấy eo ta, kéo ta sát vào lòng.
Khăn vải rơi xuống đất.
Đầu óc ta quay cuồng, như thể cũng bị cơn mưa kia tưới ướt đến ngây ngốc.
Không dấy lên nổi một chút ý muốn phản kháng, trái lại còn vô thức đáp lại hắn.
Nhận được hồi đáp, hắn như được tiếp thêm can đảm.
Nụ hôn càng sâu, vòng tay càng siết chặt.
Chuyện sau đó, thuận theo tự nhiên mà xảy ra.
Hắn như biến thành người khác, vẫn dịu dàng, nhưng thêm phần bá đạo và rực cháy.
Không biết đã qua bao lâu, gió mưa ngoài kia cũng dần ngớt.
Ta kiệt sức nằm trong lòng hắn, đến cả ngón tay cũng không nâng nổi.
Hắn vẫn ôm chặt lấy ta, cằm tựa lên đỉnh đầu ta, hơi thở trầm ổn, đầy mãn nguyện.
Ta mơ mơ màng màng nghĩ, mẫu thân và Lý quả phụ đều chưa từng nói cho ta biết.
Chuyện này... mới đầu thì khổ, về sau... cũng mệt thật.
Hơn nữa, sức hắn... dường như chẳng bao giờ cạn…
Từ đêm đó, ta và Lý Hoài thực sự thành phu thê.
Ánh mắt hắn nhìn ta lại càng thêm nhu hòa, tuy lời vẫn ít.
Nhưng sự quan tâm tỉ mỉ, thì khắp nơi đều thấy.
Ta cứ ngỡ, những tháng ngày yên bình thế này... sẽ kéo dài mãi mãi.
11.
Cho đến một buổi chiều hôm ấy.
Một nam nhân trung niên mặc trường sam màu lam đứng trước cổng viện nhà ta.
Khí chất nho nhã, không giống người trong thôn, cũng chẳng như thường nhân buôn bán qua đường.
Khi ấy, Lý Hoài đang giúp mẫu thân ta sửa lại chiếc ghế tựa đã có phần lỏng chân.
Còn ta thì đang phơi y phục bên cạnh.
Ánh mắt người kia trực tiếp lướt qua ta, dừng lại trên người Lý Hoài.
Hắn từ trên xuống dưới dò xét Lý Hoài, ánh mắt từ nghi hoặc chuyển sang xác nhận, cuối cùng bước nhanh lên phía trước.
Hướng về Lý Hoài, khom người hành đại lễ, khẩu khí vô cùng cung kính: “Đại nhân! Thuộc hạ rốt cuộc cũng tìm được người rồi!”
Động tác ta phơi y phục khựng lại, nghi hoặc nhìn về phía Lý Hoài.
Bàn tay đang cầm dụng cụ của Lý Hoài siết chặt, chậm rãi đứng dậy.
Trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng ánh mắt lại trở nên sắc bén khác hẳn thường ngày.
Toàn thân toát ra một khí thế bức người ta chưa từng thấy.
Người kia có phần kích động: “Đại nhân, người mất tích thời gian qua, điện hạ… Thái tử điện hạ rất lo lắng! Đã phái rất nhiều người tìm kiếm khắp nơi! Xin đại nhân lập tức theo thuộc hạ hồi kinh!”
Thái tử điện hạ? Hồi kinh?
Đầu óc ta ong lên một tiếng, suýt nữa không cầm nổi thau gỗ trong tay.
Ta sững sờ nhìn Lý Hoài - nam nhân mà ta bỏ bạc ra mua về...
Hắn rốt cuộc là ai?
Lý Hoài không nhìn người kia, mà trước tiên quay đầu nhìn ta.
Sau đó mới chuyển ánh mắt sang nam nhân áo lam, giọng điệu bình tĩnh: “Ngươi hồi bẩm điện hạ, Lý Hoài… nay đã thành thân, an cư nơi này. Chuyện cũ chôn sâu, ta sẽ không trở lại.”
Người kia hiển nhiên không ngờ sẽ nhận được câu trả lời như vậy: “Đại nhân! Người… sao có thể… Điện hạ vẫn đang chờ đợi người! Phú quý chốn kinh thành, nào phải nơi quê mùa này sánh nổi…”
Lý Hoài giơ tay lên, cắt ngang lời hắn.
Chỉ nhàn nhạt nhìn đối phương, không nói thêm lời nào.
“Lời ta, không nói hai lần.” Giọng hắn vẫn không lớn, nhưng mang theo áp lực ngàn cân.
Người kia mấp máy môi, cuối cùng cũng cúi đầu dưới ánh nhìn của Lý Hoài.
Khó khăn lên tiếng: “...Vâng, thuộc hạ… đã hiểu. Thuộc hạ sẽ bẩm lại đúng như lời.”
Hắn lại hành lễ lần nữa, ánh mắt phức tạp liếc nhìn ta.
Rồi mới quay người rời đi.