Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Một Hồ Mùa Hạ
Chương 4
9
Nhân lúc Cố Phương Trì chưa về, tôi ngồi lại trò chuyện với Trần Học Khải trong phòng làm việc của anh.
Và tôi mới biết được – hậu quả của cuộc chia tay năm ấy.
Thì ra Cố Phương Trì không phải không để tâm.
Anh để tâm, rất nhiều là đằng khác.
Ăn không ngon, ngủ không yên, trốn trong chăn khóc, còn gọi tên tôi trong mơ – nghe đâu là vừa gọi vừa khóc mà tỉnh dậy.
Tôi hoàn toàn sốc!
Người đàn ông lạnh như băng, dứt khoát chia tay như thể chẳng có gì, sao lại có một mặt yếu đuối như thế?
Trần Học Khải kể:
“Bọn tôi từng khuyên cậu ấy, đã còn yêu thì đi mà giành lại.
Cậu ấy đỏ cả mắt mà nói:
‘Cô ấy không yêu tao nữa rồi, giành lại thì có ý nghĩa gì?’”
Tôi lại thêm một lần choáng:
“Thật sự không tưởng tượng nổi bộ dạng đó của anh ấy…”
Cố Phương Trì hồi đó, trong lòng tôi chính là “tổ sư phái cấm dục cao lãnh”!
Trần Học Khải gật đầu tán thành:
“Tôi hiểu. Nếu tôi không tận mắt thấy, tôi cũng không tin nổi.”
Anh ta chậc chậc mấy tiếng:
“Nói chung cái cảnh đó, một lần là nhớ suốt đời.”
Tôi bị sốc liên tiếp, đầu óc như quay cuồng.
Tôi lẩm bẩm:
“Hóa ra… anh ấy thật sự thích tôi vậy sao?
Tôi tưởng anh không để tâm nên mới chia tay…”
Anh ta gật đầu:
“Hồi đó bọn tôi cũng tưởng vậy.
Dù sao cũng là cậu theo đuổi trước.
Ai ngờ sau khi chia tay mới biết – trời ơi, tên này yêu sâu quá!”
Anh còn tiết lộ thêm một bí mật chấn động:
Thì ra – cả cái phòng khám nha khoa này – là Cố Phương Trì cố ý mở gần công ty tôi, chỉ để có cơ hội… tình cờ gặp lại.
Trần Học Khải vỗ vai tôi:
“Đối xử với cậu ấy cho tốt vào.
Vì em, cậu ấy thay đổi nhiều lắm đấy.”
Tôi ngồi lại trong phòng làm việc của anh cho đến khi trời tối.
Trong căn phòng tối om, màn hình điện thoại trên bàn sáng lên – là Cố Phương Trì gọi.
Tôi bắt máy, giọng anh rất vui:
“Em xuống được không? Anh mua đồ ăn khuya mang cho em.”
Tôi mở miệng, giọng khàn khàn bất ngờ:
“Em đang ở phòng làm việc của anh.”
Anh im vài giây rồi nói:
“Chờ anh. Anh tới ngay.”
Đúng là tới ngay thật.
Tôi còn chưa kịp nghĩ gì thì cửa phòng đã bật mở, đèn sáng “tách” một cái, Cố Phương Trì vội vã đứng trước cửa.
Anh đảo mắt nhìn quanh, căng thẳng hỏi:
“Xảy ra chuyện gì sao?”
Tôi cong môi cười:
“Anh mang gì đến vậy?”
“Hoành thánh sốt gạch cua.”
Ra là anh vẫn nhớ.
Món ăn này hồi đại học tôi hay kéo anh đi ăn.
Lúc đó anh chẳng hứng thú, ai ngờ vẫn âm thầm ghi nhớ.
“Tôi thử nhé.”
Tôi mở hộp, mùi thơm bốc lên nghi ngút.
Tôi chưa ăn tối, đang đói lả, ăn liền nửa tô.
Cố Phương Trì ngồi bên im lặng nhìn tôi ăn.
Một lúc sau, anh dè dặt hỏi:
“Em không định nói chia tay đấy chứ?”
Tôi sững lại, nghiêng đầu nhìn anh – thấy mặt anh lo lắng lạ thường.
Bỗng dưng tôi nhớ lại – lần chia tay năm ấy – cũng là sau bữa ăn.
Hôm đó, ăn xong, tôi nhận khăn giấy từ tay anh, lau miệng xong thì thản nhiên nói chia tay.
Anh không hỏi gì, chỉ lặng lẽ quay người bỏ đi.
Hóa ra anh vẫn còn… ám ảnh?
Tim tôi bỗng nhói lên.
Tôi nhìn anh, khẽ hỏi:
“Cố Phương Trì, anh có phải… rất yêu em không?”
Anh mím môi, không đáp.
Tôi nói:
“Lần này dù anh không nói, em cũng cảm nhận được.”
Anh chớp mắt liên tục, dường như có phần ngượng ngùng:
“Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Tôi thong thả uống thêm một muỗng canh, hờ hững đáp:
“Trần Học Khải kể cho em nghe rồi – chuyện sau khi chia tay năm đó.”
Anh bật dậy, bước vài bước, rồi quay lại, ngồi phịch xuống cạnh tôi – dáng vẻ hoảng hốt không thôi.
Tôi bị bộ dạng luống cuống đó của anh chọc cười, chỉ mỉm cười không nói.
Anh hỏi:
“Cậu ta kể cái gì?”
Tôi cố ý chọn đoạn gây sốc nhất:
“Trốn trong chăn khóc… có thật không?”
Sắc mặt anh tối sầm.
Tôi ghé lại gần, nhìn thẳng anh:
“Anh thật sự đã khóc à?”
“...Không có.” – Anh cứng đầu phủ nhận.
Tôi tiếc nuối:
“Tiếc thật. Anh đẹp trai thế, chắc khóc còn đẹp hơn.”
Anh nhìn tôi, nâng mặt tôi lên, nghiêm túc nói:
“Anh không có khóc.”
“Được rồi được rồi.” – Tôi vội dỗ, “Là em khóc.”
Ánh mắt anh lấp lánh.
Rồi bất ngờ, anh ghé sát, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mí mắt tôi.
Cảm giác ấm áp lan truyền.
Tôi mở mắt ra, nhìn anh dịu dàng thì thầm:
“Lần này, em sẽ không chia tay nữa.
Em hứa đấy.”
10
Tối hôm đó, tôi ngủ lại ở chiếc giường nhỏ trong phòng khám của Cố Phương Trì.
Hai đứa nằm cạnh nhau, vẫn nguyên quần áo, vừa nằm vừa kể chuyện mấy năm qua.
Tôi hỏi anh:
“Nếu đã thích em như vậy, sao lúc nói quay lại lại không chịu nói ra?”
Còn nói gì mà “không cam tâm bị đá”, làm tôi tin sái cổ, tưởng anh là kiểu người ngã ở đâu phải đứng dậy ở đó.
Anh đáp:
“Anh bị em chơi hai lần rồi, nếu bị thêm lần nữa thì thật sự chịu không nổi đâu.”
“Hả?” – Tôi không hiểu.
Anh vòng tay ôm tôi từ phía sau, siết thật chặt:
“Em không biết đâu.
Hôm em nói không có anh, mấy năm qua em đều cắn răng sống tiếp, anh vui đến mức nào.”
Bảo sao…
Trước khi tôi nói câu đó, anh lạnh như băng giá.
Vừa nói xong, anh liền ấm áp như mùa xuân.
Tôi xoay người ôm lại anh, nói lời xin lỗi:
“Em xin lỗi.”
Rồi biện hộ thêm:
“Nhưng mà dáng vẻ nghiêm túc của anh, thật sự rất đáng để chọc.”
“Chỉ có mình em dám chọc anh thôi.” – Anh nhéo mũi tôi.
“Vì em là bạn gái anh mà.” – Tôi cười.
Anh cũng cười:
“Phải rồi, cũng đúng.”
Đang lim dim sắp ngủ, tôi bỗng nhớ ra chuyện Trần Học Khải, liền hỏi:
“Sao anh ấy lại làm ở đây vậy?”
“Cậu ấy bảo muốn làm cùng anh, thế là anh nhận vào.” – Anh trả lời.
Tôi tiện thể hỏi:
“Vậy bệnh viện này thật sự là anh cố tình mở gần công ty em à?”
Anh lại bắt đầu ngại, ậm ừ không nói.
Tôi cười trêu:
“Nói thật đi, em thưởng cho một cái hôn.”
Anh suy nghĩ một lúc rồi gật đầu thật lòng:
“Ừ.”
Anh nói:
“Anh muốn biết em sống có tốt không…
Cũng muốn xem, liệu anh còn cơ hội nào không.”
Tôi nghiêng người hôn lên môi anh, rất lâu mới buông ra.
Tán thưởng:
“Không tệ, biết đáp lại rồi đấy.”
Mặt anh lập tức đỏ ửng, vội kéo chăn che nửa gương mặt dưới.
Cảnh tượng này quá đáng yêu, tôi hôn loạn cả khuôn mặt trên của anh, dính đầy nước bọt.
Anh lại kéo chăn xuống, chớp mắt hỏi nhỏ:
“Nửa mặt dưới nữa… được không?”
Tôi gật đầu:
“Được.”
Thế là đêm hôm đó biến thành một đêm hôn tới hôn lui, không dứt.
Tôi và Cố Phương Trì chính thức bước vào giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt.
Phương Phương hoàn toàn không thể hiểu nổi, còn lấy lời tôi lúc đầu ra xỏ xiên:
“Không phải cậu định chơi người ta à?
Sao tớ thấy người bị chơi là cậu đấy?
Cậu chẳng phải muốn kéo cao lãnh chi hoa rơi xuống thần đàn sao?”
Tôi thầm nghĩ:
Cố Phương Trì sớm đã điên vì tôi rồi.
Nhưng câu này không thể kể với Phương Phương được.
Dù sao mặt mũi anh mỏng lắm, nghe xong chắc xấu hổ không dám gặp ai mất.
Giai đoạn yêu đương khiến tôi mê mẩn dính lấy Cố Phương Trì như keo.
Chỉ muốn ngày nào cũng được ở cạnh anh, từng giây từng phút.
Người đầu tiên không chịu nổi chính là Trần Học Khải.
Không khuyên nổi Cố Phương Trì, anh ta quay sang tôi:
“Tôi biết hai người đang yêu nồng nhiệt, nhưng có thể chú ý chút đến hình tượng không?”
“Hả?” – Tôi vờ ngây thơ.
Anh ta nói:
“Sáng nay tôi đến tìm Phương Trì lấy báo cáo khám bệnh hôm qua.
Tôi hỏi: ‘Báo cáo đâu rồi?’ – Cậu đoán anh ta trả lời sao?”
“Trên bàn?”
Anh ta thở dài:
“Không. Anh ta đáp:
‘Sao cậu biết tối qua Mạnh Hạ nấu trứng sốt cà cho tôi?’”
“…” – Tôi cạn lời.
“Cậu thấy hết nói nổi chưa?” – Anh ta cầu mong được đồng cảm.
Tôi gật đầu lia lịa:
“Dễ thương quá trời!”
Tôi hỏi:
“Anh ấy đang ở đâu? Tôi muốn đi hôn chết anh ấy ngay bây giờ!”
Trần Học Khải lật mắt:
“Tôi chịu hết nổi hai người rồi.”
Tôi cười tươi vẫy tay chào anh ta.
Cuối cùng tôi tìm thấy Cố Phương Trì ở ngoài phòng khám.
Anh mặc áo blouse trắng, điển trai nhã nhặn, đang cẩn thận dặn dò một bệnh nhân mới nhổ răng xong cách chăm sóc hậu phẫu.
Tôi đứng bên cạnh nghe chăm chú.
Chờ bệnh nhân rời đi, tôi mới nói:
“Anh thiếu dặn một câu rồi đó.”
“Hả?” – Anh đang rửa tay khử trùng.
“Đừng dùng lưỡi liếm chỗ mới nhổ răng.”
“Chỉ có em thích liếm thôi.” – Anh đáp.
“Em lúc nào…”
Tôi chợt nhớ ra, hồi hôn anh, hình như tôi đúng là… thích liếm anh thật.
Tôi lặng im luôn.
Anh bước tới gần, ánh mắt chứa đầy dịu dàng:
“Tới đón anh tan làm à?”
Tôi cố tình nói phóng đại:
“Chúng ta khiến người ta ganh ghét rồi đó.”
“Sao cơ?”
“Bởi vì tụi mình yêu nhau quá đỗi. Họ nhìn không nổi.”
Anh ôm tôi, bình thản nói:
“Cứ để họ nhịn đi.
Anh còn chưa yêu đủ đâu.”
Tôi cũng ôm lấy anh, trong lòng nghĩ – Cố Phương Trì thật sự đã khác xưa.
Nhưng giờ đây, không còn là anh gần giống với hình mẫu lý tưởng của tôi nữa.
Mà là chính anh – đã trở thành hình mẫu lý tưởng đó.
Người mà tôi muốn nắm tay cả đời.
Mãi mãi không đổi.
[HOÀN]