Một Đời Phản Thiên

Chương 3



10

“Tạ Lệnh Nghi! Tâm địa nàng sao có thể độc ác đến mức ấy! Hôm qua Cẩm Ninh bị sơn phỉ bắt cóc — nàng rõ ràng đã nhìn thấy, vì sao thấy chết không cứu?!”

“Nàng có biết không, nếu không phải ta kịp thời chạy đến — Cẩm Ninh đã bị đám người đó hủy hoại thanh bạch rồi!”

Ta ôm lấy gò má, nghe xong lại không khỏi sững người.

Ta gặp cảnh Tô Cẩm Ninh bị sơn phỉ bắt cóc?

Sao ta lại không hề hay biết?

“Đây là Tô Cẩm Ninh nói với ngươi sao?”

Thẩm Tri Hành cười lạnh.

“Sao? Nàng còn muốn chối cãi, nói là Cẩm Ninh vu hãm nàng hay sao?”

“Huống chi Cẩm Ninh tính tình ôn lương, tuyệt đối không làm ra chuyện vu hại người khác. Nàng ấy là một nữ tử chưa xuất các, lẽ nào lại đem thanh danh của mình ra làm trò đùa?”

Giọng hắn càng lúc càng cao, chấn đến tai ta ong ong.

Nhưng ta chỉ muốn bật cười.

“Thẩm Tri Hành, chúng ta quen biết nhau đã tám năm rồi nhỉ?”

“Tám năm tình nghĩa — cho dù trong quãng thời gian ấy ngươi dần dần mù mắt mê tâm — thì chí ít ngươi cũng phải rõ ta là người thế nào chứ?”

“Năm ta chín tuổi từng bị sơn phỉ bắt cóc, suýt mất cả mạng. Ta hiểu rõ sự tàn bạo của sơn phỉ hơn bất kỳ ai — sao có thể khi nhìn thấy chúng bắt cóc người khác mà thờ ơ không động lòng?!”

Ta nói rất nhiều.

Nhưng không phải để giải thích.

Mà càng giống như… trút giận.

Kiếp trước, kiếp này — bất kể Tô Cẩm Ninh vu hãm ta ra sao, Thẩm Tri Hành luôn không chút do dự tin nàng ta, rồi quay sang trách mắng ta.

Oán phẫn tích tụ quá lâu.

Đến giờ phút này — rốt cuộc vỡ đê.

Theo lý mà nói, ngay từ khi ở kiếp trước Thẩm Tri Hành hại ta trở thành quý thiếp — ta đã nên chết tâm với hắn.

Nhưng ta không làm được.

Bởi năm ta chín tuổi bị sơn phỉ bắt cóc…

Chính Thẩm Tri Hành đã cứu ta.

Khi ấy ta còn nhỏ, nhưng kinh thành đã rộ lên lời đồn, nói ta bị vấy bẩn thanh bạch, khuyên phụ mẫu ta đưa ta vào am ni cô cho xong.

Phụ mẫu không chịu.

Mẫu thân còn ôm ta khóc suốt đêm.

Là Thẩm Tri Hành chủ động đứng ra thay ta chứng minh trong sạch.

Hắn từng nói:

“Tạ Lệnh Nghi phẩm hạnh thượng hảo. Các ngươi bịa đặt nàng là các ngươi mù mắt.”

“Các ngươi vì cho rằng nàng mất thanh bạch mà không dám kết thân, ta dám!”

Cũng chính từ ngày đó…

Ta và hắn đính thân.

Ta từng cho rằng hắn chân thành nhiệt liệt — nên tình căn bén rễ sâu đậm.

Nhưng thời gian… thật sự có thể thay đổi con người.

Từ khi Thái hậu ban hôn ở kiếp trước, ta đã nhận ra sự biến đổi nơi Thẩm Tri Hành.

Chỉ là khi ấy ta vẫn lấy tình nghĩa thuở thiếu niên để tự an ủi mình.

Nghĩ rằng hắn chỉ là thân bất do kỷ — rồi cũng sẽ giữ lời hứa.

Mãi đến khi tiêu hao cả một đời…

Ta mới hiểu.

Nhân tâm — quả thật dễ đổi thay.

Cho nên kiếp này…

Ta tuyệt không chọn Thẩm Tri Hành.

Cũng tuyệt không giẫm lên vết xe đổ nữa.

Mọi thù oán giữa ta và hắn phải đoạn tuyệt cho xong!

Ta nhìn hắn thật sâu, giọng lạnh lẽo quyết tuyệt:

“Thẩm Tri Hành, ta đã nói rồi.”

“Từ nay ta gả phu ngươi lấy thê, không còn liên quan.”

“Ta không có hứng thú, cũng không muốn xen vào giữa ngươi và Tô Cẩm Ninh.”

Sắc mặt Thẩm Tri Hành cực kỳ khó coi.

Nhưng hắn vẫn nắm chặt cổ tay ta, giọng lạnh đi:

“Nàng cho rằng ta sẽ tin những lời ngụy biện ấy sao?”

“Tạ Lệnh Nghi, vốn dĩ ta còn định đợi sau khi cưới Cẩm Ninh xong, sẽ cho nàng một nghi thức nạp thiếp thể diện, long trọng rước nàng vào Thẩm phủ.”

“Nhưng nàng đã tự tay hủy hết tất cả!”

“Hiện tại thanh danh Cẩm Ninh bị tổn hại, Tô gia ép nàng xuất gia làm ni cô. Ta đã ngăn lại, đồng thời dời hôn kỳ lên ba ngày sau.”

“Nay Thẩm phủ trên dưới đều bận rộn lo hôn sự, tự nhiên chẳng ai còn bận tâm đến nghi thức nạp thiếp của nàng.”

“Nàng cũng đừng nghĩ đến chuyện gây náo loạn. Tự mình gây nghiệt thì phải tự mình gánh!”

“Khi ta và Cẩm Ninh thành thân, ta sẽ sai người dùng tiểu kiệu, rước nàng từ cửa bên vào Thẩm phủ.”

Giọng hắn lạnh lùng như ban ân.

“Tạ Lệnh Nghi, đây là cơ hội cuối cùng để nàng gả cho ta.”

“Nếu nàng còn làm cao giả vờ không muốn, sau này có cầu xin được gả, cũng đừng trách ta không nể tình!”

Nói xong, hắn phất tay áo bỏ đi.

11

Ta đứng một mình tại chỗ.

Nhìn theo bóng lưng Thẩm Tri Hành rời xa — chỉ thấy hoang đường đến cực điểm.

Ta đưa tay chạm lên gò má còn sưng đỏ.

Sắc mặt dần lạnh xuống.

Chậm rãi phân phó hạ nhân:

“Đi, tìm mấy kẻ tay chân lanh lẹ.”

“Lại trùm bao bố đánh Thẩm Tri Hành một trận nữa.”

“Hắn đã sắp thành thân, trên mặt cũng nên hồng hào đôi chút mới đẹp mắt.”

Hạ nhân lĩnh mệnh rời đi.

Chẳng bao lâu sau, tin Thẩm Tri Hành lại bị đánh truyền đến.

Hắn tức đến phát điên.

Lần này nhất quyết phải tra cho ra là ai ra tay.

Nhưng vừa bắt đầu tra xét, mọi manh mối liền bị cắt đứt sạch sẽ.

Lại thêm hắn bận rộn lo hôn sự, phân thân bất túc, chuyện này cuối cùng đành bỏ dở.

Ta vừa định viết thư hỏi Tiêu Sách, việc dọn sạch dấu vết có phải do hắn làm hay không thì thư của Tiêu Sách đã chủ động gửi tới.

Trong thư, hắn thừa nhận toàn bộ.

Ta nhìn mà thấy thú vị.

Nếu là nữ tử nhà thường, tìm người đánh kẻ khác, e rằng sẽ bị trách mắng là ngang ngược hung hãn, thậm chí bị lui hôn cũng chẳng lạ.

Vậy mà Tiêu Sách chẳng những không trách cứ.

Ngược lại còn giúp một tay.

Quả thực… không giống người thường.

Điều này khiến ta càng thêm mong đợi ngày được gặp hắn.

Thời gian thoáng chốc đã đến ba ngày sau.

Thẩm gia và Tô gia giăng đèn kết hoa, trống chiêng vang dội, náo nhiệt vô cùng.

Có kẻ thấy Thẩm Tri Hành cưới Tô Cẩm Ninh liền muốn đến xem trò cười của ta.

Ta tất nhiên không để bọn họ như ý.

Dứt khoát sai môn phòng đóng chặt cổng phủ.

Nhưng đúng lúc ấy,mấy mụ ma ma thân hình to lớn khiêng một chiếc tiểu kiệu sơ sài, chặn ngay trước cổng Tạ phủ.

Chúng vênh váo đứng trước đại môn, lớn tiếng gọi:

“Tạ tiểu thư! Nô tỳ phụng mệnh công tử đến đón người vào Thẩm phủ làm quý thiếp!”

“Đừng lỡ giờ lành, mau lên kiệu đi!”

Ta nhìn bọn họ, nắm tay siết chặt.

Trầm giọng phân phó:

“Đuổi chúng đi.”

Hạ nhân còn chưa kịp động.

Mấy mụ đã nghe thấy, lập tức chống nạnh gào to:

“Tạ tiểu thư! Đừng có được voi đòi tiên!”

“Cả kinh thành ai mà không biết Tạ tiểu thư si tình thiếu gia nhà ta sâu nặng?”

“Thiếu gia niệm tình cũ, bằng lòng cho ngươi thêm một cơ hội. Nếu còn làm cao bày đặt, chính là không biết điều!”

Tiếng chúng vang dội.

Không ít bách tính qua đường tụ lại xem náo nhiệt trước cổng Tạ phủ.

Có người hỏi:

“Tạ tiểu thư chẳng phải được ban hôn cho thế tử phủ Hoài Nam Vương rồi sao? Sao lại còn muốn làm thiếp Thẩm gia?”

Có kẻ cười đáp:

“Không nghe mụ kia nói sao? Tạ tiểu thư si tình Thẩm thiếu gia, không chịu gả thế tử, tự mình dâng tới làm thiếp.”

“Giờ chắc đang làm bộ giữ thể diện thôi. Đợi nói thêm vài câu, kiểu gì cũng lên kiệu.”

Đám ma ma Thẩm gia càng thêm đắc ý.

“Tạ tiểu thư! Giờ lành không đợi người!”

“Nếu còn không lên kiệu, đừng trách nô tỳ khiêng kiệu trống quay về!”

“Đến lúc ngươi khóc lóc đòi làm thiếp cũng chẳng còn cơ hội tốt như vậy đâu!”

Khí huyết trong ngực ta dâng trào.

Phụ mẫu cũng đã chạy tới.

Mẫu thân nắm chặt tay ta, tức đến run người, mắt đỏ hoe nhưng vẫn quát lớn:

“Thẩm gia các ngươi thật khinh người quá đáng!”

“Nữ nhi ta kim chi ngọc diệp, há cho các ngươi chà đạp như vậy!”

“Cút ngay! Còn dám nhiều lời một câu — ta nhất định khiến các ngươi chịu không nổi!”

Phụ thân sắc mặt xanh mét, khí thế lạnh như băng:

“Thẩm gia dung túng nô bộc làm càn, làm nhục nữ nhi ta!”

“Việc hôm nay, ta nhất định tâu rõ với bệ hạ, đòi một công đạo!”

Mụ ma ma cầm đầu lại cười khẩy.

Thậm chí còn giơ chân định đá vào bậc cửa Tạ phủ.

“Tạ thái phó, Tạ phu nhân, dù các người có lôi bệ hạ ra, cũng đừng hòng tranh được danh phận chính thê cho nữ nhi các người!”

“Công tử nhà ta và Tô tiểu thư là hôn sự do Thái hậu ban.”

“Tạ tiểu thư muốn vào Thẩm phủ, chỉ có thể làm thiếp!”

“Tạ tiểu thư, đừng chần chừ nữa, mau lên kiệu đi!”

Lời còn chưa dứt, mụ ta đã bị một cước đá văng ra đất.

Phía sau mụ, một thân ảnh cao lớn đứng thẳng như tùng.

Sắc mặt âm trầm đến mức như có thể nhỏ nước.

“Chó nhà Thẩm gia…” giọng người kia lạnh như lưỡi dao, “…cũng dám đến trước cổng Tạ phủ làm càn!”

12

Mụ ma ma bị đá trúng thật mạnh, nặng nề ngã xuống đường đá xanh. Búi tóc lệch hẳn một bên, chẳng còn chút khí thế hung hăng ban nãy.

Mụ ôm eo đau, chật vật bò dậy, ngẩng đầu trừng mắt nhìn thân ảnh cao lớn kia, the thé chửi:

“Thằng ranh ở đâu chui ra, cũng dám xen vào chuyện Thẩm gia chúng ta? Biết chúng ta đến đón ai không? Khôn hồn thì cút ngay! Nếu không, đợi công tử nhà ta truy cứu, nhất định lột da ngươi!”

Khí áp quanh người Tiêu Sách lập tức hạ xuống.

Thị vệ phía sau hắn bước lên một bước, nghiêm giọng quát:

“Láo xược! Dám vô lễ với thế tử phủ Hoài Nam Vương, chán sống rồi sao?”

“Thế tử phủ Hoài Nam Vương?”

Giọng mụ ma ma nghẹn cứng nơi cổ họng.

Vẻ vênh váo trên mặt trong nháy mắt đông lại.

Mụ trợn to hai mắt, chăm chăm nhìn Tiêu Sách, từ trên xuống dưới dò xét cẩm bào thêu mãng văn cùng đai ngọc nơi thắt lưng hắn.

Đó là quy chế chỉ hoàng thất tông thân mới được dùng.

Tuyệt không phải thứ quý tộc tầm thường có thể mang.

Mụ lảo đảo lùi hai bước, hai chân mềm nhũn, suýt nữa lại ngã.

Mấy mụ phía sau cũng tái mặt nhìn nhau, chẳng còn dám lỗ mãng nửa phần.

Tiêu Sách không buồn để ý đám người dưới đất.

Ánh mắt hắn chuyển sang phụ mẫu ta trong phủ, khẽ chắp tay, giọng ôn hòa cung kính, không hề có nửa phần kiêu ngạo của thế tử:

“Tạ thái phó, Tạ phu nhân, vãn bối Tiêu Sách.”

“Hôm nay đặc mang sính lễ đến phủ. Một là thỉnh an nhị vị trưởng bối, hai là phụng chỉ Thái hậu ban hôn, định lại hôn kỳ cùng Lệnh Nghi tiểu thư, mong nhị vị trưởng bối chuẩn thuận.”

Lời vừa dứt, trên mặt phụ mẫu ta đồng loạt hiện lên vẻ vui mừng.

Phụ thân vuốt râu, thần sắc hoàn toàn giãn ra, vội bước lên mấy bước đáp lễ:

“Thế tử quá lời. Hôn sự do Thái hậu ban, chính là vinh hạnh của Tạ gia chúng ta. Lão phu phu phụ nào dám không thuận?”

“Mau vào, mau vào!”

Mẫu thân nắm tay ta, cười đến cong cả mày mắt:

“Phải đó, phải đó. Thế tử đường xa vất vả, mau vào phủ nghỉ ngơi. Chúng ta đã sớm chuẩn bị trà đạm.”

Bà lập tức dặn hạ nhân:

“Mau mở đại môn, nghênh đón thế tử phủ Hoài Nam Vương!”

Cánh đại môn sơn son nặng nề chậm rãi mở ra.

Tiêu Sách nghiêng mình ra hiệu cho thị tùng khiêng sính lễ tiến lên, còn bản thân lại lần nữa cúi người với phụ mẫu ta, lễ độ chu toàn.

Mà đám ma ma Thẩm gia lúc này mới hoàn toàn tỉnh ngộ.

Chúng ngồi bệt dưới đất, mặt như tro tàn, trong mắt đầy vẻ không dám tin.

Mụ cầm đầu lẩm bẩm:

“Không thể nào… không thể nào…”

“Tạ Lệnh Nghi sao có thể thật sự gả cho thế tử phủ Hoài Nam Vương? Nàng ta chẳng phải si mê công tử nhà ta, muốn làm quý thiếp sao… sao lại thành ra thế này…”

Tiêu Sách liếc lạnh một cái.

Thị tùng lập tức tiến lên, giọng không chút nhiệt độ:

“Còn không mau cút! Muốn đợi thế tử đích thân tính sổ với các ngươi sao?”

Mấy mụ sợ đến hồn vía bay mất, vội vàng bò dậy chạy biến.

Bách tính vây xem lập tức ồ lên bàn tán.

“Hóa ra trước đó là Thẩm gia gây sự! Ta đã nói rồi, nữ nhi Tạ thái phó kim chi ngọc diệp, sao có thể tự hạ mình làm thiếp cho Thẩm gia?”

“Chẳng phải sao? Người ta rõ ràng sắp gả cho thế tử phủ Hoài Nam Vương làm thế tử phu nhân. Ngược lại Thẩm gia còn sai ma ma đến cửa ép người ta làm thiếp — đúng là si tâm vọng tưởng!”

Trong tiếng nghị luận, thị tùng của Tiêu Sách khiêng sính lễ nối đuôi tiến vào Tạ phủ.

Người dẫn đầu cầm sính lễ đơn viền kim, hắng giọng đọc lớn:

“Sính lễ phủ Hoài Nam Vương…”

“Xích kim một trăm lượng, bạch ngân một ngàn lượng, đông châu năm mươi viên, hồng bảo thạch ba mươi viên…”

“Bích ngọc bài trí hai mươi kiện, bạch ngọc bội mười chiếc, vân cẩm năm mươi tấm, Thục cẩm ba mươi tấm…”

“Da lông thượng hạng hai mươi tấm, dược liệu quý mười rương, cổ ngoạn thư họa năm mươi trục…”

“Ruộng tốt một ngàn mẫu, cửa hàng hai mươi gian…”

Danh sách được đọc suốt nửa nén hương.

Sính lễ chất đầy khoảng sân trước Tạ phủ, châu quang bảo khí, rực rỡ chói mắt.

Bách tính xem đến trợn mắt há mồm.

Mấy mụ Thẩm gia nấp ở góc phố nhìn trộm.

Đến lúc này…chúng mới thật sự hiểu ra, ta chưa từng có ý định gả vào Thẩm gia làm thiếp.

Nghĩ đến thân phận tương lai của ta, sắc mặt bọn chúng trắng bệch, vội vàng chạy về Thẩm phủ.

13

Đúng lúc ấy, hôn lễ Thẩm Tri Hành và Tô Cẩm Ninh vừa hoàn tất.

Thẩm Tri Hành đang chuẩn bị ra tiền sảnh tiếp khách, thấy mấy mụ trở về liền tiện miệng hỏi:

“Tạ Lệnh Nghi đã đón về chưa?”

Mấy mụ ấp úng không dám đáp.

Nhưng hắn đang vội, cũng chẳng chờ nghe, phất tay qua loa:

“Đón về là được rồi. Các ngươi xuống dưới uống rượu đi.”

Nói xong liền bước nhanh về tiền sảnh.

Mấy mụ đứng chết trân tại chỗ, chỉ cảm thấy đại họa sắp giáng xuống đầu.

Đêm xuống.

Tiệc cưới Thẩm gia vẫn náo nhiệt phi thường.

Thẩm Tri Hành bị khách luân phiên ép rượu, uống đến say mèm, bước chân lảo đảo.

Thị tùng cẩn thận dìu hắn đến ngã rẽ hậu viện, nhỏ giọng hỏi:

“Công tử, đêm đã khuya, ngài muốn đến tân phòng của phu nhân, hay sang Thấm Phương Uyển thăm Tạ di nương?”

Thẩm Tri Hành ợ ra mùi rượu, ánh mắt mê ly nhưng vẫn mang theo vài phần ngạo mạn:

“Đi… đi chỗ Cẩm Ninh.”

“Tạ Lệnh Nghi dạo trước quá không ra gì. Nay đã làm thiếp của ta, tự nhiên phải để nàng ta lạnh nhạt mấy ngày.”

“Dằn bớt khí thế của nàng, để nàng biết… ai mới là trời của nàng!”

Thị tùng không dám nhiều lời, vội dìu hắn về tân phòng.

Trong phòng tân hôn.

Tô Cẩm Ninh trùm khăn hỉ, nghe tiếng bước chân đến gần, trong lòng đầy đắc ý.

Tạ Lệnh Nghi, ngươi là thiên kim Thái phó thì đã sao?

Hiện giờ chẳng phải vẫn thành thiếp của Thẩm gia, phải chịu ta quản thúc đó ư?

Nghĩ đến ngày ở mã cầu hội bị ta ép thân phận…

Nghĩ đến tương lai có thể lấy danh nghĩa chủ mẫu đè đầu ta…

Khóe môi nàng khẽ cong.

Sáng hôm sau.

Sau khi kính trà trưởng bối Thẩm gia, Tô Cẩm Ninh dịu dàng nắm tay Thẩm Tri Hành:

“Tri Hành, Lệnh Nghi muội muội cũng đã vào phủ rồi.”

“Theo quy củ, nàng là thiếp thất, có phải nên đến kính ta một chén trà thiếp, nhận ta làm chủ mẫu chăng?”

Vốn tưởng hắn sẽ lập tức đồng ý.

Không ngờ Thẩm Tri Hành chỉ phất tay:

“Lệnh Nghi dù sao cũng là thiên kim Thái phó. Làm thiếp của ta vốn đã thiệt thòi.”

“Trà thiếp ấy… thôi bỏ đi.”

Ngón tay Tô Cẩm Ninh vô thức siết chặt.

Nhưng rất nhanh nàng đã điều chỉnh biểu tình, khẽ thở dài:

“Được, đều nghe chàng.”

“Thật ra ta cũng không cố ý làm khó Lệnh Nghi muội muội. Chỉ là quy củ không thể loạn…”

“Lệnh Nghi muội muội trước kia thường lấy thân phận ép người. Ta chỉ sợ về sau…”

Nàng dừng lại, dịu giọng:

“Thôi vậy. Tri Hành chàng đã nói thế, hẳn trong lòng đã có tính toán. Ta không nói thêm.”

Lời này lập tức khơi lại ký ức mã cầu hội trong đầu Thẩm Tri Hành.

Hắn nhớ đến việc ta từng dùng thân phận châm chọc Tô Cẩm Ninh.

Trong lòng bỗng dâng lên vài phần áy náy.

Hắn lập tức phân phó hạ nhân:

“Đến Thấm Phương Uyển, gọi Tạ di nương đến kính trà cho phu nhân.”

Hạ nhân lĩnh mệnh rời đi.

Tô Cẩm Ninh nhìn theo bóng người, đáy mắt thoáng qua vẻ đắc ý.

Nhưng một canh giờ trôi qua.

Vẫn không thấy ta đến.

Đến khi cả Thẩm Tri Hành và Tô Cẩm Ninh đều bắt đầu sốt ruột, hạ nhân mới hốt hoảng chạy về.

Thẩm Tri Hành trầm mặt:

“Sao đi lâu vậy? Tạ Lệnh Nghi đâu?”

“Nàng ta lại bày giá thiên kim Thái phó, không chịu đến sao?”

Hắn đứng phắt dậy, giận dữ:

“Được! Ta tự mình đi mời!”

“Ta muốn xem, đã làm thiếp của ta rồi, nàng còn bày giá gì nữa!”

Hắn vừa định bước đi, hạ nhân đã vội quỳ sụp xuống:

“Công tử bớt giận!”

“Không phải Tạ tiểu thư không chịu đến…”

Giọng người kia run rẩy.

“…mà là Thấm Phương Uyển — căn bản không có người!”

14

“Tiểu nhân đã đến Thấm Phương Uyển, trong ngoài đều tìm khắp, không thấy bóng dáng Tạ tiểu thư đâu. Hỏi hạ nhân trong viện, bọn họ đều nói, hôm qua mấy ma ma căn bản không đón được Tạ tiểu thư về. Thấm Phương Uyển cũng chưa từng có ai ở!”

“Ngươi nói cái gì?!”

Toàn thân Thẩm Tri Hành cứng đờ.

Lửa giận trên mặt hắn trong nháy mắt đông cứng, thay vào đó là vẻ kinh ngạc không thể tin nổi.

“Ngươi nói lại lần nữa! Tạ Lệnh Nghi không được đón về? Sao có thể!”

Hạ nhân run rẩy quỳ dưới đất.

Thẩm Tri Hành nóng nảy đến mức gần như phát điên, lập tức sai người gọi mấy ma ma hôm qua đến.

Chẳng bao lâu sau, mấy mụ mặt trắng bệch, toàn thân run lẩy bẩy bị dẫn vào.

Vừa thấy hắn, bọn họ liền “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống, dập đầu liên hồi:

“Công tử tha mạng! Công tử tha mạng a!”

Thẩm Tri Hành lao tới, một tay túm cổ áo mụ cầm đầu, ánh mắt hung dữ:

“Nói!”

“Hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tạ Lệnh Nghi đâu? Các ngươi không đón được nàng sao? Nàng đi đâu rồi?!”

Mấy mụ bị dọa đến hồn vía bay mất, nào dám giấu giếm.

Mụ cầm đầu run rẩy, đứt quãng kể lại toàn bộ.

Khi nghe đến việc thế tử phủ Hoài Nam Vương mang sính lễ đến cửa…sắc mặt Thẩm Tri Hành từng chút từng chút rút sạch huyết sắc.

Tạ Lệnh Nghi…

Hóa ra thật sự muốn gả cho Tiêu Sách.

Những lời nàng từng nói — ngươi cưới vợ, ta gả chồng, không còn liên quan…hóa ra… đều là thật.

Nàng căn bản chưa từng có ý định làm thiếp cho hắn.

Sắc mặt hắn trắng bệch.

Mấy mụ vẫn còn dập đầu cầu xin:

“Chúng nô tỳ cũng muốn vừa về liền bẩm báo công tử, nhưng công tử bận hôn sự, chưa nghe chúng nô tỳ nói hết đã rời đi…”

Thanh âm bọn họ càng lúc càng nhỏ.

Hơi thở Thẩm Tri Hành bắt đầu run rẩy.

Không…

Không nên là như vậy.

Tạ Lệnh Nghi rõ ràng tình thâm ý trọng với hắn — sao có thể thật sự bỏ hắn mà gả cho Tiêu Sách, một người nàng chưa từng gặp mặt?

Hắn không tin!

Hắn lập tức định xông ra phủ.

Tô Cẩm Ninh lúc này cũng vừa hoàn hồn từ cú sốc.

Trong lòng nàng vốn đã dâng đầy bất bình.

Thấy Thẩm Tri Hành như vậy, nàng vội muốn ngăn.

Nhưng còn chưa kịp mở miệng, tiền sảnh đã truyền đến tiếng xôn xao hỗn loạn.

Tin dữ ập đến.

Tạ thái phó và phủ Hoài Nam Vương đã cùng nhau dâng tấu lên bệ hạ, tố cáo việc hôm qua Thẩm gia đến trước cửa Tạ phủ gây náo loạn.

Vừa khéo Thái hậu cũng ở đó.

Biết được Thẩm gia dám coi thường hôn sự do bà ban giữa Tạ Lệnh Nghi và Tiêu Sách, còn ép người làm thiếp.

Thái hậu nổi giận ngay tại chỗ.

Lần này, Thẩm gia triệt để chọc giận long nhan.

Thẩm tướng quân vì trị gia không nghiêm, dạy con vô phương, bị giáng ba cấp, phạt bổng lộc năm năm.

Thẩm Tri Hành bị đánh một trăm quân côn — suốt đời không được nhập triều làm quan.

Toàn bộ nữ quyến Thẩm gia cũng bị phạt vả miệng ba mươi cái vì gia phong bất chính.

Từ đó, Thẩm gia trở thành trò cười khắp kinh thành.

Thẩm Tri Hành bị đánh đến da thịt nát bươm, nằm mê man trên giường.

Nhưng trong lòng hắn vẫn cảm thấy…mọi chuyện không nên thành ra như vậy.

Tô Cẩm Ninh sau khi bị vả miệng, ngồi bệt dưới đất.

Nàng không thể tin nổi.

Nàng không những không thể đè đầu Tạ Lệnh Nghi mà phu quân nàng từ nay cũng không thể nhập triều.

Chỉ trong một đêm từ đỉnh cao rơi xuống bùn lầy.

Mọi ảo tưởng… tan thành bọt nước.

Chuyện Thẩm gia, ta cũng nghe được đôi phần.

Trong lòng khoan khoái.

Nhưng khi thấy mật tín Tiêu Sách gửi đến…ta lại sững người.

“Sao ngươi biết ta đang điều tra việc này?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...