Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Minh Châu Năm Ấy
Chương 4
12
Thế sự đổi thay.
Không ai có thể quay lại quá khứ.
Nhưng nếu hỏi tôi có hối hận về quyết định năm đó không.
Tôi chỉ lắc đầu.
11
Nếu cho tôi một lần nữa để lựa chọn, tôi vẫn sẽ làm như vậy.
Bởi lẽ, đó là ánh trăng đã cứu rỗi tôi.
Làm sao tôi có thể nhẫn tâm để ánh trăng ấy sa vào bùn nhơ?
Đêm duy nhất tôi từng thổ lộ lòng mình, là trước hôm Trình Cẩm Niên đi công tác.
Hôm đó tôi buộc tóc cao, hiếm hoi mặc một chiếc váy trắng bằng vải thô cotton.
Anh đương nhiên biết rõ những tâm tư vụng về của tôi.
Nhưng vẫn bị khơi lên cảm xúc.
Rất mãnh liệt.
Khóe mắt anh đỏ ửng, tràn đầy dục vọng.
Thậm chí đến phút cuối, hiếm hoi không rời khỏi tôi ngay.
Mà mệt mỏi vùi mặt vào hõm cổ tôi.
Ánh trăng rơi nhẹ, căn phòng yên ắng.
Giọng anh khàn khàn, gần như thì thầm:
“Quý Minh Châu, năm đó em có từng hối hận không?”
Tôi từng hối hận sao?
Hàng mi ướt đẫm mồ hôi khẽ run lên.
Tôi nhìn mái tóc đen rũ xuống xương quai xanh của anh.
“Chưa từng.” Tôi nói.
Trăng dù lạnh lẽo.
Cũng nên được treo cao trên trời.
Cho nên, tôi chưa từng hối hận về quyết định năm xưa.
Nhà họ Trình nhờ hôn sự mà được cứu.
Người thừa kế trẻ tuổi xoay chuyển cục diện, khôi phục vinh quang gia tộc.
Năm thứ ba sau kết hôn, hai doanh nghiệp ổn định, họ thuận hòa ly hôn.
Sau đó, Trình Cẩm Niên như ý nguyện cưới tôi.
Cuộc hôn nhân lạnh lẽo đầy mỉa mai kéo dài suốt năm năm bắt đầu từ đó.
Tình yêu ban đầu bị mài mòn đến cạn kiệt.
Chỉ còn lại là một cuộc sống hôn nhân ngột ngạt, chán chường.
Con đường hôn nhân ấy thật sự quá mệt mỏi.
Vì thế, tôi vô cùng biết ơn khi mình có được cơ hội rời khỏi.
Máy bay cất cánh.
Các tòa nhà dần nhỏ lại.
Tôi khẽ nói lời tạm biệt với thành phố mình đã ở gần mười năm.
13
Tuyết trắng rơi lả tả suốt cả một ngày.
Đến năm giờ chiều, trong nhà lại chìm vào tĩnh lặng.
Trình Cẩm Niên đứng trên ban công.
Đón gió lạnh, tự ép mình bình tĩnh lại một lúc lâu.
Rồi lại gửi thêm một tin nhắn cho ảnh đại diện đã im lặng cả ngày bên kia.
“Bây giờ em đang ở đâu?”
Vốn là một câu chất vấn.
Nhưng vừa gửi đi, trên màn hình lập tức bật ra một dấu chấm than đỏ chói.
Trình Cẩm Niên cầm điện thoại, nhìn chằm chằm một lúc.
Cảm giác hoang đường dần lan ra trong đôi mắt đen trầm của anh.
Quý Minh Châu đã chặn anh.
Nhận thức này khiến anh chỉ thấy nực cười đến cực điểm.
Vì bảo vệ cái gọi là đứa con hoang kia, cô ta có thể làm đến mức này sao?
Đúng lúc đó, một người bạn gọi điện tới.
Vừa bắt máy, bên kia Trần Dã đã hỏi:
“Chuyện của cậu xử lý xong chưa? Hợp đồng bên này đều đang đợi cậu ký đấy.”
Tâm trạng Trình Cẩm Niên không tốt, ngay cả giọng nói cũng đầy bực bội:
“Vài ngày nữa.”
Trần Dã đùa cợt:
“Rốt cuộc là chuyện gì mà khiến cậu bỏ mặc mấy trăm tỷ hợp đồng của công ty, còn liều mạng chạy về?”
“Không lẽ là đi bắt gian?”
Bắt gian?
Ha.
Trình Cẩm Niên cười giễu một tiếng.
Con cũng đã có rồi.
Nếu anh không quay về.
E rằng ngày mai gia sản sẽ rơi vào tay một đứa con hoang.
“Không phải thật chứ?”
Trần Dã vốn đoán chuyện rất chuẩn, huống hồ hai người chơi với nhau bao năm.
“Tôi nghe nói Quý Minh Châu mang thai rồi, thật hay giả vậy?”
“Là con của người khác à?”
“Cậu nghĩ sao?” Trình Cẩm Niên lạnh lùng hỏi ngược lại.
“Đệt thật…”
Trần Dã nhất thời không biết nói gì.
“Có phải cậu ép người ta quá không?”
“Bị ép đến mức phải đi tìm người khác để mang thai?”
Cái gì gọi là bị ép đến mức?
Trình Cẩm Niên thấy câu này khó nghe vô cùng.
“Trần Dã, không biết nói thì đừng nói.”
Trần Dã cười hì hì giảng hòa:
“Rồi rồi, không nói nữa.”
“Thế cậu phát hiện bằng cách nào, đã làm giám định huyết thống chưa?”
“Không cần.”
Giọng Trình Cẩm Niên lạnh nhạt, đầy khinh miệt.
“Tôi đã thắt ống dẫn tinh từ lâu rồi.”
“Cô ta không thể mang thai.”
“Nhưng cậu làm cái đó cũng phải năm năm rồi mà…”
Trần Dã còn định nói tiếp, đã bị Trình Cẩm Niên ngắt lời:
“Cậu rảnh lắm à?”
“Được được, tôi im.”
“Xử lý xong thì mau quay lại.”
“Chẳng qua chỉ là phá thai thôi mà.”
“Chẳng lẽ cô ta còn mặt dày giữ lại đứa bé?”
Điện thoại cúp máy.
Sắc mặt Trình Cẩm Niên càng thêm âm trầm.
Biết đâu…
Cô ta thật sự làm được.
12
Anh gọi điện cho quản gia trong biệt thự, hỏi Quý Minh Châu rốt cuộc đang ở đâu.
Quản gia dè dặt trả lời:
“Hôm nay bảy giờ sáng phu nhân đã ra ngoài, đến giờ vẫn chưa về.”
Anh cười lạnh một tiếng, trên mặt lộ ra vẻ “quả nhiên là vậy”.
“Thế đồ trong phòng thì sao?”
“Cái này… vẫn còn nguyên.”
Quản gia ngập ngừng:
“Chỉ là phu nhân có tìm một chiếc hộp, mang theo đôi vòng bạc kia.”
Đôi vòng bạc đó, là thứ duy nhất người mẹ cổ hủ của Quý Minh Châu từng tặng cô.
Cô sinh ra ở một thị trấn hẻo lánh.
Nghe nói, mỗi bé gái khi chào đời, cha mẹ đều sẽ đúc một chiếc vòng bạc cho con đeo, cầu chúc con khỏe mạnh, bình an lớn lên.
Nhưng chiếc vòng của Quý Minh Châu rất mảnh.
Mảnh đến mức chỉ cần dùng lực mạnh một chút là có thể bẻ gãy.
Sau này anh nhìn không nổi, liền lấy đi, nung chảy rồi đúc lại cho cô một chiếc mới.
Từ đó trở đi.
Cô càng trân quý chiếc vòng bạc ấy hơn.
Trình Cẩm Niên dụi tắt điếu thuốc trong tay, nhớ lại chuyện hôm qua.
Khi đó Quý Minh Châu tựa đầu giường đọc sách.
Trên tủ đầu giường, đặt một chiếc vòng bạc nhỏ tinh xảo, được bọc bằng vải lụa đỏ.
Hẳn là cô đã chuẩn bị sẵn để tặng cho đứa trẻ trong bụng còn chưa kịp chào đời.
Ngực Trình Cẩm Niên chỉ thấy nghẹn lại, càng lúc càng nặng.
Trong đó trộn lẫn một cảm giác mỉa mai khó nói thành lời.
Vì một đứa con hoang, cô ta thật sự rất dụng tâm.
Là cho rằng tâm tư của mình có thể che trời giấu biển?
Hay chắc chắn anh ở nước ngoài, không kịp để ý?
Anh tuyệt đối sẽ không cho phép đứa trẻ này tồn tại.
Trình Cẩm Niên khoác áo chuẩn bị ra ngoài.
Đúng lúc đó, Trần Niệm Niệm vừa tắm xong bước ra khỏi phòng, vội vàng hỏi anh định đi đâu.
Cô ta nói mình có thể đi cùng anh.
Chuyện vừa rồi vẫn chưa làm xong.
Ngay khoảnh khắc cuối cùng.
Cửa sổ chưa đóng chặt, gió lạnh thổi bay rèm cửa.
Ánh sáng mờ rọi lên gương mặt cô ta.
Người đàn ông đang đè lên người cô ta như bỗng nhiên tỉnh táo lại.
Đột ngột, thô bạo đẩy cô ta ra.
Nhưng đã có lần thứ nhất, tất nhiên sẽ có lần thứ hai.
Trần Niệm Niệm không tin.
Không tin một người đàn ông có thể kháng cự trước một đóa hoa giải ngữ dịu dàng, thấu hiểu.
Nhất là trong thời điểm đặc biệt, khi biết vợ mình ngoại tình.
Nhưng điều khiến cô ta trở tay không kịp là.
Người đàn ông vừa mới còn da thịt kề cận với cô ta.
Giờ đây, ngồi ở ghế lái phụ, lạnh giọng nói:
“Xuống xe.”
“Đừng để tôi nói lần thứ hai.”
Trần Niệm Niệm vẫn muốn tranh thủ:
“Trình tổng, tuyết lớn thế này, tôi có thể giúp anh dẫn đường.”
“Xuống xe.”
Lần cảnh cáo thứ hai, trộn lẫn sự mất kiên nhẫn lộ liễu.
Trần Niệm Niệm không dám đánh cược.
Đành ngượng ngùng xuống xe.
Chiếc Maybach màu đen lao đi vun vút trong biển tuyết trắng xóa.
Chỉ còn lại mình cô ta đứng giữa trời tuyết, có chút hoang mang.
Trong điện thoại, trợ lý Trương gửi tin nhắn hỏi tiến triển thế nào.
Cô ta ngơ ngác trả lời:
“Không biết nữa.”
“Cậu hai, bên cậu có thể kéo dài thêm mấy ngày không?”
“Cứ nói là không đặt được vé về.”
“Cháu muốn ở thêm bên anh ấy mấy ngày.”
Vốn dĩ hai tấm vé máy bay về nước này là mua cho Trình Cẩm Niên và trợ lý Trương.
Nhưng vì trợ lý Trương “lỡ tay”, lại mua thành vé cho cháu gái.
Thế là người ngồi bên cạnh Trình Cẩm Niên trên chuyến bay ấy, liền biến thành Trần Niệm Niệm.
Trước khi về nước.
Trợ lý Trương vỗ vai cô ta, giọng đầy thâm ý:
“Nghe nói vợ Trình tổng mãi không mang thai được.”
“Nếu cháu có thể mang thai cho cậu ấy một đứa.”
“Nửa đời sau coi như không phải lo nữa.”
13
Khi Trình Cẩm Niên đến bệnh viện thì đã là chín giờ tối.
Tuyết rơi quá lớn khiến giao thông tắc nghẽn.
Tiếng còi inh ỏi trên cầu vượt theo anh suốt dọc đường.
Đêm tối trầm lắng, người qua lại thưa thớt.
Anh đi thang máy lên thẳng tầng mười một của khu nội trú.
Vì không muốn chuyện phá thai bị quá nhiều người biết, nên anh tìm một người bạn quen thân.
Bác sĩ Trần Dương đang trực đêm, vừa thấy anh đã kinh ngạc nói:
“Cậu nói vợ cậu à? Năm giờ chiều cô ấy đã rời đi rồi.”
“Cô ấy đã tới rồi sao?”
Sắc mặt Trình Cẩm Niên dịu đi đôi chút, luồng bực bội trong lòng cũng được xoa dịu phần nào.
Anh nghĩ, cô vẫn còn xem như nghe lời.
Ít nhất là thật sự đã đến.
“Đứa bé đã bỏ chưa?” Trình Cẩm Niên lại hỏi.
“Bỏ rồi, tôi trực tiếp làm, toàn bộ quá trình chưa tới ba mươi phút.”
Chỉ hơn mười phút ngắn ngủi.
Một sinh mệnh còn chưa thành hình đã lặng lẽ biến mất trong mùa đông.
Mọi thứ đều rất yên lặng.
Trình Cẩm Niên không có cảm giác gì quá lớn.
Anh châm một điếu thuốc, nhìn màn đêm tĩnh mịch bên ngoài, hiếm khi hỏi thêm một câu:
“Không gây mê à?”
Trần Dương lắc đầu:
“Không, cô ấy nói gây mê toàn thân tốn thời gian, làm bình thường là được.”
“Nhưng đúng là rất chịu đựng, toàn bộ quá trình không hề kêu một tiếng.”
“Làm xong còn đủ sức nói với tôi một câu cảm ơn.”
Trình Cẩm Niên nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
Cô vốn dĩ luôn rất giỏi nhẫn nhịn.
Năm năm qua, anh vô số lần muốn dùng những lời châm chọc ác ý để khơi dậy cảm xúc của cô.
Nhưng Quý Minh Châu lại giống như một khối bông mềm ấm.
Chưa từng tranh cãi với anh điều gì.
Cảm giác ấy khiến người ta tức giận.
Mọi cảm xúc bị đè nén đều chất chồng trong lòng.
Cho đến khi phát hiện cô ngoại tình.
Mới hoàn toàn bị châm ngòi, lửa giận ngút trời.
Lần đầu tiên anh đối chất với cô một cách thỏa mãn như vậy.
Như nguyện nhìn thấy gương mặt cô mất sạch huyết sắc.
Và dáng vẻ trăm miệng cũng không biện bạch được.
Hận thù, vĩnh viễn dài lâu hơn tình yêu.
Chuyện thắt ống dẫn tinh, quả thật là anh có lỗi.
Nhưng anh cũng không ngại để Quý Minh Châu hận mình thêm một chút nữa.
14
Mười giờ tối, Trình Cẩm Niên lái xe về biệt thự.
Nhưng Quý Minh Châu vẫn chưa trở về.
Điện thoại không gọi được.
Trình Cẩm Niên chỉ coi đó là cô đang giận dỗi.
Trải qua chuyện như vậy.
Anh có thể rộng lượng, cho cô hai ngày để bình tĩnh lại.
Phòng ngủ trống trải và lạnh lẽo.
Mùi thuốc bắc cố chấp dường như vẫn quẩn quanh trong không khí, mãi không tan.
Anh không thấy khó ngửi.
Ngược lại, còn là đã quen.
Giống như anh đã quen với mùi thuốc thấm đẫm trên người Quý Minh Châu.
Cũng quen với cuộc hôn nhân méo mó, vụn vỡ này.
Mọi chuyện phát triển đúng như anh dự liệu.
Được giải quyết một cách hoàn hảo.
Anh cuối cùng cũng có thể buông bỏ luồng cảm xúc lẫn lộn phẫn nộ kia.
Phân tâm suy nghĩ về những việc mấy ngày nay.
Chẳng qua chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
Nhìn dáng vẻ đáng thương và cố chấp của Quý Minh Châu.
Anh có thể sau Tết quay về, đi làm phẫu thuật nối lại.
Anh sẽ khiến trò chơi này trở nên công bằng hơn một chút.
Nhưng thả cô rời đi.
Tuyệt đối không thể.
Bỗng nhiên điện thoại có tin nhắn.
Trình Cẩm Niên mở ra xem.
Là tin nhắn của trợ lý Trương, người đã theo anh nhiều năm.
Nói vé máy bay về không đặt được, cần lùi lại mấy ngày.
Anh đơn giản trả lời một chữ “ừ”.
Bên kia lại thăm dò hỏi:
“Mấy ngày nay Niệm Niệm không gây phiền phức gì cho anh chứ?”
“Đều tại lúc đó tôi hoa mắt, đặt nhầm vé thành của con bé.”
Trình Cẩm Niên không trả lời.
Chỉ là những chuyện không quan trọng.
Anh lười để tâm.
Huống chi chính anh cũng có tâm tư khác.
Bất luận là sự xâm nhập của Trần Niệm Niệm.
Hay chiếc áo khoác rõ rành rành khoác trên người cô gái kia.
Đều là công cụ anh dùng để trả đũa Quý Minh Châu.
Anh ném điện thoại lên mặt bàn.
Bên ngoài gió rít từng cơn.
Trắng xóa một mảnh.
Bỗng nhiên có thứ gì đó rơi xuống từ trên bàn.
Trình Cẩm Niên vươn tay nhặt lên.
Là một cuốn lịch.
Bên trên có rất nhiều ký hiệu dày đặc.
Là kỳ kinh nguyệt và kỳ rụng trứng.
Cơ bản mỗi lần đến kỳ rụng trứng, Quý Minh Châu đều sẽ tìm anh.
Nhưng có làm hay không.
Hoàn toàn tùy vào tâm trạng của anh.
Còn lần cuối cùng hai người ở cùng nhau.
Là hai tháng trước, vào ngày 27 tháng 10.
Trình Cẩm Niên nhớ rất rõ.
Bởi vì khi đó Quý Minh Châu mặc một chiếc váy trắng bằng vải bông lanh.
Mà anh lại uống chút rượu.
Hơi mất kiểm soát.
Đứa trẻ tám tuần……
Anh khẽ nhíu mày.
Suy nghĩ chậm chạp dần tản ra.