Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Mẹ Chồng Hủy Gói Dưỡng Sinh Của Tôi
Chương 4
9
Nói đến đây, Trần Tín quỳ xuống trước mặt tôi.
Anh ta liên tục cam đoan sẽ đưa mẹ về quê, cũng không để em gái quấy rầy tôi nữa.
Tôi quay mặt đi, không nhìn anh ta:
“Trần Tín, chúng ta ly hôn đi.”
Bản thỏa thuận ly hôn được đặt ngay trước mặt anh ta.
Đó là thứ tôi đã soạn xong ngay sau khi trọng sinh trở về.
Trước đây, tôi tưởng mình nắm được cục diện sẽ không chịu thiệt, định vì đứa trẻ mà cho Trần Tín một cơ hội, xem sau khi biết sự thật anh ta có thay đổi hay không.
Sự thật chứng minh, anh ta không phải kiểu người vì đi học nội trú mà không chịu ảnh hưởng của gia đình gốc.
Anh ta quá tai mềm, lại quá ích kỷ.
Trần Tín sững sờ:
“Có nghiêm trọng đến vậy sao? Em đâu có sao.”
Bố tôi đẩy cửa bước vào:
“Không sao là vì con gái tôi may mắn, thoát chết trong gang tấc. Mẹ anh và em gái anh, chưa chắc không vì nó thoát được mà sinh lòng oán hận.
“Không có đạo lý ngày nào cũng đề phòng trộm. Trần Tín, buông tha cho Tri Ý đi. Tôi và bố anh đều đã già, thật sự không chịu nổi cảnh tóc bạc tiễn tóc đen. Anh nghĩ cho con mình đi.”
Trần Tín suy sụp.
Anh ta không ký, quay người rời khỏi phòng bệnh.
Mẹ tôi ôm chặt lấy tôi, liên tục nói may mắn.
Mắt tôi cũng đỏ lên theo.
“Nhìn nhầm người rồi. Trần Tín trước đây rất cố gắng. Tiền sính lễ, tiền đặt cọc mua nhà đều do nó tự bỏ ra. Bố mẹ cứ nghĩ nó không ngửa tay xin tiền cha mẹ, trước mặt họ sẽ cứng rắn hơn một chút. Ai ngờ…”
“Đúng là ứng với câu nói đó — trước khi lấy chồng, cứ tưởng anh ta sẽ che mưa chắn gió cho mình, kết quả mọi phong ba bão táp đều do anh ta mang tới.”
Tôi an ủi bố mẹ đừng nghĩ nhiều, chuyện này ai cũng không lường được, trước hôn nhân cả nhà họ diễn quá giỏi.
Ngày dự sinh cận kề, tôi dứt khoát ở lại bệnh viện.
Sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tôi thuê hộ lý túc trực.
Chưa đầy một tuần, tôi sinh nở thuận lợi, là một bé trai, nhăn nheo nho nhỏ.
Bố mẹ rất vui.
Trước đó vì hai nhà đều họ Trần, bố mẹ tôi còn nói riêng là không cần tranh họ nữa.
Giờ đứa trẻ hoàn toàn thuộc về nhà tôi, họ càng vui hơn.
Cả nhà ấm áp hòa thuận.
Ở bệnh viện thêm vài ngày, tôi thuận lợi xuất viện.
Ôm con đứng ở cửa đợi xe tới, tôi nhìn thấy em chồng.
Cô ta vừa được đưa xuống từ xe cấp cứu, trên giường bệnh là đứa trẻ.
Mẹ tôi lẩm bẩm:
“Nó mới xuất viện được mấy hôm thôi mà? Đứa bé làm sao vậy?”
Nhân lúc bố tôi chưa tới, tôi đi hỏi thăm một chút.
Hóa ra, người chăm sóc sau sinh của em chồng là do mẹ chồng thuê từ trước.
Đó căn bản không phải “người chăm sóc vàng” gì cả, bà ta sợ bảo mẫu ngược đãi trẻ con, nên từ quê gọi một người họ hàng lên giúp.
Lông mày tôi giật mạnh.
Y hệt kiếp trước.
Kiếp trước, mẹ chồng cũng thuê họ hàng, tôi chỉ biết mình bị lừa khi mọi chuyện đã rồi.
Không tìm được người chăm sóc phù hợp trong thời gian ngắn, tôi vừa sinh xong lại mệt mỏi, chỉ có thể để họ hàng thử làm dưới sự giám sát của mẹ tôi.
Khi mẹ tôi còn ở đó, người họ hàng làm việc nhanh nhẹn, rất tận tâm, chẳng thua gì người chăm sóc chuyên nghiệp.
Mẹ tôi vừa đi, người đó liền lười biếng, vì muốn đỡ phiền, đã lén cho đứa bé uống rượu.
Không may, con tôi dị ứng rượu, mà rượu người họ hàng mang tới lại không đạt chuẩn.
Đến khi phát hiện thì đứa trẻ gần như đã ngừng thở.
Đưa tới bệnh viện thì đã quá muộn.
Tôi hoàn toàn sụp đổ, tìm mẹ chồng tính sổ.
Cả nhà Trần Tín bênh mẹ chồng, nói rằng đứa trẻ đã chết rồi, truy cứu cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Sau đó, mẹ chồng động tay động chân vào thuốc của tôi, khiến tôi ngày càng cáu bẳn, trầm uất, cuối cùng chết một cách khó hiểu trong một đêm.
Vậy nên, lần này bà già đó lại tự nuốt quả báo sao?
Vừa ngu xuẩn, vừa độc ác.
Em chồng nhìn thấy tôi, đột nhiên lao tới, “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt tôi:
“Trước đây đều là lỗi của em. Báo ứng cứ giáng lên em đi, đừng giáng lên con em. Xin chị tha thứ cho em.”
Tôi cười lạnh:
“Khi cô hại con tôi, sao không nghĩ tới báo ứng? Người mẹ cô thuê xảy ra vấn đề, cô đi tìm bà ta mà tính sổ, tìm nạn nhân làm gì?”
Em chồng không dám cãi, tự tát mình liên tục, lại dập đầu bôm bốp xuống đất, cầu xin ông trời tha thứ.
Tôi lười để ý, quay đầu rời đi.
10
Vài ngày sau, cảnh sát lại tìm đến tôi.
Họ nói, theo lời khai của mẹ chồng, lý do thật sự bà ta muốn tôi sinh sớm không phải vì “ngày lành tháng tốt”, mà là để mang con tôi đi cho người khác.
Nhà họ Lý đứt gãy dòng tiền, em chồng thì kết thân được với một phu nhân nhà giàu – bà ấy đang cần gấp một bé trai để tranh giành tài sản, nhưng cái thai trong bụng lại là con gái.
Cô ta hứa, chỉ cần có người đưa cho bà phu nhân kia một bé trai để tráo đổi, thì cô sẽ thuyết phục nhà họ Lý rót tiền đầu tư.
Em chồng động lòng, liền thông qua mẹ chồng làm bậy. Cô ta lén lấy mẫu máu của tôi từ bệnh viện, gửi đến Hương Cảng để xét nghiệm giới tính – kết quả là con trai.
Thế là vội vàng muốn tôi sinh đúng vào ngày bà phu nhân kia lên bàn mổ.
Con người sao có thể độc ác đến mức đó?
Tôi giận điên lên, lập tức tìm luật sư, chi tiền lớn yêu cầu truy tố thêm nhiều tội danh, để bà già kia ngồi tù lâu hơn.
Trong thời gian đó, Trần Tín và bố chồng liên tục gọi điện năn nỉ tôi, tôi nhất quyết không mềm lòng.
Bố chồng nóng ruột, còn nói:
“Bà ấy cũng là vì con cả thôi. Phu nhân nhà giàu kia hứa sẽ trả thêm một khoản riêng – 10 triệu tệ.
“Có số tiền đó, các con về quê sống, đủ ăn đủ mặc cả đời rồi.”
Ha… tôi biết ngay, cả nhà đó không ai là thứ tốt đẹp.
“Trần Miên sinh con trai rồi mà, các người tìm nó mà xin!”
“Nhưng… nhưng đứa bé đó… bị bại não rồi.”
“Ồ, báo ứng à? Đáng đời! Đừng làm phiền tôi nữa. Còn tiếp tục, tôi sẽ khiến bà ta ngồi thêm vài năm nữa.”
Tôi dập máy, nằm xuống giường nghỉ.
Tôi không sợ họ tìm tới, vì ngoài cảnh sát và bố mẹ tôi, không ai biết tôi đang ở trung tâm dưỡng sinh sau sinh.
Đúng vậy, tôi chưa bao giờ hủy gói dưỡng sinh.
Trung tâm tôi chọn có chính sách rất nghiêm ngặt – nếu muốn hủy, cũng bị phạt phí khá cao.
Mà trung tâm này do bạn tôi mở.
Kiếp trước, mẹ chồng diễn quá đạt, nói với bạn tôi là tôi tự yêu cầu hủy. Bạn tôi nghĩ tôi ngại mất mặt, lại từng giúp cô ấy nhiều lần nên đã hủy không điều kiện.
Đúng lúc đó, mẹ tôi thanh toán bằng tiền mặt, mà hôm đó cửa hàng chưa kịp chuyển tiền vào ngân hàng, nên toàn bộ số tiền mặt rơi thẳng vào tay mẹ chồng.
Khi bạn tôi biết được sự thật, giận đến mức phải uống liền mấy cốc nước mới bình tĩnh lại:
“Cậu cứ yên tâm, con mụ chết tiệt đó chắc chắn phải ngồi tù lâu. Nó đừng tưởng vào tù là xong chuyện, tôi vẫn có cách cho nó ‘được quan tâm đặc biệt’.”
Tôi không nói gì, chỉ mỉm cười.
Còn tôi, cũng đã chuẩn bị cho tương lai rồi.
11
Mẹ chồng bị kết án là chuyện đã chắc chắn.
Nhưng Trần Tín và bố chồng thì vẫn bình yên vô sự.
Tôi tìm người tố cáo công ty của Trần Tín, tôi không tin bên trong không có mờ ám.
Quả nhiên, công ty bị điều tra vì tình nghi huy động vốn trái phép.
Họ có một sản phẩm tài chính, quảng cáo lợi nhuận 8%–12%.
Nghe thì không quá phi lý, nhưng thực chất là lừa đảo.
Trần Tín – người không biết nhiều về tài chính – thấy có người lấy được cả vốn lẫn lãi thì nổi lòng tham, định kiếm một mẻ rồi rút.
Anh ta lấy tiền dưỡng già của bố chồng đầu tư vào.
Không ngờ, sản phẩm đã bắt đầu có tình trạng vỡ nợ và chậm thanh toán.
Công ty chỉ chờ gom thêm tiền rồi bỏ trốn.
Là một trong những thành viên ban quản lý, Trần Tín bị bắt.
Anh ta và mẹ chồng bị kết án – bà ta 5 năm, còn Trần Tín 3 năm tù.
Tiền dưỡng già của bố chồng cũng bị đem đi bồi thường cho các nạn nhân, để xin giảm án cho Trần Tín.
Còn con trai của Trần Miên do bị ảnh hưởng từ rượu, cứ hai ba ngày lại phải vào viện.
Nhà họ Lý bị điều tra, phá sản hoàn toàn.
Vợ chồng Trần Miên ly thân, con giao cho cô ta nuôi.
Không bao lâu sau, Trần Miên không chịu nổi nữa, nhiều lần tính bỏ trốn hoặc bỏ con.
Người tôi thuê vẫn luôn theo sát cô ta.
Cứ hễ cô ta vứt con là bị báo cảnh sát ngay lập tức.
Cô ta bị trói buộc cả đời với đứa trẻ không lành lặn đó.
Cô ta khóc lóc, quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ.
Tôi chẳng mảy may động lòng:
“Nghiệp ai gây, người đó trả.”
“Cô nhất định phải làm một người mẹ tốt đấy nhé.”
12
Trong tù, mẹ chồng và Trần Tín sống không bằng chết.
Các bạn tù biết vì sao họ bị bắt thì chẳng cần ai chỉ đạo, đã tự động bắt nạt không ngừng.
Lúc không có giám thị, họ bị “đãi ngộ đặc biệt”:
Ăn “thịt xào gỗ” (ám chỉ bị đánh)
Nước uống luôn bị trộn bẩn
Chẳng bao giờ ăn no, ngủ ngon
Thỉnh thoảng bạn tôi đến trại giam thăm dò, chụp ảnh gửi về cho tôi xem.
Càng ngày họ càng tiều tụy, mặt mũi xanh xao, thi thoảng còn có vết thương.
Chuyện khóc lóc van xin xảy ra như cơm bữa.
Tôi xem mà thấy hả hê:
“Đáng đời.”
“Chúng còn định xin đổi buồng cơ mà, nhưng đâu có dễ. Người trong trại quen hành hung rồi, đánh cũng không để lại vết tích. Mà nếu có thì cũng bị tính là ẩu đả lẫn nhau, tố cáo chẳng được gì.”
Chúng tôi nói thêm đôi ba câu, rồi chuyển chủ đề.
Dù sao họ đã thuộc về quá khứ.
Còn tôi, đã có cuộc sống mới.
Hết thời gian nghỉ thai sản, tôi quay lại làm việc.
Con trai được tôi và bố mẹ cùng chăm sóc.
Ban ngày đưa đến cửa hàng, còn thuê thêm người chăm sóc đáng tin cậy.
Thằng bé lớn rất nhanh.
Lần này, tôi sẽ bảo vệ nó thật tốt.
Hai năm sau, con trai tôi chạy lại, cầm một bức thư:
“Mẹ ơi, thư của mẹ này!”
Là thư Trần Tín gửi xin tha thứ, cầu tôi đừng để người ta hành hạ anh ta nữa.
Tôi mỉm cười, ném thẳng vào thùng rác.
Từ hôm nay, bố mẹ tôi cũng chuyển đến sống cùng tôi.
Cửa hàng cũ đã thuê quản lý thay.
Những người của quá khứ không còn cơ hội quấy rầy tôi nữa.
Ký tên vào hợp đồng bán nhà, tôi nắm tay con trai bước ra khỏi cửa.
Ngoài trời nắng ấm rực rỡ – rực rỡ như khởi đầu mới của tôi.
HOÀN —