Mẫu Thân Dạy Ta Làm Thiếp

Chương 1



Mẫu thân ta từng là ma ma thân cận hầu hạ bên cạnh phu nhân Hầu phủ, đã tận mắt chứng kiến mọi vinh hoa phú quý phía sau cánh cổng son ấy.

Người thường nói với ta rằng, dưới mái hiên của Hầu phủ, ngay cả một con kiến cũng phải biết giữ quy củ.

Mỗi bữa cơm, số hạt gạo ta ăn đều do chính tay người đếm.

Chỉ cần nhiều hơn một hạt, đầu trâm bạc trong tay người sẽ không chút lưu tình châm vào da thịt ta.

Người thậm chí đem bán cả cỗ quan tài đã chuẩn bị cho hậu sự của mình, chỉ để may cho ta một bộ váy vân cẩm giống hệt tiểu thư trong phủ.

Mỗi khi trời đông giá rét, người bắt ta cởi giày, chân trần quỳ trên nền tuyết trắng, chỉ mong thân hình ta cũng mảnh mai, yếu mềm như cành liễu trước gió.

Người luôn nói:

"Phải biết đau, mới nhớ được quy củ. Chỉ có đau, mới gột sạch được cái thân phận hèn mọn này."

Về sau, ta thật sự lọt vào mắt xanh của thế tử Quốc công phủ, được hắn ngỏ ý nạp làm quý thiếp.

Mẫu thân cứ ngỡ những tháng ngày khổ cực cuối cùng cũng được đền đáp, từ nay sẽ có cơ hội bước lên làm chủ nhân.

Nhưng người đâu biết…

Thứ ta muốn vứt bỏ, không chỉ là thân phận thấp hèn.

Mà còn là cái mạng chó già luôn cúi đầu khom lưng, quỳ gối van xin của chính người.

01

Tờ giấy thoát khỏi thân phận nô tịch của ta, là do phụ thân dùng cả tính mạng đổi lấy.

Trong buổi săn thu nơi trường săn, người đã cứu thế tử khỏi vó ngựa cuồng loạn, còn mình thì bị giẫm nát thành một đống máu thịt.

Hầu gia nhân từ, cảm niệm lòng trung dũng của người.

Ngoài thưởng bạc, còn ban ân đặc biệt, cho ta và mẫu thân thoát khỏi kiếp nô tịch.

Trước đó, mẫu thân chỉ là ma ma nhị đẳng trong viện của phu nhân.

Người quỳ trước mặt phu nhân, dập đầu đến chảy máu.

"Ngoài kia trời đất bao la, nô tỳ lại như bèo trôi không rễ."

"Chỉ cầu phu nhân niệm tình xưa, cho phép nô tỳ được ở bên tiếp tục hầu hạ."

Phu nhân đại khái là còn nghĩ tới nghĩa cũ, hoặc cũng sợ mang tiếng bạc đãi trung bộc.

Chỉ khẽ thở dài rồi đáp ứng.

Chúng ta vẫn ở căn phòng nhỏ hẻo lánh nơi hậu viện Hầu phủ.

Mẫu thân cũng vẫn làm việc trong viện phu nhân, thậm chí càng được nể mặt hơn trước.

Chỉ là, tờ giấy thoát khỏi nô tịch ấy, lại trở thành tâm ma lớn nhất của người.

"Phụ thân dùng mạng đổi lấy tiền đồ cho con."

"Mẫu thân đã già, kiếp này xem như đã hết, nhưng con thì khác!"

"Con không được mục rữa trong bùn đất, nhất định phải trèo lên cao! Phải thoát khỏi thân phận hèn mọn này!"

Từ đó về sau, ta sống chẳng khác nào quỷ.

Một con quỷ phải bắt chước tiểu thư Hầu phủ từng chút một.

Mẫu thân ta lăn lộn trong Hầu phủ nửa đời người, biết chữ nghĩa, thậm chí còn thông hiểu chút thi thư.

Giờ đây, hết thảy đều đem ra dạy ta.

Người không biết kiếm đâu một quyển "Nữ Tắc", "Nữ Huấn".

Còn có vô số sách lễ nghi không rõ tên, ép ta ngày đêm học thuộc.

Trong tay người luôn cầm một chiếc trâm bạc mài bóng loáng.

Ta tập đi, trên đầu đội bát nước, lưng thẳng tắp.

Chỉ cần nước rớt ra một giọt, đầu trâm liền chính xác đâm vào lưng ta.

Người biết cách làm sao để đâm đau mà không để lại sẹo.

Mùa hạ y phục mỏng, trâm bạc châm vào, lập tức rỉ máu đỏ tươi.

Mùa đông áo bông dày, người liền kéo ta vào phòng, lột bỏ áo khoác ngoài, chỉ còn mặc áo trong.

Trâm bạc liền xuyên qua lớp vải mỏng, đâm thẳng vào sống lưng.

"Phải đau, mới nhớ được quy củ. Nhà quyền quý, ngay cả kiến cũng phải biết giữ lễ!"

Đến cả chuyện ăn cơm cũng hóa thành cực hình.

Gạo ăn mỗi ngày, người đều tự tay đếm từng hạt.

Bát sứ thô ráp, gạo cũ hạng kém.

Người nhặt từng hạt, sợ nhiều hay ít cũng không yên.

"Tiểu thư ăn cơm, bảy phần no là đủ, ăn nhiều thì lộ vẻ tham ngu, ăn ít lại ra dáng nhà nghèo."

Có một lần, bụng đói quá, ta bới cơm vội vàng, liền bị cho là ăn nhiều hơn một hạt.

Đêm ấy, người bắt ta quỳ trong phòng, cởi hết giày tất.

Đầu trâm bạc từng chút một, châm vào lòng bàn chân ta.

Ta đau đến toàn thân co giật, mà chẳng dám bật khóc.

Bức tường hậu viện cách âm không tốt, nếu khóc lóc sẽ làm mất mặt, mà mất mặt thì chẳng còn giá trị gì nữa.

Đó là điều người nhắc đi nhắc lại.

Ta cắn chặt môi, trong miệng toàn vị máu tanh.

Ngày hôm sau vẫn phải dậy làm việc, mỗi bước đi như dẫm lên lưỡi dao, đau thấu tim gan.

Nhưng ai có thể nhận ra được?

Ta vẫn phải học theo tiểu thư, bước đi như mây nhàn gió nhẹ.

02

Ta từng thử chống đối.

Lần đầu tiên, mấy tiểu nha hoàn trong viện lén lút trốn việc, tụm lại chơi dây hoa, tiếng cười vô tư vang khắp sân.

Ta ngẩn ngơ nhìn hồi lâu, đến tối ăn cơm, không nhịn được nhỏ giọng hỏi.

"Mẫu thân, con có thể cũng…"

"Cũng gì?" Người đặt hạt gạo đang đếm xuống, ánh mắt lãnh đạm.

Ta run bắn, tiếng nói càng lúc càng nhỏ.

"Cũng chơi dây hoa…"

Người không lập tức động đến trâm bạc.

Chỉ đứng dậy, ra ngoài nhặt về mấy cành cây khô, ném xuống trước mặt ta.

Chương tiếp
Loading...