Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Mang Thai Nhầm Với Thiếu Gia
Chương 2
2.
Hai tháng sau, ở một thị trấn ven biển yên bình miền Nam.
Tôi thuê một ngôi nhà nhỏ có sân vườn. Trong sân, trồng đủ loại hoa cỏ mà tôi thậm chí còn không biết tên.
Tôi xin được một công việc bán thời gian ở hiệu sách gần nhà. Mức lương không cao, nhưng đủ để tôi sống qua ngày.
Rời khỏi thành phố ngột ngạt kia, trái tim tôi cũng dần lắng lại.
Mỗi ngày ngửi mùi sách thơm lẫn hương hoa dịu nhẹ, nghe tiếng sóng biển vỗ bờ, tôi gần như đã tin rằng —đêm hôm đó chỉ là một cơn ác mộng tôi từng gặp.
Cho đến khi ... cơn buồn nôn bất ngờ ập đến, kéo tôi trở về với thực tại.
Sáng hôm ấy, tôi đang tưới hoa trong vườn, bỗng nhiên dạ dày quặn thắt dữ dội. Tôi buông vòi nước, lao vào nhà vệ sinh, nôn đến trời đất quay cuồng.
Ban đầu, tôi cứ nghĩ do ăn phải thứ gì không sạch.
Nhưng rồi tình trạng ấy lặp đi lặp lại.
Và khi “ngày đó” vốn rất đều đặn mỗi tháng của tôi bỗng chậm trễ bất thường—một ý nghĩ đáng sợ len lỗi hiện lên trong đầu.
Tim tôi như rơi tõm xuống đáy vực.
Tôi vẫn còn ôm một tia hy vọng mong manh, hy vọng tất cả chỉ là hiểu nhầm.
Tôi đeo khẩu trang, đội mũ, quấn khăn choàng thật kỹ, rồi lặng lẽ bước vào tiệm thuốc ở góc phố.
“Chào chị... Tôi muốn mua... cái đó...
---
Tôi đứng trước quầy thuốc, ngập ngừng nói, mặt đỏ bừng.
Người bán là một cô chú trung niên trông hiền lành, vừa nhìn vẻ mặt tôi đã hiểu ngay. Bà lấy từ tủ ra một chiếc hộp nhỏ, dịu dàng đưa cho tôi:
“Là cái này phải không? Về dùng nước tiểu buổi sáng để thử, kết quả sẽ chính xác hơn.
Tôi nhận lấy chiếc hộp như thể đang ôm một tảng đá nặng trịch.
Không dám nhìn ai, tôi cúi gằm mặt, gần như bỏ chạy khỏi hiệu thuốc.
Vừa khép cửa lại, lưng tôi dựa chặt vào cánh cửa, tim đập loạn lên như trống trận.
Tôi không dám thử.
Tôi sợ phải nhìn thấy kết quả mà mình không muốn đối diện nhất.
Tôi đứng trước cửa nhà vệ sinh, đi qua đi lại không biết bao nhiêu lần. Do dự gần cả một tiếng đồng hồ, cuối cùng mới cắn răng bước vào.
Mấy phút chờ đợi kết quả dài hơn cả một thế kỷ.
Khi que thử thai hiện lên hai vạch đỏ rõ ràng, thế giới của tôi... hoàn toàn sụp đổ.
Tôi trượt người ngồi bệt xuống nền gạch lạnh buốt, trong tay siết chặt cây que nhựa bé xíu ấy, đầu óc trống rỗng đến đáng sợ.
Tôi mang thai rồi.
Mang thai con của người đàn ông đó.
Người đàn ông đã xem tôi như một cuộc giao dịch, dùng một triệu để sỉ nhục tôi.
Nhận thức ấy giống như một con dao tẩm độc, đâm thẳng vào tim tôi, đau đến không thở nổi.
Phải làm sao đây?
Tôi nên làm gì bây giờ?
Bỏ đứa bé sao?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên đã bị chính tôi phủ nhận ngay lập tức.
Đây là một sinh mệnh. Là con của tôi.
Tôi làm sao có thể tàn nhẫn như vậy?
Nhưng... sinh ra thì sao?
Tôi phải nuôi con thế nào khi chỉ có một mình?
Tôi phải nói với con ra sao về cha của nó?
Tôi co người lại, ôm chặt lấy đầu gối, bật khóc nức nở như một đứa trẻ lạc đường.
Tôi không biết mình đã khóc bao lâu, chỉ đến khi bên ngoài trời dần sẫm tối, tiếng chuông điện thoại vang lên.
Là mẹ tôi gọi.
Tôi vội vàng lau nước mắt, hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh giọng nói cho thật bình thường.
"Alo, me."
“Tiểu Ninh à, dạo này con thế nào rồi? Công việc ổn không? Sao lâu thế không thấy gọi về cho nhà?”
Giọng mẹ ở đầu dây bên kia dịu dàng, quan tâm đến mức khiến tim tôi thắt lại.
“Con vẫn ổn, mẹ ạ. Chỉ là dạo này công việc hơi bận.”
Tôi nói dối, mà lòng chột dạ vô cùng.
“Bận mấy cũng phải giữ gìn sức khỏe. Một mình ở bên ngoài, con phải biết tự chăm sóc bản thân. “Vâng... con biết rồi.”
Hai mẹ con tôi lại trò chuyện thêm vài câu chuyện thường ngày.
Ngay trước khi cúp máy, mẹ bỗng hỏi thêm một câu:
“À đúng rồi, ba con nói... con có phải đang quen bạn trai rồi không? Bao giờ dẫn về cho mẹ gặp?"
Tim tôi thót lên một nhịp.
“Không có đâu mẹ. Mẹ đừng nghe ba nói linh tinh. Con lấy đâu ra thời gian mà yêu đương.”
“Con cũng đâu còn trẻ nữa, nên nghĩ đến chuyện riêng rồi. Ba mẹ đều mong được bế cháu ngoại.” “Mẹ ơi, con còn chút việc, con cúp máy trước nhé.”
Tôi vội vàng ngắt cuộc gọi, cảm xúc cuối cùng cũng không thể kìm nén thêm nữa, bật khóc nức nở.
Tôi phải ăn nói với ba mẹ thế nào đây?
Tôi không dám tưởng tượng...
Nếu họ biết tôi chưa kết hôn đã mang thai, hơn nữa còn không thể nói rõ cha đứa bé là ai—họ sẽ thất vọng và đau lòng đến mức nào. Đêm đó, tôi hoàn toàn không chợp mắt.
Tôi nghĩ rất nhiều.
Từ việc bỏ đứa bé, đến việc sinh nó ra—mọi khả năng đều được tôi lật đi lật lại trong đầu không biết bao nhiêu lần.
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, tôi cuối cùng cũng đưa ra quyết định.
Tôi sẽ sinh đứa bé này.
Đây là con của tôi.