Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Mang Con Trở Về, Anh Chỉ Còn Sáu Ngày
Chương 3
“Đây là con trai tôi, Lâm Kỳ.”
“So với cái gọi là huyết thống hào môn của cô, nó còn cao quý gấp vạn lần.”
Tống Uyển khóc lóc chạy đi.
Lâm Kỳ quay lại, vừa vặn chạm ánh mắt sùng bái của đầu tròn.
Một lớn một nhỏ, mắt to trừng mắt to.
Đầu tròn đột nhiên cười toe toét, lộ ra hàm răng sữa trắng bóc:
“Này, đầu óc có vấn đề.”
“Vừa rồi, anh ngầu thật đấy.”
Lâm Kỳ hừ lạnh một tiếng, cúi xuống xách cổ thằng bé ném lên sofa.
“Bớt nịnh đi.”
“Vừa nãy sao không né?”
“Đúng là giống hệt mẹ mày — bị ăn hiếp mà còn chẳng biết phản kháng.”
Tôi nằm ngoài bụi cây, tim đau như bị ai chích một nhát.
Lâm Kỳ.
Thì ra trong lòng anh.
Tôi luôn là đứa bị bắt nạt.
Nếu anh biết tôi ngốc vậy, sao năm xưa không ngăn tôi lại một chút?
…
Đến bữa tối, không khí trong nhà lại… kỳ lạ mà hòa hợp.
Lâm Kỳ có vẻ đã chấp nhận chuyện “bỗng dưng làm cha”.
Anh ta vụng về bóc tôm cho đầu tròn.
Đầu tròn thì miệng ăn nhồm nhoàm, vẫn không quên soi mói:
“Dai quá.”
“Ba bóc dở ẹc.”
“Cho con chấm giấm.”
Gân xanh bên trán Lâm Kỳ giật liên hồi, nhưng vẫn kiên nhẫn tiếp tục phục vụ.
Tôi nhìn lén từ ngoài cửa, chẳng còn chút khẩu vị nào.
Vì tôi nhận ra…
Tôi bắt đầu không ngửi thấy mùi thức ăn nữa.
Thậm chí…
Cả thị giác cũng dần trở nên mơ hồ.
Tôi siết chặt tay, cố giữ lại chút hơi ấm lờ mờ còn sót lại trên người.
Còn ba ngày.
4
Đêm khuya ngày thứ ba.
Đầu tròn đã ngủ.
Lâm Kỳ đứng trên ban công hút thuốc, khẽ nói vọng ra sân: “Đừng trốn nữa, ngoài này lạnh thế, không yên tâm thì ra đây xem đi.”
Tôi khịt mũi một cái, vẫn bị anh ta phát hiện rồi.
Tôi ngại ngùng bước ra, đẩy cửa kính ban công.
Gió đêm lạnh buốt, nhưng tôi lại chẳng còn cảm giác gì nữa.
“Lâm Kỳ.”
Anh không quay đầu lại, bóng lưng lặng lẽ đến xót xa.
“Giang Nam, năm xưa em tiêu năm trăm vạn đó vào đâu?”
Tôi sững người.
Không ngờ anh lại hỏi điều này.
Năm đó tôi cầm năm trăm vạn mẹ anh ta đưa rồi bỏ đi.
Tôi hiểu, đây chính là chuyện anh vẫn luôn không thể buông xuống.
Tôi khẽ cười, cố tỏ vẻ nhẹ nhàng.
“Thì tiêu rồi chứ gì.”
“Mua túi, mua đồ, đi làm đẹp.”
“Anh cũng biết mà, em là loại con gái hám hư vinh.”
Lâm Kỳ bỗng quay ngoắt lại.
Dập điếu thuốc, sải bước đến trước mặt tôi.
Anh nhìn tôi chằm chằm, mắt đỏ ngầu toàn tia máu.
“Giang Nam, em còn định nói dối đến bao giờ?”
“Anh đã tra tài khoản của em.”
“Số tiền đó, em chuyển hết vào tài khoản của bệnh viện thành phố.”
“Là viện phí của ba em, đúng không?”
Nụ cười trên môi tôi cứng lại.
Thì ra…
Anh đều biết cả rồi.
Lâm Kỳ siết chặt vai tôi, mạnh đến mức như muốn bóp nát tôi ra.
“Tại sao không nói với anh?”
“Giang Nam, trong mắt em, anh vô dụng đến thế sao?”
“Đến cả tiền chữa bệnh cho ba em cũng không lo nổi?”
“Nhất định phải rời đi theo cách đó sao?!”
Giọng anh run lên, mang theo uất ức và phẫn nộ dồn nén suốt sáu năm.
Và cả tình yêu sâu không thấy đáy, bị giấu sau từng lời trách móc.
Tôi cúi đầu, không dám nhìn vào mắt anh.
“Lâm Kỳ.”
“Hồi đó anh vì em mà mất sạch tất cả.”
“Em không thể để anh đánh mất cả tôn nghiêm cuối cùng.”
“Hơn nữa…”
Hơn nữa, mẹ anh lúc đó đã quỳ xuống cầu xin em.
Cầu xin em buông tha cho anh.
Cầu xin em để anh quay về con đường vốn thuộc về mình.
Em không sợ khổ.
Nhưng em sợ đôi tay từng chơi đàn, từng ký hợp đồng của anh, bị trầy xước vì gạch đá ở công trường.
Em sợ chàng trai rực rỡ năm nào, bị cuộc sống mài mòn đến cong lưng gãy gối.
Nhưng em không nói ra.
Bởi vì giờ nói ra cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Lâm Kỳ bỗng ôm chặt lấy tôi.
Rất chặt.
Như muốn hòa tan tôi vào máu thịt anh.
Cằm anh tựa vào hõm cổ tôi, từng giọt chất lỏng nóng hổi rơi xuống da tôi.
“Giang Nam, anh không đính hôn nữa. Anh vốn không thích cô ta, tất cả đều do mẹ anh sắp đặt.”
“Mình bắt đầu lại được không?”
“Sáu năm qua, anh liều mạng kiếm tiền, liều mạng leo lên từng nấc thang.”
“Chỉ để một ngày nào đó, có thể đứng trước mặt em, nói với em rằng…”
“Lâm Kỳ bây giờ, đủ khả năng nuôi em.”
“Dù em quay lại vì tiền, hay vì bất kỳ điều gì khác…”
“Chỉ cần em quay về.”
“Anh đều chấp nhận.”
Tôi cứng đờ trong vòng tay anh.
Cảm nhận hơi ấm đã xa cách bao năm, nước mắt tuôn rơi không ngừng.
Lâm Kỳ…
Muộn rồi.
Nếu là tôi của năm ngày trước nghe được câu này, chắc chắn sẽ mừng đến phát điên.
Tôi sẽ ôm anh xoay vòng, sẽ hôn lên từng tấc gương mặt anh.
Nhưng bây giờ…
Tôi khẽ đẩy anh ra, tay lạnh buốt.
“Lâm Kỳ, em buồn ngủ rồi.”
Anh buông tôi ra, ánh mắt sáng rực như ngôi sao.
“Được, vậy đi ngủ đi.”
“Mai anh dẫn em đi chọn nhẫn.”
“Lần này, anh nhất định sẽ cho em điều tốt nhất.”