Mang Bầu Sau Khi Bị Kim Chủ Đá

Chương 5



“Mấy đứa con gái ngoài kia chẳng phải chỉ muốn leo lên làm phượng hoàng thôi sao? Tôi thấy quá nhiều rồi.Con tôi có chơi bời tôi không quan tâm, nhưng để cưới thì nhất định phải môn đăng hộ đối.”

Xàm chó!Tôi ở bên Cố Thì Khâm tận ba năm, có thấy bà ta ngó ngàng tới đâu?

Hồi đó tôi còn tưởng chỉ cần bên nhau vài tháng là có thể lấy được tiền chia tay…

Ai ngờ giờ con cũng có luôn rồi.

Bà ta hơi ngẩng cằm, dáng vẻ chẳng khác gì một con công kiêu hãnh.

Đến khi mọi người rời đi, bà ta mới thu lại nụ cười, trong mắt đầy vẻ khó chịu.

Lúc đó có một người tiến đến, ghé tai nói nhỏ với bà ta:

“Mọi việc xong rồi. Tôi tận mắt thấy Cố Thì Khâm uống thuốc.”

“Vậy thì tốt. Nó không biết điều thì đừng trách tôi cứng rắn.Tôi có thể cho nó ở lại cái nhà này, nhưng nó phải nghe lời tôi.”

Tôi trốn trong góc, nghe mà đầu óc rối bời.

Xem ra gia đình Cố Thì Khâm… không đơn giản như tôi tưởng.

Thấy họ đã đi xa, tôi vừa định quay lại tìm bạn thân thì chưa đi được mấy bước, bất ngờ có người nắm lấy tay tôi, kéo sang một bên.

Tôi còn chưa kịp la lên, người đó đã bịt miệng tôi lại.

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai:

“Đừng sợ, là anh.”

Cố Thì Khâm từ phía sau ôm chặt lấy tôi, dù cách mấy lớp áo, tôi vẫn cảm nhận được cơ thể anh ấy nóng như lửa.

“Sao anh lại ở đây?”

Tôi vừa định mở miệng giải thích, anh đã không nói không rằng kéo tôi lên tầng.

“Anh bị bỏ thuốc rồi… giúp anh.”

Gì cơ? Chiêu cũ rích thế mà còn xài à?

Mặt anh đỏ bừng không tự nhiên, vừa vào phòng đã vội vàng lột đồ tôi.

“Khoan đã! Đừng đè lên bụng em!”

Một tay tôi ôm bụng, tay kia cố gắng đẩy người đàn ông trước mặt.

Nhưng sức anh lớn kinh khủng, đã bắt đầu vuốt ve, khiêu khích khắp người tôi.

“Em sợ gì, chẳng phải đã làm nhiều lần rồi sao?”

Anh ta sắp vượt qua giới hạn cuối cùng.

Tôi nghiến răng, túm lấy cái bình nước bên cạnh.

Ban đầu chỉ định dội nước cho anh tỉnh táo, ai ngờ tay trượt — cái bình đập thẳng vào đầu anh!

Một giây sau, anh ngã cái “rầm” xuống đất, bất tỉnh.

Tôi hoảng hốt nhìn người đàn ông nằm lịm trên sàn.

Xong rồi… lần này tiêu thật rồi.

 

7

Tôi không ngờ bản thân lại gây ra họa lớn thế này.

Sau khi gọi người đưa anh đến bệnh viện, đêm đó tôi bắt xe trốn về quê.

Quá sức hoảng loạn, phải tới hôm sau tôi mới dám run rẩy nhắn tin hỏi thăm anh:

“Ờm… anh còn sống không?”

Đầu bên kia chỉ lạnh lùng đáp lại hai chữ: “Chưa chết.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Lúc tôi về gấp như vậy, ba mẹ còn tưởng tôi ở thành phố gây nợ, chạy về quê trốn.

Cho đến khi tôi móc ra một cọc tiền mặt đặt lên bàn, mắt hai người tròn như cái đĩa.

“Không phải con gây án gì rồi chứ?”

Tôi lật mắt đầy chán nản.Mấy người này sao chẳng bao giờ tin là tôi có thể có tương lai sáng sủa được nhỉ?

Về quê rồi, tôi bắt đầu sống thoải mái, không phải lo lắng gì vì giờ cũng đâu thiếu tiền.

Mỗi ngày chỉ quanh quẩn trong làng chơi với chó mèo, đúng kiểu nghỉ hưu sớm.

Cho đến một ngày, tôi thấy tin tức về lễ đính hôn giữa nhà họ Cố và nhà họ Kiều phát sóng trên tivi.

Tay đang cắn cái móng giò heo của tôi khựng lại.

Trên truyền hình, phóng viên khen hai người là “trời sinh một cặp”.

Chỉ là hai nhà chỉ công bố tin vui, chứ không đăng ảnh cụ thể.

Em trai tôi cũng đang ăn móng giò bên cạnh, vừa nhai vừa bình luận:

“Cái thằng đó nghe bảo ăn chơi trác táng, lại còn nóng tính. Nhà họ Kiều sao nỡ gả con gái cho nó chứ?”

“Tên nào?”Tôi buột miệng phản bác: “Anh ta tốt mà, tính tình tử tế, công việc nghiêm túc, phẩm chất tốt.”

Ngoài việc mấy năm qua dây dưa với tôi hơi nhiều thì đúng là chẳng có gì để chê.

“Chị đừng đùa, chị nói như thể chị quen với Cố Chi Viêm ấy. Thằng đó nổi tiếng ăn chơi gái gú, nóng nảy, cả giới ai cũng biết.”

“Cố… Cố Chi Viêm?”

Em tôi liếc tôi một cái, rồi đưa điện thoại:

“Đây nè, Thái tử nhà họ Cố – Cố Chi Viêm.”

Trên màn hình là một tấm ảnh hoàn toàn xa lạ. Có vài nét giống Cố Thì Khâm, nhưng khí chất thì khác nhau một trời một vực.

“Hắn ăn chơi, gái gú khét tiếng. Người yêu là mấy cô hot girl, người mẫu, diễn viên… đếm không xuể. Thậm chí từng bị bắt gặp say xỉn đánh người giữa đường nữa đó.”

Tôi như không tin vào mắt mình, lập tức tra thử cái tên “Cố Chi Viêm”. Và kết quả hiện ra toàn là scandal.

Cư dân mạng cũng không tiếc lời chê bai hắn, nói điều duy nhất hắn làm tốt… là chọn đúng bụng mẹ để đầu thai.

“Người ta từ khi sinh ra đến giờ chưa từng làm việc một ngày nào. Nghe nói nhà hắn còn có một đứa con riêng, dù làm việc trong công ty mấy năm rồi nhưng đến một cổ phần cũng không có.”

Thằng em tôi hào hứng chia sẻ mấy tin này như thể vừa phát hiện ra bí mật động trời.

Tôi thì trước giờ chẳng bao giờ quan tâm mấy chuyện này.Hồi nhận ra bà quý phu nhân đó cũng là nhờ lén chụp ảnh rồi dùng phần mềm tra ngược hình.

Lúc xin vào làm bảo vệ ở công ty nhà họ Cố, tôi chỉ nói đang tìm thiếu gia nhà họ Cố.Chú bảo vệ khi đó chẳng chần chừ mà trả lời ngay cái tên “Cố Thì Khâm”.

Dù sao thì cũng chẳng ai trong công ty lại đi nhắc tới cái người chẳng bao giờ đi làm kia.

Đến lúc đó tôi mới ngớ người ra.

Hóa ra ngay từ đầu… tôi đã nhầm người rồi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...