Lời Thề Núi Biển

Chương 5



Vừa mở cửa, cảnh tượng trước mắt như một nhát búa nện thẳng vào tim.

Dưới gốc đào, Tố Tâm bưng giỏ trúc, cười tươi như hoa nở.

Lâm Uyên nâng cành đào trong tay, đôi mắt cong lên, nụ cười dịu dàng đến chói mắt.

Rầm.

Ta đóng sầm cửa phòng.

Một lúc sau, ta lại tự nhủ với chính mình.

Không sao cả.

Không sao cả.

Chỉ cần Tố Tâm có thể tháo gỡ được tâm kết, mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Nhất định sẽ ổn.

Nửa tháng trôi qua.

Rồi một tháng.

Tâm khóa của Tố Tâm dường như có nới lỏng, nhưng rất ít.

Còn ta thì cảm thấy mình đã hoàn toàn bị đẩy ra ngoài cuộc.

Mỗi ngày, chỉ có thể nhìn họ cùng nhau lần giở những chuyện cũ.

Tim đau đến mức co thắt từng đợt.

Ta sắp điên rồi.

Ta sắp sụp đổ rồi.

Ta thật sự không chịu nổi nữa.

Ta nhìn ra được sự sốt ruột trong ánh mắt Lâm Uyên.

Trước kia, ban đêm hắn vẫn đến ở bên ta.

Nhưng từ sau lần hắn đến bầu bạn với ta vào tuần trước, tâm khóa của Tố Tâm liền siết chặt trở lại.

Từ đó về sau, ban đêm hắn cũng không còn tới nữa.

Ta ngả người trên ghế, lặng lẽ nhìn mây trên trời đổi hình.

Lâm Uyên…

Liệu hắn có giống như mây kia không.

Mỗi ngày đều là cùng nhau hồi tưởng, cùng nhau diễn lại quá khứ.

Trong lòng Lâm Uyên… thật sự không hề rung động sao?

Rốt cuộc còn phải bao lâu nữa.

Ta còn phải nhẫn nhịn đến khi nào.

10.

Lại thêm một tuần trôi qua, Lâm Uyên rời đi để tìm cho Tố Tâm một loại bảo châu nào đó.

Trong viện chỉ còn lại ba người chúng ta.

Tố Tâm cũng không còn che giấu nữa.

“Diệp Tri Thu, nếu ngươi còn chút liêm sỉ, thì nên tự mình rời đi.”

“Đừng ngày ngày chiếm lấy Lâm Uyên.”

“Ngươi nên nhớ rõ, ngươi chỉ là một kẻ thế thân.”

“Suốt một tháng qua, chẳng lẽ ngươi còn chưa nhìn rõ sao? Tình cảm của Lâm Uyên dành cho ta.”

“Trước kia, chúng ta vốn dĩ rất yêu nhau.”

Ta nằm tựa trên ghế, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu xuống, chói đến nhức mắt.

Ta nhấc mí mắt nhìn nàng.

Tố Tâm đứng từ trên cao nhìn xuống, trong ánh mắt mang theo sự khinh miệt không che giấu.

Ta chỉ ừ một tiếng, hoàn toàn không có ý định đáp lời.

Nhưng Tố Tâm vẫn chưa chịu rời đi.

Nàng dùng chân đá nhẹ vào ghế của ta.

“Diệp Tri Thu, ngươi không biết xấu hổ sao?”

“Ta và Lâm Uyên vốn là thanh mai trúc mã. Ngươi như vậy chẳng phải là xen vào hay sao?”

“Làm gì không làm, lại đi làm loại chuyện bẩn thỉu khiến người ta buồn nôn như thế.”

Ta mím chặt môi, cố ép cơn giận đang cuộn lên trong lòng.

Suốt một tháng nay, ta đã bị dày vò đến mức sắp chạm giới hạn chịu đựng.

Vậy mà nàng ta còn cố tình đến gây chuyện làm gì.

Nhưng ta hiểu rất rõ ý đồ của Tố Tâm.

Nàng cố ý chọc giận ta.

Ta hít sâu một hơi, nuốt ngược cơn giận xuống.

Ta sẽ không mắc bẫy.

Ta càng bình tĩnh, Tố Tâm lại càng tức tối.

Nàng cúi thấp người, từng chữ bị ép ra khỏi kẽ răng.

“Ngươi có biết ở nhân gian, loại hành vi như ngươi được gọi là gì không?”

“Là kẻ thứ ba không biết xấu hổ.”

“Ta và Lâm Uyên tình cảm sâu đậm như vậy, sao ngươi còn chưa cút đi?”

Ta phe phẩy chiếc quạt trong tay, nhắm mắt lại.

Cứ coi nàng ta như một con ruồi vo ve bên tai là được.

Tố Tâm tức đến bật cười.

“Ồ, xem ra ngươi rất tin rằng Lâm Uyên yêu ngươi nhất, đúng không?”

“Vậy ngươi có biết hắn đi tìm cho ta thứ gì không?”

“Hắn chỉ nói là bảo châu, nhưng ngươi có biết đó là loại bảo châu gì không?”

Ta khẽ cuộn các ngón tay lại, vẫn không đáp lời.

Phải rồi.

Bảo châu trong thiên hạ nhiều vô kể.

Nhưng Lâm Uyên lại chưa từng nói với ta, rốt cuộc hắn đi tìm loại bảo châu nào.

Mấy ngày trước, khi Lâm Uyên rời đi, ta cũng từng hỏi hắn, rốt cuộc là đi tìm bảo châu gì.

Ánh mắt Lâm Uyên khi ấy có chút lảng tránh.

Hắn chỉ nói đó là một viên bảo châu hiếm có, đợi mang về rồi ta sẽ biết.

Ta xoay người lại, không muốn nghe Tố Tâm tiếp tục nói nữa.

Nhưng Tố Tâm lại đắc ý vô cùng.

Nàng ngồi xổm xuống bên cạnh ta, giọng nói hạ rất thấp.

“Là Châu Sơn Minh Hải Thệ.”

“Có cần ta giải thích cho ngươi biết, Châu Sơn Minh Hải Thệ dùng để làm gì không?”

Ta cắn chặt môi, bàn tay vô thức vò lấy vạt váy.

Châu Sơn Minh Hải Thệ vốn dĩ không phải là bảo châu hiếm thấy.

Mà là cực phẩm trong cực phẩm.

So với Huyền Châu còn quý giá hơn gấp trăm lần.

Công dụng của nó lại càng huyền diệu.

Hai người kết châu có thể liên kết cảm giác, cùng nhau gánh chịu tổn thương.

Người mạnh có thể thông qua viên châu này để nuôi dưỡng, bảo hộ người yếu hơn.

Nhưng tác dụng phụ của nó cũng vô cùng khủng kh/i/ế/p.

Người kết châu buộc phải tuyệt đối trung thành với bạn lữ của mình.

Dù chỉ là một tia ý niệm không nên có cũng không được phép tồn tại.

Nhẹ thì chịu trừng phạt.

Nặng thì hồn phi phách tán.

Nếu có phản bội, sẽ bị thiên đạo trực tiếp xóa sổ, vĩnh viễn không còn con đường luân hồi.

Đó là bảo châu của thiên đạo.

Chỉ có những phu thê, đạo lữ yêu nhau đến tận xương tủy, mới dám tìm kiếm viên châu này để kết ước.

Suốt mấy ngàn năm qua, trong tam giới, số người từng kết Châu Sơn Minh Hải Thệ cũng chỉ vỏn vẹn ba mươi người.

Vậy mà Lâm Uyên… lại vì Tố Tâm mà đi tìm Châu Sơn Minh Hải Thệ?

Ta không tin.

Tố Tâm ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh, thong thả nhấp một ngụm trà.

“Không sai. Có viên châu này, tâm khóa của ta sẽ lập tức được mở ra.”

“Không cần phải hồi tưởng lại quá khứ gì nữa.”

“Ngay khi biết được tin này, Lâm Uyên đã không chút do dự mà đi rồi.”

Nàng che miệng khẽ cười.

“Nếu ngươi không tin, cứ trực tiếp hỏi hắn đi.”

“Dù sao… tối nay hắn cũng sẽ trở về.”

Tối nay.

Khoảng thời gian chờ đợi Lâm Uyên, dài đến mức tưởng như còn dài hơn cả mấy chục năm đời ta.

Mãi đến khi những vì sao bị mây che khuất.

Ta mới nhìn thấy bóng dáng Lâm Uyên vội vã trở về.

Tố Tâm nhanh hơn ta một bước, lao thẳng vào lòng hắn.

“A Uyên, A Uyên, cuối cùng chàng cũng về rồi. Hu hu hu, chờ chàng lâu lắm.”

“Châu Sơn Minh Hải Thệ đã chuẩn bị xong chưa?”

“Chúng ta… bây giờ liền kết ước, có được không?”

Tim ta như bị nhấc bổng lên tận cổ họng.

Nhưng ta vẫn nghe thấy câu trả lời của Lâm Uyên.

“Được.”

Trái tim ta hoàn toàn vỡ vụn.

Đau lắm.

Thật sự rất đau.

Ta khuỵu xuống đất, gần như không thở nổi.

Trong màn nước mắt mờ nhòe, ta thấy Tố Tâm quay sang, đắc ý nhướng mày với ta.

“Cút nhanh đi.”

Nói xong, nàng kéo Lâm Uyên bước thẳng vào phòng.

Kết giới được hạ xuống từng tầng, từng tầng.

Ta không thể gắng gượng thêm nữa.

Quỳ rạp trên đất, ta há miệng nôn ra từng ngụm m/á/u lớn.

Hóa ra, khi tim đau đến mức này, con người thật sự sẽ thổ huyết.

Ta từng nghĩ những điều đó trong thoại bản chỉ là bịa đặt.

Hơn một tháng nay, ta diễn vai hề quá lâu rồi.

Quả thật… đã đến lúc ta phải rời đi.

11.

Không biết đã qua bao lâu.

Ta mới dần lấy lại ý thức, cố chống thân thể rã rời bước vào phòng.

May mắn thay, cũng chẳng có gì cần phải mang theo.

Ánh mắt ta dừng lại trên viên Huyền Châu đặt trên bàn.

Thôi vậy.

Không mang theo cũng được.

Ngay lúc ta chuẩn bị rời đi, Tiểu Viêm dường như cảm nhận được điều gì đó.

Nó từ bên ngoài lao tới, ôm chặt lấy chân ta.

“Tri Thu di di, di di định đi đâu vậy?”

“Hu hu hu, sao con lại cảm nhận được khí tức bi thương.”

“Có phải di di bị phụ thân với nương thân làm cho buồn không? Nhưng không sao đâu, cho dù nương thân trở về rồi, di di vẫn là di di của con mà.”

“Phụ thân nói rồi, di di vẫn sẽ ở trong nhà chúng ta, vẫn là người của nhà chúng ta, đừng buồn nữa có được không?”

Lời nói của Tiểu Viêm chẳng khác nào một nhát dao nữa cắm thẳng vào tim ta.

Ta nhẹ nhàng đẩy nó ra.

“Tiểu Viêm, di di chỉ ra ngoài mua bánh hạt dẻ con thích nhất thôi.”

“Mau buông di di ra, lát nữa cửa tiệm đóng mất.”

Vừa nghe đến đồ ăn, Tiểu Viêm lập tức vui vẻ.

Trước khi rời đi, ta quay đầu nhìn lại viện lần cuối.

Trong nhà ánh đèn ấm áp hắt ra ngoài.

Tiểu Viêm ngồi xổm trước cửa, nghịch những viên sỏi nhỏ.

À phải rồi.

Đây mới là một gia đình ba người.

Còn ta…

Chỉ là người ngoài mà thôi.

12.

Ta không quay về yêu giới.

Ta tìm đến một nơi chốn nơi nhân gian, phong cảnh thanh tú, dân tình thuần hậu.

Ta nghĩ, từ nay về sau, nơi này sẽ là chốn dừng chân lâu dài của ta.

Mười mấy năm bên Lâm Uyên…

Cứ để tất cả, lặng lẽ phai nhạt nơi nhân gian vậy.

Không có gì là không thể bước qua, chỉ cần có thời gian.

Nhưng thời gian chưa bao giờ là thứ nhân từ.

Những ngày đầu rời đi, ta sống như cái xác không hồn.

Ban ngày còn có thể miễn cưỡng cười nói với người khác, đến đêm xuống, chỉ cần nhắm mắt lại, tất cả ký ức liền ùn ùn kéo về, không cho ta trốn tránh.

Có lúc ta tưởng mình đã quên, nhưng chỉ cần nghe thấy ai đó vô tình nhắc đến hai chữ “phu thê”, tim liền thắt lại đến mức không thể hít thở.

Ta bắt đầu sợ ban đêm.

Sợ những khoảng lặng.

Sợ cả giấc ngủ.

Vì trong mộng, hắn vẫn đứng đó, gọi ta bằng giọng nói quen thuộc, dịu dàng đến tàn nhẫn.

Có những đêm tỉnh giấc giữa canh ba, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo, ta ngồi lặng hồi lâu, mới nhận ra mình đã không còn nơi nào để trở về.

Ta từng thử oán hắn.

Cũng từng thử trách bản thân.

Nhưng cuối cùng, tất cả đều tan vào hư không.

Oán cũng không đủ để quên.

Yêu lại càng không dám nhớ.

Ta học cách giả vờ như chưa từng có mười mấy năm ấy.

Giả vờ như chưa từng có một người gọi ta là phu nhân.

Giả vờ như những lời thề từng nói dưới trăng, chưa bao giờ tồn tại.

Nhưng càng cố quên, ký ức lại càng rõ ràng.

Có những buổi chiều, ta đang ngồi pha trà, bỗng nhiên bật khóc, đến chính mình cũng không hiểu vì sao.

Chỉ biết, trong lòng trống rỗng đến mức đau đớn.

Dần dần, ta không còn khóc nữa.

Không phải vì đã hết đau.

Mà là vì đau đến mức, nước mắt cũng cạn rồi.

Ta bắt đầu nghĩ, có lẽ thời gian không phải để chữa lành.

Mà chỉ là để con người học cách quen với nỗi đau.

Ba tháng sau.

Ta không ngờ mình lại gặp lại Lâm Uyên.

Hắn đứng chắn trước cửa nhà ta, đôi mắt đỏ ngầu, mái tóc hơi rối, dáng vẻ tiều tụy đến mức xa lạ.

“Tri Thu, vì sao nàng lại lặng lẽ rời đi, không nói một lời?”

“Có phải nàng… không cần ta nữa rồi không?”

“Ta đã đưa Tố Tâm trở về yêu giới rồi, theo ta về có được không?”

“Chúng ta vẫn là đôi phu thê ân ái như trước kia mà…”

Ta lạnh lùng rút tay ra khỏi tay hắn.

“Lâm Uyên, lừa ta như vậy có vui không?”

“Ngươi thậm chí còn đi tìm Châu Sơn Minh Hải Thệ.”

Ánh mắt Lâm Uyên sáng rực, nhìn thẳng vào ta.

Khoan đã.

Không đúng.

Nếu hắn đã cùng Tố Tâm kết ước Châu Sơn Minh Hải Thệ.

Vậy giờ phút này còn đứng trước mặt ta, còn nói những lời này…

Hắn nhất định đã sớm bị thiên đạo trừng phạt rồi.

Hắn đột ngột kéo mạnh ta vào lòng.

“Cuối cùng cũng nghĩ ra rồi à, ngốc thật.”

“Châu Sơn Minh Hải Thệ… là ta đi tìm cho nàng.”

Nói tới đây, ánh mắt hắn dần lạnh xuống.

“Tố Tâm ư… hừ, nàng ta nghĩ gì, ai mà không rõ.”

“Ta đi tìm Châu Sơn Minh Hải Thệ là thật.”

“Đi tìm cách giải tâm khóa cho nàng ta… cũng là thật.”

“Nhưng cái tâm khóa đó…”

“Là do chính nàng ta tự mình phong ấn.”

Lâm Uyên nói cho ta biết.

Tố Tâm làm tất cả những điều đó, chỉ là để buộc hắn quay trở về bên nàng.

Nào là hồi ức.

Nào là một tháng kia.

Tất cả đều là do Tố Tâm bịa đặt.

Tâm khóa của nàng ta, vốn dĩ có thể tháo bỏ bất cứ lúc nào.

13.

Sau một tháng ở lại nhân gian cùng Lâm Uyên, quấn quýt bên nhau ngày đêm.

Chúng ta quay trở về yêu giới.

Dưới sự chủ trì của đại tế ti yêu giới.

Ta và Lâm Uyên cử hành nghi thức kết Châu Sơn Minh Hải Thệ.

Tố Tâm đứng dưới đài, tức đến mức sắc mặt méo mó.

Nàng vốn còn định xông lên gây chuyện, nhưng bị phụ mẫu kéo lại.

Sau đó, nàng bị đưa về nhà, giam lỏng không được bước ra ngoài.

Tiểu Viêm không chịu đổi cách xưng hô, nhất quyết không gọi ta là nương thân.

Lâm Uyên liền thẳng tay đưa nó về nhà Tố Tâm.

Không ngờ, chưa tới một tháng, nó đã khóc lóc đòi trở về.

Tố Tâm hoàn toàn không yêu thương nó như trong tưởng tượng.

Hoặc nói đúng hơn, nàng ta vốn dĩ không hề yêu nó.

Năm đó, phần lớn thời gian đều là Lâm Uyên chăm sóc Tiểu Viêm.

Sau khi đến nhân gian, Tố Tâm thậm chí suýt nữa quên mất sự tồn tại của nó.

Ta hỏi Lâm Uyên có nên đón Tiểu Viêm về hay không.

Hắn đưa tay cài lên tóc ta một đóa hoa, khẽ cười.

“Thằng nhóc này quen được chiều, không biết trên dưới.”

“Để nó chịu chút khổ, mới hiểu ai mới là người thật lòng đối xử tốt với nó.”

“Không cần để ý.”

(HOÀN)

Chương trước
Loading...