Lời Thề Núi Biển

Chương 4



5.

Rắc.

Trong lòng ta, dường như có thứ gì đó vỡ nát.

Gió nhẹ thổi qua, mái tóc của Lâm Uyên và Tố Tâm bay lên, quấn quýt vào nhau, khiến mắt ta cay xè.

Người phụ nhân đứng bên cạnh khẽ huých vào ta.

“Ôi chao, ngươi nhìn xem, đúng là một đôi bích nhân. Vung ra ngàn lượng bạc cứu mỹ nhân, lại thêm một đoạn giai thoại đẹp.”

“Tố Tâm đúng là xinh đẹp thật, chỉ tiếc trước kia ánh mắt không được tốt.”

“Haizz, chẳng phải cuối cùng cũng đợi được chân mệnh thiên tử của mình rồi sao. A Uyên của nàng ta, nói là đệ nhất mỹ nam thiên hạ cũng không ngoa.”

“Hả. Sao ngươi lại khóc vậy. Bị tình yêu của họ cảm động đến rơi nước mắt sao. Nếu ta trẻ lại hai mươi tuổi, chắc ta cũng khóc.”

Ta đưa tay lên chạm vào gương mặt mình.

Ướt đẫm.

Phía sau lưng, đám đông cười nói rôm rả, thậm chí còn hò reo đòi tổ chức một hôn lễ linh đình cho Tố Tâm để lấy lại thể diện.

Vui vẻ đến lạ thường.

Ta bước đi dưới ánh chiều tà, chậm rãi trở về viện.

Những âm thanh phía sau lưng dần dần tan biến trong gió.

6.

Tim Tố Tâm đập thình thịch không ngừng.

Nàng đã sớm nghe nói, sau khi mình rời đi, lão Yêu vương đã tìm cho Lâm Uyên một nữ nhân giống nàng để làm thế thân.

Nhưng nàng chưa từng để chuyện ấy trong lòng.

Dù sao cũng chỉ là thế thân mà thôi.

Nàng hiểu rõ hơn ai hết, năm đó Lâm Uyên dành cho nàng tình cảm sâu đậm đến mức nào.

Giả thì vĩnh viễn chỉ là giả.

Vài tháng trước, nàng cũng đã cho người dò hỏi tin tức ở yêu giới.

Nghe nói Yêu vương và Vương phi tình cảm khăng khít, nàng đã từng lo lắng suốt một thời gian dài.

Nhưng nhìn cảnh tượng hôm nay, Tố Tâm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Quả nhiên, trong lòng A Uyên vẫn còn nàng, vẫn yêu nàng.

Nàng có thể cảm nhận rất rõ, khi thấy nàng chịu uất ức, trong đáy mắt A Uyên đã dâng lên sát ý.

Còn cả Tiểu Viêm nữa.

Nàng từng lo Tiểu Viêm chỉ nhận người thế thân kia làm nương thân.

Không ngờ Tiểu Viêm chỉ gọi nàng là nương thân.

Cũng không uổng công nàng đã nuôi dưỡng nó suốt một năm trời.

Giờ nghe được câu trả lời ấy, trong lòng Tố Tâm cũng an tâm hơn rất nhiều.

Nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Uyên, trong mắt tràn đầy kinh hỉ.

“Thật… thật sao A Uyên. Ta không phải là người ngoài ư?”

“Vậy… chàng còn cần ta không?”

Nhưng Lâm Uyên lại nhìn về một nơi nào đó, ánh mắt thoáng chốc thất thần.

Vừa rồi, trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, dường như hắn cảm nhận được khí tức của Tri Thu.

Nàng đã tới rồi sao.

Hắn vừa định vận dụng yêu lực dò xét, bàn tay lại bị người khác nắm lấy.

Tố Tâm lặng lẽ lần nữa nắm chặt tay hắn.

Chỉ là không ngờ, Lâm Uyên lại trực tiếp rút tay ra.

Ánh mắt cũng theo đó trở nên lạnh nhạt.

“Tố Tâm, ta tới đây chỉ là để đưa nàng trở về yêu giới.”

“Giữa chúng ta, tình nghĩa đã chấm dứt ngay từ khoảnh khắc nàng rời đi năm đó.”

“Nếu không phải nể mặt bá phụ bá mẫu, ta căn bản sẽ không đến đón nàng.”

“Còn nữa, hiện giờ ta rất yêu thê tử của mình. Ta khuyên nàng tốt nhất nên dập tắt những ý nghĩ ấy.”

Tố Tâm sững người, âm thầm cắn chặt môi.

Nàng không tin Lâm Uyên lại có thể tuyệt tình đến vậy.

Tất cả chỉ là vì hắn còn đang tức giận mà thôi.

Chỉ cần có thời gian.

Chỉ cần đủ thời gian.

Nàng nhất định có thể kéo trái tim của Lâm Uyên trở lại.

Nhất định là như thế.

7.

Trở về viện, ta dường như đã cạn kiệt toàn bộ sức lực.

Trong đầu chỉ còn lại hình ảnh mái tóc bay trong gió, cùng câu nói của Lâm Uyên.

“Tố Tâm, nàng sẽ không là người ngoài.”

Ánh mắt ấy dịu dàng đến mức khiến tim người khác rung động.

Ha.

Ta bấm pháp quyết, bắt đầu thu dọn phần dưa hấu còn dang dở trên bàn.

Lòng dạ hoàn toàn không đặt ở đó.

Lâm Uyên… thật sự đã đổi lòng rồi sao.

Hắn còn yêu ta nữa không.

Hắn có đưa Tố Tâm về phủ không.

Có cưới nàng ấy vào cửa không.

Nếu vậy… có phải ta sẽ phải nhường lại vị trí Vương phi này hay không.

Bàn tay ta khựng lại, một miếng dưa hấu rơi xuống đất, phát ra tiếng động khẽ.

Vị trí Vương phi này vốn dĩ nên là của Tố Tâm.

Thôi vậy, thôi vậy.

Ta khẽ vung tay, miếng dưa hấu kia liền tan biến, không để lại chút dấu vết nào.

Ta thừa nhận, ta yêu Lâm Uyên, yêu đến mức không còn đường cứu vãn.

Ta không thể chia sẻ hắn với bất kỳ nữ nhân nào khác.

Nếu thật sự đến ngày đó, ta tự mình rời đi là được.

Vương phi cũng được, tình yêu cũng được, tất cả đều nhường lại cho nàng ấy.

“Ái da. Đau. Đau quá.”

Một tiếng kêu thất thanh kéo ta trở về thực tại.

Ta hoảng hốt quay đầu lại.

Là Tố Tâm.

Vừa rồi mải chìm trong suy nghĩ, ta đã quên khống chế yêu lực.

Khắp cả sân viện đều tràn ngập luồng yêu khí mang theo vài phần bạo liệt của ta.

Mà Tố Tâm giờ chỉ còn là thân phận phàm nhân, căn bản không thể chịu đựng.

Chỉ trong chớp mắt, trên người nàng đã xuất hiện từng vệt m/á/u loang lổ.

Ta vội vàng thu lại yêu lực.

“Xin lỗi. Ta quên mất…”

Tiểu Viêm nhe nanh, đột ngột lao tới, cắn mạnh vào tay ta.

“Tri Thu di di. Di di xấu lắm. Xấu lắm. Di di cố ý đúng không.”

“Hu hu hu. Di di rõ ràng biết nương thân đã mất hết yêu lực, vậy mà còn cố ý bắt nạt nàng.”

Ta định mở miệng giải thích, nhưng Tiểu Viêm lại không cho ta cơ hội.

“Đợi phụ thân trở về, con nhất định sẽ mách người.”

“Phụ thân chỉ vì quá cưng chiều di di nên mới như vậy.”

Cánh tay ta bị Tiểu Viêm cắn một mảng lớn, m/á/u chảy không ngừng.

Nhưng trong mắt nó, chỉ có Tố Tâm.

Tố Tâm khẽ nhướng mày, rồi lại co người lùi về sau thêm một chút.

“Xin lỗi Tri Thu muội muội, ta thật sự không cố ý.”

“Ta không biết muội đang dùng yêu pháp. Muội cũng đừng trách Tiểu Viêm, nó chỉ là quá lo lắng cho ta mà thôi.”

Ta cười nhạt, cúi nhìn vết thương lớn trên tay đang chậm rãi liền lại.

“Không sao. Để ta trị liệu cho nàng một chút nhé.”

Nhưng Tiểu Viêm đã nhanh hơn một bước, chắn trước mặt Tố Tâm.

“Không cần. Phụ thân sẽ trị liệu cho nương thân.”

Đúng lúc ấy, Lâm Uyên xách theo hai con gà quay bước vào.

Hắn giơ cao hai con gà, nở nụ cười quen thuộc, đầy cưng chiều, vẫy tay về phía ta.

“Tri Thu, đây là gà quay nàng thèm mấy ngày nay. Hôm nay ta cuối cùng cũng đoạt được rồi.”

“Còn đoạt hẳn hai con. Đủ cho tiểu tham ăn như nàng rồi chứ.”

Hốc mắt ta nóng lên, theo bản năng liền muốn lao vào vòng tay hắn.

Nhưng bước chân lại cứng đờ, khựng lại giữa chừng.

Trong cơn hoảng hốt, ta thấy Tiểu Viêm chạy vội tới bên Lâm Uyên, chỉ tay về phía ta, khóc lóc mách tội.

Tố Tâm đứng bên cạnh, vừa khóc vừa nói gì đó.

Ta không nghe rõ nàng nói gì, chỉ thấy mày Lâm Uyên dần dần nhíu lại.

Hắn nhét hai con gà quay vào tay ta, nói một câu gì đó, rồi cùng Tố Tâm bước vào trong phòng.

Rầm.

Tiếng cửa đóng sầm kéo ta trở về thực tại.

Hai con gà quay trong tay tỏa ra mùi thơm nồng nàn, vậy mà ta chẳng còn chút khẩu vị nào.

Ta ngẩng đầu nhìn về phía căn phòng kia.

Trên đó đã bị hạ kết giới.

Dù có muốn nghe, ta cũng chẳng còn cách nào nghe được nữa.

Ta cười khổ.

Có lẽ nàng đang kể lể những uất ức của mình thì phải.

Ta bước vào bếp, bày hai con gà quay ra đĩa.

Không hiểu vì sao, món gà quay vàng óng từng khiến ta thèm thuồng suốt mấy ngày qua, hôm nay nhìn lại lại thấy nhạt nhòa đến lạ.

Có lẽ là để hơi lâu rồi.

Ta vốn định xào thêm vài món cho khuây khỏa đầu óc.

Nhưng căn phòng kia giống như có sức hút vô hình, ánh mắt ta cứ không tự chủ mà dán chặt vào cánh cửa.

Lúc thì lửa quá to.

Lúc thì muối lại cho quá tay.

Món sở trường ngày thường cũng bị khét.

Ngay cả đĩa trái cây đã rửa sẵn, ăn vào cũng thấy đắng.

Chờ mãi, chờ mãi, cho đến khi trời sụp tối.

Món ăn nguội rồi lại được hâm nóng, vậy mà bọn họ vẫn chưa bước ra.

Ta ôm chặt lấy ngực.

Trái tim dường như cũng giống như hoàng hôn kia, đen kịt mà chìm xuống núi.

Trong lồng ngực chỉ còn lại cái lạnh của đêm tối.

Ha.

Ta chống đầu, mí mắt dần nặng trĩu.

Thật dày vò.

Ta rất muốn về nhà.

À không.

Nơi có Lâm Uyên… mới là nhà của ta.

Giờ đây, dường như ta đã không còn nhà nữa rồi.

8.

Lâm Uyên liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.

Những ngón tay hắn bực bội vuốt ve chiếc nhẫn trên tay.

Rất phiền.

Thật sự rất phiền.

Tố Tâm kéo hắn vào phòng, lải nhải không ngừng, nói rất nhiều điều.

Nhưng hắn không nghe lọt tai lấy một câu.

Trong đầu chỉ toàn là Tri Thu ở bên ngoài.

Nàng có ghen không.

Có phải giống như một con mèo nhỏ nổi giận, nhe nanh giương vuốt hay không.

Hình ảnh ấy hiện lên trong đầu hắn.

Dễ thương.

Thật sự rất dễ thương.

Hắn bật cười thành tiếng.

Tố Tâm đang dùng khăn tay lau nước mắt thì sững người lại.

“A Uyên, chàng cũng thấy ta rất buồn cười phải không?”

“Ta đều là bị Vương Uy lừa gạt cả. Hu hu hu. Nếu không thì… nếu không thì sao ta lại có thể bỏ mặc chàng được.”

Lâm Uyên bị cắt ngang suy nghĩ, chỉ cảm thấy phiền lòng hơn.

Hắn phất tay áo đứng dậy.

“Được rồi, ta biết rồi. Nếu không ra ngoài, Tiểu Viêm và Tri Thu sẽ đói mất.”

Thấy Lâm Uyên sắp mở cửa bước ra ngoài.

Tố Tâm nghiến răng, dậm chân, vội gọi hắn lại.

“A Uyên. Chờ đã.”

Vốn dĩ nàng không định dùng đến lá bài này sớm như vậy.

Nhưng không còn cách nào khác.

Oán khí A Uyên dành cho nàng quá sâu.

Không thể để Diệp Tri Thu, kẻ thế thân kia, cứ thế mà chiếm hết phần lợi được.

May mà phụ mẫu nàng và phụ mẫu A Uyên là thế giao nhiều năm, A Uyên tuyệt đối không thể cự tuyệt tầng quan hệ này.

Tố Tâm hiểu rất rõ, với thái độ hiện tại của Lâm Uyên, một khi trở về yêu giới, nàng nhất định sẽ bị đưa thẳng về bên cha mẹ.

Muốn gặp lại Lâm Uyên sau đó, khó như lên trời.

Cũng may, nàng đã mất toàn bộ yêu lực, không thể thuận lợi quay về yêu giới.

Chỉ cần có thể ở lại nhân gian thêm một ngày, nàng sẽ có thêm một ngày để gọi lại tình cảm của Lâm Uyên dành cho mình.

Nàng luôn tin tưởng, Lâm Uyên vẫn yêu nàng.

Giả thì mãi mãi chỉ là giả.

9.

Két một tiếng.

Ta bị tiếng cửa phòng mở ra đánh thức.

Không ngờ mình lại ngủ th/i/ế/p đi dưới hành lang lúc nào không hay.

Chưa kịp phản ứng, trên người ta đã được khoác thêm một chiếc áo choàng.

Vẫn là mùi hương quen thuộc ấy.

“Ngốc thật. Đói thì ăn trước đi, chờ bọn ta làm gì.”

Ta vừa định đáp lời.

Phía sau, Tố Tâm ho khẽ mấy tiếng.

Lâm Uyên lập tức bước tới, nắm lấy cổ tay nàng.

“Ăn cơm.”

Trên bàn ăn, chỉ có Tiểu Viêm là vui vẻ gặm gà quay.

Ta mới ăn được hai đũa đã không còn khẩu vị.

Tố Tâm liên tục gắp thức ăn cho Lâm Uyên.

Có lẽ là vì tối nay món ta nấu không ngon, Lâm Uyên cũng ăn chẳng được bao nhiêu.

Đêm xuống, Lâm Uyên đến phòng ta.

Hắn ôm ta vào lòng, khẽ hôn lên trán.

“Tri Thu, dạo này e rằng phải làm nàng chịu uất ức một chút.”

“Tố Tâm muốn quay về yêu giới thì nhất định phải có yêu lực, nhưng yêu đan của nàng ấy đã bị tâm kết khóa phong ấn.”

“Tối nay ta đã thử rất lâu, vẫn không thể giải khai phong ấn ấy.”

Lâm Uyên nói với ta, tâm kết khóa chỉ có thể mở ra bằng cách giải tỏa tâm kết.

Nếu không, yêu đan của Tố Tâm sẽ mãi bị phong bế, không có yêu lực, vĩnh viễn không thể quay lại yêu giới.

Cho dù cưỡng ép trở về, cũng sẽ vì thân phàm không chịu nổi yêu khí mà nhanh chóng mất mạng.

Mà tâm kết của nàng ấy, chính là những chuyện quá khứ giữa nàng và Lâm Uyên.

Lâm Uyên cần ở bên nàng, cùng nàng hồi tưởng những năm tháng cũ, để tháo gỡ tâm kết.

Thấy bầu không khí có phần trầm xuống, hắn đưa tay xoa nhẹ đầu ta, nửa đùa nửa thật.

“Chúng ta là phu thê hơn mười năm rồi, nàng phải tin ta chứ.”

Ta khép mắt lại, khóe môi kéo ra một nụ cười gượng gạo.

Không nói một lời.

Như thể trái tim và lý trí đã bị xé làm hai nửa.

Một bên gào thét rằng, đây là phu quân đã ở bên ta suốt hơn mười năm, ta nên tin hắn.

Bên còn lại lại cười nhạo, rằng ta chỉ là một kẻ thế thân buồn cười, còn thật sự coi mình là chính chủ hay sao.

Chính chủ đã trở về rồi, vậy chẳng phải ta nên ngoan ngoãn nhường đường hay sao.

Quá khứ… quá khứ…

Ta thật sự có thể trơ mắt đứng nhìn bọn họ cùng nhau hồi tưởng những ngày xưa ấy sao.

Đêm ấy, ta ngủ rồi tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ.

Hai luồng suy nghĩ ấy quấn lấy ta không buông.

Sắp phát điên rồi.

Ta chịu không nổi nữa.

Cuối cùng, niềm tin dành cho Lâm Uyên vẫn chiếm ưu thế.

Sáng hôm sau, ta mang đôi mắt thâm quầng bước ra khỏi phòng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...