Lấy Rắn Làm Phu

Chương 2



7.

Lần này, Tư Ứng - Tứ hoàng tử nước láng giềng - sang triều đình ta đàm phán.

Để thể hiện sự ân sủng, Hoàng đế cho phép hắn tạm trú trong cung.

Tư Ứng chọn ở tại Đông cung - nơi Thái tử bị phế từng cư ngụ.

Ta được lệnh đến dâng trà.

Trong điện không có ai khác, Tư Ứng ngồi ung dung trên vòng ghế,

Đôi chân dài thẳng tắp, cường tráng mạnh mẽ.

Ta không kìm được liếc nhìn mấy lần.

Tư Ứng nửa cười nửa không: “Sao nhìn bổn vương mãi vậy?”

Giống quá đỗi.

Giống hệt Tiêu Chí, như được tạc từ cùng một khuôn.

Chỉ là Tiêu Chí vẫn là thiếu niên non nớt.

Còn Tư Ứng lại là một thanh niên tuyệt mỹ, dung mạo yêu mị.

Mà Tiêu Chí… cần lột xác mới trưởng thành.

Biết đâu đây chính là dáng vẻ sau khi thành niên của hắn?

“Bảo bối?” Ta thử gọi khẽ một tiếng.

“Ừm?”

Tư Ứng ngẩng đầu, ánh mắt hổ phách ánh lên tia trào phúng lạnh lẽo.

Hắn ngoắc ngón tay: “Qua đây.”

Ta vừa bước tới hai bước thì đã bị kéo ngồi lên đùi hắn.

Da thịt dán sát, đầu ngón tay hắn lướt nhẹ nơi cằm ta.

Nhiệt độ cơ thể… ấm nóng.

“Nhìn kỹ chưa?”

“Bổn vương không phải bảo bối của ngươi.”

Giọng hắn thanh nhã, tựa tiếng trời.

Không giống rắn con nhà ta, tiếng nói thô khàn khó nghe, nói không trọn câu.

Còn ngốc vô cùng.

Ta đang âm thầm buồn bã thì chợt thấy sắc mặt Tư Ứng trở nên khó coi.

“Trà không ngon sao?”

“Ngon cực kỳ!”

Không hiểu sao, ta lại nghe ra ý cắn răng nghiến lợi trong câu đó.

8.

Vị tứ hoàng tử này, tuy giống bảo bối như đúc, nhưng nói năng lại lạnh nhạt, cực kỳ kén chọn.

Trà phải nấu bằng giọt sương đầu tiên của mùa xuân.

Chăn gối phải được phơi nắng, thơm mùi bông vải mới được.

Hoàng đế phái vô số cung nhân tới hầu hạ, tất cả đều bị Tư Ứng lấy cớ “ưa yên tĩnh” đuổi hết.

Chừa mỗi mình ta lại, mặc sức hành hạ.

Lúc ta bưng bữa khuya vào, Tư Ứng đang chậm rãi thưởng trà.

“Dạo này vất vả cho A Thu cô nương rồi.”

Ở trong cung lâu, năng lực lĩnh ngộ của ta đã lên một tầng cao mới.

Ta duỗi tay ra, quen thuộc chờ thưởng.

Tuy Tư Ứng khá đáng ghét, nhưng ai lại ghét tiền chứ?

Nào ngờ hắn chỉ liếc ta một cái, nhàn nhạt nói: “A Thu cô nương tận tâm chăm sóc, bổn vương tất sẽ hậu tạ.”

Thì ra là vẽ bánh vẽ.

Ta cất nụ cười, lạnh mặt quay người bước ra.

Đi được nửa đường mới nhớ quên mang khay trà, bèn quay lại.

Chưa kịp gõ cửa đã nghe thấy thủ hạ của Tư Ứng nhắc đến tên ta.

“Cô cung nữ kia trông chỉ là người phàm tục, điện hạ đã lưu luyến nơi này bao ngày, định bao giờ ra tay?”

“Tối nay.”

Tư Ứng thản nhiên, giọng nói nhẹ nhàng như đang bàn chuyện chẳng liên quan.

“Tối nay trăng sáng đẹp trời, rất thích hợp để… giết người.”

Ta vội bịt miệng ngăn tiếng kêu, cúi rạp người, nhanh chóng lùi ra sau.

Rõ ràng không phát ra một tiếng động, vậy mà vẫn rơi trúng định luật bất di bất dịch trong truyện… nghe lén là sẽ bị bắt.

Tư Ứng, dưới ánh trăng, gương mặt yêu nghiệt như họa lại càng thêm lạnh lùng xuất trần.

Nhìn gương mặt tái nhợt của ta, khóe môi hắn khẽ cong lên một độ cong lãnh đạm: “Ngươi cũng lanh lẹ đấy, tự tìm đến cửa nạp mạng.”

Hắn ép ta đến chân tường.

Lưỡi dao giấu trong tay áo ánh lên hàn quang.

Ta tối sầm mắt, ngất lịm.

9.

Cung điện này còn vắng lặng hơn cả lãnh cung.

Trên chiếc giường gỗ, tiểu cung nữ vẫn đang ngất xỉu, gương mặt tái nhợt như tờ giấy.

Tư Ứng đứng bên giường, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống rất lâu.

Ánh mắt xen lẫn khinh miệt, trào phúng, và cả một tia bực dọc khó giấu.

Một nữ tử yếu ớt không có sức trói gà, vậy mà lại khiến hắn mất nhiều thời gian đến thế.

Dưới ánh trăng, phần thân từ eo trở xuống của Tư Ứng đã hóa thành hình xà to lớn.

Dù chỉ là đầu mút của chiếc đuôi thôi, cũng đã to hơn cả cánh tay của tiểu cung nữ.

Chỉ cần hơi dùng sức, đã có thể dễ dàng xuyên thủng chiếc cổ trắng nõn mảnh mai kia, rồi lấy lại thứ hắn muốn.

Thế nhưng, chiếc đuôi rắn vốn nên sắc bén lại như biến thành một sợi dây mềm mại không xương, tham lam quấn lấy eo nàng, từng vòng từng vòng siết chặt.

Rồi trơ trẽn trườn dọc theo làn da trần mịn màng, liếm qua từng tấc một.

“Đủ rồi.”

“Không được.” Tư Ứng trầm giọng ra lệnh.

Nhưng chiếc đuôi chẳng hề nghe lời.

Hệ thần kinh của rắn lan khắp toàn thân, khoái cảm dâng trào điên cuồng truyền ngược về não hắn, như đang chế nhạo sự giả vờ của chính hắn.

Xem đi, giả bộ gì nữa?

Rõ ràng là đang thích mà.

Phải, kìm nén lâu như vậy, rốt cuộc chẳng phải vẫn không chịu nổi sao.

Tiểu cung nữ ngủ say, hoàn toàn chẳng hay biết gì.

Tư Ứng dồn hết sức, kéo chiếc đuôi của mình ra khỏi giường.

Hắn dựa vào mép giường, thở dốc nặng nề, cố gắng trấn định lại tâm thần, đồng thời ghìm chặt chiếc đuôi vẫn không cam lòng muốn bò trở lại.

“Thật là... đê tiện.”

Tư Ứng giận đến cực điểm, siết chặt chính đuôi rắn của mình.

10.

Khi tỉnh dậy, ta theo phản xạ sờ lên cổ.

May quá, đầu vẫn chưa rời khỏi cổ.

Chỉ là xiêm y trên người nhăn nhúm không nỡ nhìn.

Chẳng lẽ… tư thế ngủ của ta luôn tệ như vậy?

Trên chăn đệm vẫn lảng vảng một mùi hương quen thuộc khó hiểu.

Lúc thay đồ, vừa cúi đầu đã thấy bên hông một vệt bầm xanh tím quấn một vòng.

Không quá đau, nhưng trông… rất kinh hãi.

Lẽ nào… dao của Tư Ứng cùn quá, nên mới không chém đôi người ta?

Ta lắc lắc xiêm y, bỗng một mảnh vảy xanh thẫm ánh vàng rơi ra.

Miếng vảy này…

Cảm giác quen thuộc trong lòng bàn tay khiến tim ta đập thình thịch.

Phú Quý gọi ầm bên ngoài, ta không kịp nghĩ nhiều, vội cầm vảy rắn chạy ra mở cửa.

Phú Quý đang cắn lấy ống quần Tư Ứng không chịu nhả.

Tư Ứng cúi đầu, mũi giày ấn lên trán Phú Quý, gương mặt khuất trong bóng, nhưng cả người toát ra vẻ mất kiên nhẫn.

Phú Quý vốn là con chó của Hoàng hậu, sau mắc ghẻ nên bị cạo trụi lông, Hoàng hậu chê xấu rồi sai người vứt ra ngoài.

Suýt chút nữa chết cóng trong trời đông giá rét.

Bây giờ mới nuôi lại được chút thịt.

Mắt ta hơi đỏ, vẫy tay gọi Phú Quý: “Bảo bối, lại đây nào!”

Người và chó đang giằng co cùng lúc ngẩng đầu nhìn ta.

Phú Quý hí hửng chạy nhào vào lòng ta.

Tư Ứng nhìn ống quần bị cắn thủng, sắc mặt âm trầm: “Vừa nãy ngươi gọi con súc sinh đó là gì?”

Ta vừa mở miệng, hắn đã lạnh giọng cắt ngang: “Câm miệng, ta không muốn nghe.”

Phú Quý rất tăng động, cứ muốn chồm vào chân Tư Ứng.

Ta ôm chặt con chó không biết sợ chết, ngoan ngoãn đứng sang bên.

Hôm nay Tư Ứng đặc biệt kỳ quặc, cứ như thùng thuốc súng bị châm ngòi, bắt bẻ ta từ đầu đến chân.

“Con thỏ mập kia cũng là ngươi nuôi?”

“Còn con sẻ què chân kia nữa, hửm?”

… Chắc là do bản năng nghề nghiệp của thầy thuần thú.

Mấy bé thú hoang trong cung đều thích đến chơi với ta.

Ánh mắt Tư Ứng băng lãnh, lia từng món qua một lượt.

Cuối cùng dừng trên gương mặt ta, khinh bỉ cười lạnh: “Ngươi có vẻ nhiều ‘bảo bối’ thật đấy.”

“Tiếc là, bản vương không thích ở chung với lũ súc sinh này.”

“A Thu cô nương nói xem, phải làm sao đây?”

Gương mặt đẹp thế đúng là có lợi.

Dù giọng điệu mỉa mai, mà vẫn khiến người ta muốn dâng hết tất cả, không nỡ để hắn chịu một chút ủy khuất.

Ta chớp mắt, lau khóe mắt, nịnh nọt bước tới gần: “Hay là… ngài dọn ra ngoài ở?”

Nét cười trên mặt Tư Ứng lập tức tan biến, hắn hất tay áo bỏ đi.

Chưa kịp ăn xong bữa trưa, nhà của Phú Quý đã bị phá rồi.

Cái ổ ta chuẩn bị tỉ mỉ cho nó, bị thủ hạ Tư Ứng dọn sạch mang ra góc tường cung điện.

Một kẻ bưng đến cho ta chiếc vòng cổ chó bằng vàng sáng chói, hệt như dâng báu vật.

“Điện hạ rất yêu thích con chó của A Thu cô nương, đến cả chữ trên thẻ tên cũng do người tự tay khắc đó.”

Ta cúi đầu nhìn…

Trên tấm thẻ vàng ròng, khắc bốn chữ to: “Cướp ổ làm tổ.”

Từ “tổ” còn viết là “que”, dấu sắc lại đặt lên chữ Q.

Ngốc muốn chết.

Ngoài con rắn ngốc nhà ta, không còn ai làm ra trò ấy cả!.

11.

Trong lúc hoảng hốt, ta lục tung hộp trang điểm.

Bên trong, một nắm vảy rắn cứng cáp còn sáng rực hơn cả trang sức châu báu.

Trong khoảnh khắc, ta như trở lại mùa đông năm ấy.

Tiêu Chí rất ngoan.

Nhưng giống như mọi thiếu niên rắn tộc, hắn không có nhiều kiên nhẫn.

Ta dạy hắn học chữ, được một lát là hắn giả vờ ngủ gật.

Ta vờ như không hay, chốc lát sau hắn lại hé mắt lén nhìn ta, đuôi cứ quấn tới quấn lui bên chân ta, vừa đắc ý vừa kiêu ngạo.

Ta túm lấy đầu đuôi, hắn đỏ mặt rút về, giận dữ “xì xì” với ta.

“Nói tiếng người.” Ta mặt không đổi sắc.

“Không… học.”

“Học!” Ta nghiêm mặt.

“Không…”

Hắn chầm chậm dùng đuôi quấn lấy cổ tay ta.

Đôi mắt sáng lấp lánh, phủ sương long lanh, vô cùng ấm ức.

Thấy ta làm ngơ, hắn run nhẹ đuôi, một mảnh vảy đẹp rơi xuống bàn.

“Tặng ngươi.”

“Thích… thích.” Lắp bắp đẩy vảy lại gần ta.

“Đừng giận mà?”

Sau đó còn ngoan ngoãn đưa đuôi mềm ra, gật đầu cực kỳ nghiêm túc: “Cho… chơi.”

Gương mặt đẹp không tưởng ngẩng lên, làm nũng lấy lòng khiến ta không thể nổi giận nổi.

Nói hắn ngốc, có lúc lại khôn chết người, biết rõ ta ăn mềm không ăn cứng!

Chương trước Chương tiếp
Loading...